Lục Lương Sinh cầm qua hồ lô trong tay thưởng thức, hóa ra hiện tại chỉ có thể làm nơi chứa đan dược, bất quá cũng tốt, dù sao cũng là Pháp Bảo, nhận lấy là được rồi.
Thọ mệnh ngắn bao nhiêu, hắn không thèm để ý, loại chuyện tu đạo này, nói chính là vừa ý mà thành, nếu như không cứu sư phụ, để lại tiếc nuối, dù xây ngàn năm Thánh Đạo cũng không vui. Hai mươi mấy năm, còn có thể làm rất nhiều chuyện, chưa hẳn không thể bổ sung thọ mệnh thiếu khuyết trở lại.
Sư đồ hai người ngồi dưới mái hiên tắm nắng nói chuyện một hồi, Hồng Liên bên kia nấu xong thuốc để Đạo Nhân ở trên cây mang cho đại hán râu rậm trong phòng khác.
Lục Lương Sinh cùng Đạo Nhân phía sau lưng đi vào trong nhà, trên đống cỏ khô, hán tử kia đã tỉnh lại, nhìn thấy hai người tiến đến. Miễn cưỡng chống lên thân thể, chắp tay thi lễ.
- Yến Xích Hà, gặp qua hai vị đạo hữu!
Lúc trước hắn bị Lục Lương Sinh sử pháp thuật đỡ một phần lực đạo, thương thế không tính quá nặng, uống chén thuốc xong ổn định nội thương, nghỉ ngơi chốc lát, nói đến lai lịch của mình.
- Sư môn chỉ là tiểu môn tiểu phái, không thể so với những đại tông môn kia, tên Rết Tinh đáng ghét kia thế mà ẩn nấp trong kinh thành lâu như vậy, Yến mỗ mấy lần qua Thiên Trị cũng không phát giác.
Đạo Nhân phun sợi cỏ ra, cười thầm.
- Nếu sớm phát hiện thì ngươi đã sớm chết rồi.
Đối diện, hán tử được gọi là Yến Xích Hà sững sờ, lập tức gật đầu cười nói.
- Xác thực như thế, tu vi ta không sâu, đụng phải yêu nghiệt mạnh như vậy, đúng là chịu chết, đáng tiếc hiểu rõ quá muộn, nếu không ta và các đồng môn khác cũng không phải chết.
- Ừm…
Lục Lương Sinh cũng không biết làm sao để trấn an hắn, nhận lấy chén không.
- Người đã chết, vậy liền nhập thổ vi an, nhưng từ chuyện lần này, cũng cho ngươi ta sau này lại thêm cảnh giác, yêu ma họa loạn, chưa hề dừng qua, nói không chừng sau này trừ ma vệ đạo, còn có thể cùng Yến huynh gặp mặt, đến lúc đó cần phải nhờ huynh phụ một tay mới được.
- Ha ha, ta không phải người ủy mị như nữ nhân, cảm thán một câu mà thôi.
Yến Xích Hà cũng rộng rãi, cười ha ha, đứng lên, lấy ra một bên dựa vào thả kiếm hạp, đặt phía sau lưng, chắp tay về phía Lục Lương Sinh cùng Đạo Nhân.
- Việc nơi này đã xong, ta phải trở về tìm thi cốt đồng môn an táng, hồi bẩm sư môn.
Thư sinh lo lắng thương thể của hắn, muốn mời ở lại ở thêm mấy đêm rồi hẵn đi, nhưng đối phương đứng ngồi không yên, chỉ đành tiễn hắn đi ra ngoài, Lục Lương Sinh chắp lên tay.
- Yến huynh, sau này hữu duyên gặp lại!
Đi trên con đường dần xa khỏi tiểu viện, Yến Xích Hà cõng kiếm hạp nhanh chân mà đi, đưa lưng về phía sau hai người, giơ tay lên quơ quơ:
- Ha ha, chân trời góc biển, hữu duyên gặp lại!
- Đúng rồi, Tả Chính Dương đâu?
Đưa mắt nhìn hán tử kia đi xa, thân ảnh biến mất ở ngoài rừng hoang, Lục Lương Sinh lúc này mới nhớ tới còn có một Tả Chính Dương, đến mức Mẫn Thường Văn, Mẫn Nguyệt Nhu cha con hai người đoán chừng lúc này đang ở trong thành sứt đầu mẻ trán, dù sao Hoàng Đế cũng đã chết rồi, quan lại nhân gia bình thường sẽ đặt chuyện này lên chuyện đầu tiên phải giải quyết.
- Được cha con Mẫn gia mang về rồi.
Đạo Nhân gối hai tay lên đầu, xoay người bước đi trở về.
- Đều có thân phận quan gia, không chết được, bất quá không ăn cơm, chúng ta sẽ bị chết đói đấy.
Một bên, một đầu lừa già nằm nhoài phơi nắng, Đạo Nhân cóc mở mắt ra, thản nhiên nói.
- Ngươi mới biết sao? Còn không mau đi nấu cơm, lão phu ngẫm lại ăn cái gì...
Trong ánh nắng một con bướm bay qua, một đầu lưỡi thô to vù đem hồ điệp đang bay múa dính trụ sau đó rút vào trong miệng. mặt Đạo Nhân cóc phồng lên gân xanh, bỗng nhiên đứng lên, cầm màng cóc đi đánh đầu lừa.
- Mẹ nhà người, có biết bao thứ không học mà lại học theo lão phu vươn đầu lưỡi!
Ách hừ gào a ~~
Lừa già hí lên kêu oai oai vung vẩy cái đầu muốn đem trên con cóc đầu vẩy ra, Đạo Nhân cóc nắm chặt tai lừa, một tay còn thì đánh mạnh xuống!
- Có bản lĩnh, tối hôm qua sao không thấy ngươi ra tay?!
- Bảo ngươi học lão phu! Bảo ngươi học lão phu! !
Cóc màng đánh xuống từng cái, lừa già phấn khởi chở lấy Đạo Nhân cóc chạy tán loạn khắp nơi. Ánh nắng chiếu xuống, Lục Lương Sinh bình phục tâm tình, ngồi xuống bậc thang, nhìn xem Hồng Liên chạy tới can ngăn, Đạo Nhân ở một bên nấu cơm, tiểu viện vẫn hết sức náo nhiệt như cũ, hết thảy cũng không hề thay đổi…
- Các ngươi ở chỗ này vẫn thật náo nhiệt.
Trên đường ngoài sân nhỏ, một con ngựa xanh nhạt dừng lại, Mẫn Nguyệt Nhu vén mái tóc, lộ ra mỉm cười lôi kéo dây cương, một người một ngựa đi tới bên này.
- Bất quá, kinh thành vẫn náo nhiệt hơn các ngươi nhiều.
- Kinh thành náo nhiệt bao nhiêu?
Lục Lương Sinh ngồi trên bậc thang nhìn nữ tử bên kia dắt ngựa, sau đó buộc dây vào thân cây, lừa già ban đầu chơi đùa cùng Đạo Nhân giờ dừng đi qua, hướng về phía con ngựa kia hừ gọi, con ngựa xanh nhạt sợ đến mức chạy chậm vòng quanh cây.
- Không cần lo lắng, sẽ không đả thương ngựa ngươi đâu.
Nghe được lời thư sinh từ dưới mái hiên truyền đến, Mẫn Nguyệt Nhu yên tâm đi qua, Hồng Liên một bên hừ một tiếng, không làm chuyện ác ý gì khác chỉ phất tay áo xoay người đi vào trong phòng.
- Xem ra, cũng có người không chào đón ta.
Nữ tử nhìn Hồng Liên bên kia đi vào cửa phòng, Đạo Nhân nghiêng đầu trông lại một chút, lặng lẽ cười lên.
- Ha ha, đó cũng không phải là người.....
Còn chưa nói hết lời, cửa phòng nửa mở, một nhánh cây nện trên đầu của hắn. Khóe miệng Mẫn Nguyệt Nhu khẽ cười một cái, ôm váy ngồi xuống bên cạnh đống lửa, ngửi ngửi nồi trong lửa, lên tiếng.
- Thật là thơm.
Lúc này mới nói đến chuyện trong kinh thành.
- Lúc đầu ta cùng phụ thân muốn đi qua nhìn xem các ngươi, nhưng đêm qua trở lại trong thành mới biết bệ hạ băng hà, mà trong kinh thành…a… cũng không còn những quan viên khác, chỉ có thể để phụ thân ta ra mặt, đề bạt quan viên phía dưới lên ổn định cục diện không thần trong triều vô cùng khó xử ấy, lại phải chủ trì tang lễ của bệ hạ, còn có cả chuyện tân quân đăng cơ.