Một miếng vải tơ che xuống mới khiến tiếng nói líu lo không ngừng dừng lại. Lục Lương Sinh nhẹ nhàng thở ra, tiếng ông ông trong tai rốt cục cũng yên tĩnh rồi, chuyển qua đèn đuốc, mở cửa sổ ra. Đạo Nhân cóc lấy đệm chăn mà đôi màng ôm mới hết, nhìn theo bóng lưng đồ đệ.
- Dứt khoát bỏ thanh Nguyệt Lung Kiếm này đi, nói chuyện không ngừng, nói đến quả thật là mẹ nó... Tiện!
Hơi mở cửa sổ, thư sinh ngửa mặt lên nhìn bầu trời đêm ngoài khe hở, sao sáng đầy trời bày ra một dải ngân hà dài tới chân trời, trong tiếng côn trùng kêu. hắn lắc đầu cười nói.
- Sư phụ, tóm lại cung là một thanh linh kiếm, ném đi rất đáng tiếc.
Trong giá sách được vải trắng che kín, tiếng Nguyệt Lung vang ong ong lên:
- Bản Pháp Trượng đồng ý!
- Im miệng!
Đạo Nhân cóc đánh tẩu thuốc qua, bên kia vang lên một tiếng, Lục Lương Sinh lật qua một trang sách, âm thanh nhẹ nối tiếp lời trước đó.
-... Ném đi thật đáng tiếc, nếu nói nhiều cứ phạt chôn ở trên đỉnh núi.
Trong lớp vải, Nguyệt Lung Kiếm lập tức trở nên an tĩnh lại, không lâu sau đó, Đạo Nhân ngáp một cái nhảy lên nóc phòng, nằm trên nóc nhà dưới ánh trăng cầm một đôi giày vải mới, nhanh chóng ném đôi giày đã hở một lỗ trên chân ra, một lần nữa đeo vào, giương qua giương lại trong ánh trăng.
Trong viện cây cổ thụ sàn sạt nhẹ vang, trong song cửa đen kịt truyền ra tiếng lẩm bẩm của Lục Lão Thạch, Lý Kim Hoa lấy tay đánh một cái vào người trượng phu, âm thanh mới ít đi một chút. Tại song cửa đèn đuốc sáng trưng, trong phòng ấm sáng, trên giường, Đạo Nhân cóc đắp một cái chăn che kín cái bụng nằm ngáy o o, một đầu chân màng đều lộ ở ngoài. Hồng Liên pha trà nóng nhẹ nhàng đi đến, để vào trong tay thư sinh, thối lui qua một bên, chống cái cằm yên tĩnh nhìn xem.
Sách vở trên bàn, đầu ngón tay lật qua trang giấy, Lục Lương Sinh nhấp một miếng nước trà, nhìn lại nữa tử bên cạch đèn đuốc, nhìn nhau cười cười, tiếp tục lật lên viết xuống. Hắn đã rất lâu chưa xem sách như vậy.
Màn đêm vô tận, đi xa Phú Thủy Huyện, ngoài trăm dặm Hà Cốc Quận, trong một tòa thành, cửa hàng hai bên đường đã đóng cửa từ lâu. Trong ánh sáng trăng lạnh rõ ràng, một nữ tử nắm lấy hài đồng sắp ba tuổi chậm rãi đi xuống thềm đá, khóe mắt còn mang theo nước mắt, quay đầu nhìn lại cánh cửa treo đèn lồng trắng dưới mái hiên, mím môi hít sâu một hơi, lau đi nước mặt đọng lại trên khuôn mặt, nắm chặt tay hài tử, đi đến đêm phố dài khuya. Trên đường phố tràn ngập sương mù, hài đồng ghim bím tóc ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn mẫu thân bên cạnh.
- Mẫu thân..... Chúng ta đi đâu vậy?
Bang bang bang..... Tiếng báo canh từ đằng xa truyền đến, Yên Chi gạt ra một nụ cười, sờ sờ búi tóc của nhi tử.
- Minh Nguyệt, mẹ mang con đến một chỗ, có núi cao, trong núi còn có cao nhân đắc đạo!
Hài đồng không hiểu rõ ràng, nhưng có thể nghe hiểu một phần đại khái, nhẹ gật đầu.
- Được!
Bang..... Bang.....
Người gõ mõ cầm canh có cắm vào đèn lồng lên trên cổ từ đằng xa đi tới, lúc đầu nhìn thấy một đôi mẹ con đâm đầu đi tới, tính đi lên hỏi dò, trong chớp mắt, hai người đã biến mất trong sương mù.
- Ôi uy...
Sợ đến sắc mặt hắn trắng bệch, nhanh chóng gõ cái mõ chạy trốn mất dạng.
Nắng sớm từ đỉnh núi phía đông chiếu xuống, đồng ruộng sơn thôn chìm trong một mảnh sắc vàng, hoa bìm bìm bám trên tường nhỏ xuống giọt sương, hơi lay động trong gió, sáng sớm Lý Kim Hoa kêu la trách móc gọi trượng phu rời giường, trong tay xách theo con cóc mặc áo ngắn hoa lụa ném vào vườn rau, trở lại nhà bếp cùng Hồng Liên váy trắng mộc trâm nhóm lửa nấu cơm.
Khói bếp lượn lờ, con gà mái già lưu chuyển con mắt, ken két gáy vang, đạp mặt đất, tiếng cánh cửa két két mở ra, Lục Lương Sinh, Đạo Nhân xoa xoa đôi mắt còn mông lung, súc miệng rửa mặt, nhìn viện lạc quen thuộc, trong lòng an tâm. Đến mức sau này tu vi đề thăng, Lục Lương Sinh cũng không vội, con đường tu đạo vốn khó khăn, mỗi một bước nhất định phải chắc chắn, Nguyên Anh cảnh, cũng không phải luyện dễ như vậy, một khi căn cơ không đủ, rất có thể luyện thành Dương Thần Xuất Khiếu, không thể trở về với thân thể được mà trở thành cô hồn dã quỷ.
Cho dù đến lúc đó, quỷ cũng có thể tu luyện, nhưng vậy thì sẽ thua thiệt lớn. Ăn xong điểm tâm, Lục Lương Sinh quay về phòng, cầm bút lông sói lên, nhặt sư phụ đang vụng trộm chạy về bờ lên vai, Nguyệt Lung bên kia giá sách kêu la:
- Mang ta đi!
- Mang ta đi!
Trong âm thanh cùng Đạo Nhân chào hỏi một tiếng, đi ra cửa hướng ngoài thôn. Trời thu dần dần dày, nhìn thấy một tia khô vàng ở chân núi. Ngày mùa thu cá béo, trong con sông quanh thôn, từng đại hán lên đường mò cá, hài hồng kéo ống quần để trần bàn chân ôm cá khiêng đến trong ruộng, cười toe toét cùng tiểu đồng bọn ném tới ném lui chơi đùa.
Hàng năm vào lúc này, tiểu thương sớm tới chờ lấy cá ra từ bọn hắn, những năm gần đây, cá Lục gia thôn có tiếng béo mập, con này còn lớn hơn con kia, vừa đến thị trấn lập tức đã bị mua hết sạch.
Người có bệnh nhẹ quanh năm ăn cá này, bệnh cũ không chỉ không giảm mà thậm chí còn không cần uống vẫn khỏi bệnh, ban đầu có người cảm thấy Tê Hà Sơn có nước tốt mới có thể nuôi ra loại tôm cá này, nửa đêm thường có người tới cướp nước, nhưng cuối cùng nuôi ra vẫn là loại cá bình thương không khác nhau chút nào. Cuối cùng chỉ có thể quy vào công cho phong thuỷ Lục gia thôn thật tốt, vân vân mây mây.
Nhưng người trong thôn há nào lại không biết, trong con sông này đã được chính Lương Sinh đặt phép, mọi người có quan hệ thân thích, đều chịu đại ân ân huệ như vậy, đương nhiên sẽ đặt bí mật này vào trong bụng, ngay cả mấy cô dâu trong thôn cũng không hề đề cập vấn đề này, trừ phi có con cái, trong lòng đã hướng về bên này rồi mới có thể bóng gió kể một ít.