Mặt trời mờ nhạt treo ở đỉnh núi phương xa, trên đường đất thông hướng Lục gia thôn, tiếng vó ngựa ầm ầm lan tràn tới khiến cho tiểu thương bán tôm cá ở Lục gia thôn vội vàng kéo gian hàng lại bên người, chờ bọn hắn đi qua.
- Giá!
- Nhanh lên!
- Thương đội phía trước nhường đường một chút!
Trong thanh âm xúc ngựa chạy vội đi tới đường rẽ phía trước, phục dịch Phú Thủy huyện nha ghìm lại dây cương giảm tốc độ, ngón tay chỉ vào một sơn thôn phía trước, bên mặt hô:
- Chư vị, bên kia chính là Lục gia thôn!
- Xuy!
Thủ lĩnh thị vệ giơ tay lên để đội kỵ mã phía sau dừng lại, quan sát bốn phía, vòng chuyển đầu ngựa đi qua chắp tay về phía thiếu niên được bảo vệ ở giữa.
- Công tử, Lục gia thôn ngay ở phía trước, bốn phía không có nguy hiểm.
- Vất vả cho ngươi rồi, bất quá Lục gia thôn chính là quê hương của Lục tiên sinh, cho dù có nguy hiểm, cũng đã không còn nữa.
Trần Tĩnh giữa bọn thị vệ hít một ngụm không khí ở núi này, tâm tình trầm tĩnh lại, liên tục đi đường bảy ngày đã khiến tinh thần hắn mỏi mệt, cũng may cuối cùng đã tới.
Lúc này lại nở nụ cười phức tạp, nhìn nông dân giơ cuốc giữa đồng ruộng chuẩn bị trở về nhà, tay niết chặt dây cương. Một đường đi đến đây hắn đã chuẩn bị tâm lý rất nhiều lí do thoái thác, nhưng khi đến nơi liền không tự chủ được mà nở nụ cười, cũng bởi vì đã mấy năm không gặp nên hắn cũng có chút lo lắng không biết tiên sinh có đi cùng mình hay không.
"Ba năm rồi..... Nếu như phụ hoàng lúc trước không ở Kim điện trên nhục nhã Lục tiên sinh thì tốt biết bao nhiêu."
Hắn ngẩng đầu lên, hơi có chút lão thành thở dài, chốc lát sau vung roi chú ý đám người lúc nãy rời khỏi, trên một sườn núi không xa liền nghe vài tiếng lốp bốp, đàn chim sợ hãi từng đàn bay ra rừng hoang, Trần Tĩnh nhìn qua, còn có điện quang xanh trắng mới chớp lên liền tiêu tán trong rừng.
Mấy chục thị vệ xúc ngựa thành hình tròn, đưa tay đặp trên binh khí kinh hô:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Trong âm thanh ở hướng rừng cây bỗng vang động một trận âm thanh sột soạt, sau đó…Vách đá các bụi cây cối cản đường đều bị phá, một con lừa xông ra, sau lưng còn kéo lấy một dây thừng thật dài, một đầu dây thừng còn trói một người.
Ngay trong ánh mắt mọi người tại phía trước không xa, lừa già hưng phấn kiêu ngạo kêu, khiêu khích khiến mấy chục con chiến mã bên này phải giương chân lên, trên đỉnh đầu nó còn có một con cóc nắm lấy tai dài vung vẩy tẩu thuốc, vung ra chân nhanh như chớp chạy về trong thôn, thiếu niên bị trói va va chạm chạm bị kéo trên mặt đất đi theo phía sau.
- Vừa nãy là lừa sao?
- So với ngựa của chúng ta còn nhanh hơn.....
- Chờ một chút, các ngươi không phát hiện con cóc trên đầu lừa sao?
- Không tốt, còn có người thiếu niên, sẽ không bị kéo chết chứ?
- Con cóc kia nói không chừng là Yêu quái…bệ… công tử chúng ta đừng đi.
Con lừa đi xa đã biến mất khỏi cửa thôn, Trần Tĩnh thu hồi ánh mắt khoát tay áo, nhìn bọn họ cười nói:
- Không sao đâu, con cóc kia ta đã gặp qua, là sủng vật Lục tiên sinh vẫn luôn mang theo, còn thiếu niên kia…Lục tiên sinh hẳn không phải loại người ác độc, trong đó khẳng định có nguyên nhân.
Giương lên cây roi, âm thanh trở nên khàn khàn, quát nhẹ:
- Đi!...
Trên Tê Hà Sơn, Đạo Nhân đang ngồi ở dưới cây tùng già, hòa thượng mập nói cười luận đạo với thư sinh, chén rượu trong tay dừng dừng, nghiêng mặt nhìn qua hướng sơn thôn. Một bên, Tôn Nghênh Tiên giơ chén lên, hướng hắn "Ai" một tiếng.
- Ngươi nhìn cái gì?
- Không có gì, một người quen.
Lục Lương Sinh quay lại mặt, nâng chén rượu qua đụng cùng hắn một cái, tay không ống tay áo nhu hòa phủi phủi ra phía ngoài. Trên đường đất ngoài thôn ở xa tựa như một trận gió thổi tới, đội ngũ lúc đầu chạy đến cửa thôn bỗng tiếng ngựa hí dài, bị kinh sợ dừng lại chân, không dám đi qua.
Một đoàn người ban đầu khôn thèm để ý, quất thớt ngựa cưỡng ép chạy một đoạn, phát hiện cửa thôn chỉ còn hai mươi trượng vẫn ở phía xa.
- Xảy ra chuyện gì? !
- Rõ ràng vừa rồi đều nhanh đến, chúng ta có vẻ vẫn ở nguyên tại chỗ?
- Ai u, không phải là vị Lục tiên sinh kia làm Tiên pháp gì đấy chứ?
Một vài âm thanh bất an lẩm bẩm vang lên, một nông phụ giơ cuốc lên nắm tay em bé dò xét bọn hắn vài lần, cứ như vậy nghênh ngang đi vào trong thôn, Trần Tĩnh cùng đầu lĩnh thị vệ xuống ngựa, chắp tay khom người cúi đầu về phía trong thôn, làm cấp bậc lễ nghĩa xong, coi là như vậy có thể tiến vào, nhưng hai người vừa bước được vài bước, vừa quay đầu lại, thị vệ dưới trướng đều biểu lộ một bộ mặt như gặp quỷ.
Trong tầm mắt bọn hắn, hai người đi ra ngoài giống như bi bàn tay vô hình kéo lại, sau đó rút về, mà hai người không hề cảm giác thấy. Trần Tĩnh đứng ở đó một hồi, không biết nghĩ đến cái gì, để bọn thị vệ xuống ngựa trước, còn mình ngồi xuống ngay tại ven đường chỉnh đốn lại, nếu tối nay không vào thôn được, không gặp được Lục tiên sinh, thời điểm màn trời chiếu đất một lần.
- Lục tiên sinh có lẽ là đang khảo nghiệm ta...
Một đám người cũng có chỗ nghỉ ngơi, nhanh chóng xuống ngựa, ngồi xuống ngay tại đường đất ngoài thôn, uống nước lạnh ăn lương khô.
Trên Tê Hà Sơn ở phía tây bọn hắn, hòa thượng mập bưng chén trà, mặt béo đắp lên nụ cười, buông trà xanh xuống, tu vi Pháp Tịnh cũng không kém, hoặc hắn có cảm giác thuật pháp môn đạo khác, phát giác được dưới chân núi bên kia chó nhiều khí tức lạ lẫm hơn.
- Lục đạo hữu xem ra không muốn gặp vị người quen kia.
- Từ chối trước mặt hắn lại sợ tổn thương mặt mũi hắn, vẫn nên cho hắn biết khó mà rút lui thì hơn.
Lục Lương Sinh nhìn chén rượu trong tay, phủi nhẹ huyễn tượng trên bàn đá lá kim, thở dài, hơi nhíu mày.
- Không phải vì quan hệ giữa ta và phụ thân hắn trước đó, mà là ta muốn thiên hạ nhất thống trường trì cửu an, chỉ khi giúp hắn sẽ chết quá nhiều người… Dù quân lính phía bắc hay lính Trần Triều bên này đều là con dân Hoa Hạ, Đạo Nhân uống cạn rượu trong chén, chống cái cằm lặng lẽ cười lên:
- Đánh tới, còn không phải chết rất nhiều người sao.
Để ly không xuống, chậm rãi tự rót đầy chén rượu, thư sinh ở đối diện cười lên:
- Ít nhất sẽ chết ít hơn một chút, huống chi nếu một người tu đạo như ta nhúng tay vào chuyện thiên hạ biến đổi, những người tu đạo khác há có thể ở ngoài đứng nhìn được.