Nghe được tiếng bước chân đi xa ngoài cửa phòng, con cóc dưới đệm chăn đang chợp mắt đột nhiên mở mắt ra, sau đó mở chăn mền ra theo chân giường trượt xuống mặt đất, chạy đến phía sau cửa, mặt dán vào lắng nghe một trận, xác nhận Lục Lương Sinh rời khỏi, vội vàng chạy tới giá sách gian riêng, chổng mông lên lấy ra Hồ Lô.
- Con cóc sư phụ, ngươi làm cái gì thế?
Nghe được tiếng vang đinh đinh tùng tùng, Hồng Liên lộ ra khỏi họa quyển hiếu kì nhìn xem Hồ Lô trên lưng Đạo Nhân cóc, người sau giẫm lên chân màng cộp cộp thổi qua mặt đất, liếc nàng một chút.
- Chuyện của lão phu há một tiểu nữ quỷ như ngươi hiểu được!
Kéo cửa ra, bá một tiếng chuồn đi, ánh nắng chiếu qua, tiến vào trong rừng, dọc theo đường đi quen thuộc, hưng phấn kéo dài đầu lưỡi bên miệng, chạy về hang đá, oanh oanh đóng cự thạch lại....
Mặt trời lên cao trong mây, thân hình Lục Lương Sinh một trận mơ hồ, một trận ngưng tụ, trở lại trong thôn bất quá chỉ chốc lát, kèn thổi lên âm thanh vui mừng, cửa thôn còn treo lên vải đỏ, ở giữa có một đóa hoa hồng lớn cao cao treo trên thôn phường, vài hài đồng kéo ống quần lộ ra bàn chân truy đuổi đùa giỡn ở phía dưới, bị phu nhân đang hỗ trợ rửa chén, xào rau quát tháo vài tiếng mới thành thật một chút.
Trong tiếng huyên náo gọi kêu la trách móc, có người hô to:
- Làm thịt heo dê, chuẩn bị cho vào nồi!
Vài đầu heo dê bị trói không xa, Lục Phán mang theo Lục Hỉ, Lục Khánh mấy người hai tay để trần đi qua, một tay ôm heo dê bên kia.
Hừ hừ hừ a!
Lớn heo mập nhìn xem vài tráng hán xách đao, giãy dụa đá lấy chân trong ngực hắn dùng sức thét lên, không lâu, thân thể trơ trụi yên tĩnh cuộn trên bàn dài lớn không nhúc nhích. Lục Phán vỗ vỗ quần bị móng heo đá bẩn, quay đầu thấy Lục Lương Sinh đi tới, râu ria ở trên mặt đều tràn ra, lộ ra một ngụm răng vàng khè.
- Lương Sinh, mau trở về kêu lên phụ mẫu của ngươi, đợi lát nữa ra đây ăn cưới!
- Lúc nào uống rượu mừng của ngươi đây! Chúng ta vẫn đang chờ.
Một bên, Lục Khánh, Lục Hỉ vui cười lên tiếng.
Lục Lương Sinh chỉ cười cười, đi đến tiểu viện đang được xây không sai biệt lắm.
Xa xa thấy phụ thân Lục Lão Thạch đang ngồi xổm ở ngoài viện loay hoay hàng rào, một lần nữa cắm lại vào trong đất, Lý Kim Hoa đổi lại một thân quần áo mới đang từ trong phòng đi ra, trong tay còn nắm Minh Nguyệt, nhìn thấy Lục Lương Sinh trở về, tiểu nhân nhi nhanh chóng nghênh đón.
- Tiên sinh tốt!
- Ngươi cũng tốt.
Lục Lương Sinh nhẹ nhàng sờ sờ trên đầu của hắn.
- Đã quen thuộc ở chỗ này chưa?
Minh Nguyệt trong nhà cũng quen thuộc, thường xuyên còn được Lý Kim Hoa dẫn đi chơi, cái miệng của tiểu nhân nhi trắng nõn nà này rất ngọt, rất được những phu nhân trong thôn yêu thích.
- Quen thuộc rồi!
Minh Nguyệt ngẩng khuôn mặt nhỏ chạy về tới bên cạnh Lý Kim Hoa.
- Trong đêm gần đây mẫu đều đến thăm Minh Nguyệt, ầy, ngay ở bê ngoài.
Ngón tay nhỏ chỉ ra ngoài viện, sắc mặt Lý Kim Hoa một bên tự nhiên, dù sao quỷ, yêu cũng đã gặp qua, một Hồ Ly Tinh không có ác ý cũng không có gì, bất quá đối phương tới trong đêm, chỉ cần không cho trượng phu ra ngoài là được.
Trải qua chốc lát, Vũ Văn Thác, Lý Tùy An ba người cũng từ lầu các đi xuống, ba người đổi lại thân trang phục sạch sẽ, cuối cùng cũng có cảm giác thiếu niên nhanh nhẹn, chờ đợi muội muội cũng từ trong phòng trang điểm đi ra, Lý Kim Hoa nắm lấy lỗ tai trượng phu kéo từ dưới đất lên, trong tiếng la hùng hùng hổ hổ, lúc này mới cùng nhi tử, cùng một đám thiếu niên đi qua tiệc cưới bên kia.
Gả cưới, tang sự trong thôn phần lớn đều dựng mười mấy hai mươi bàn, bàn ghế đều là từng nhà hùng lại sắp xếp, bốn góc đỡ có cây cột, buộc dây đỏ treo đầy đèn lồng vải đỏ, nhà Nhị Ngưu cưới lão bà càng dán đầy chữ Hỷ, Lục Lương Sinh tự nhiên biết được, so với hắn còn nhỏ hơn mấy tuổi, tướng mạo chất phác thành thật, ở ngực treo một đóa hoa hồng lớn, gặp ai cũng cười lộ cả răng hàm. Sau đó, tân nương tử từ cửa thôn tiến vào, là cô nương thôn bắc, khăn hồng che kín đầu scô dâu, theo một đám người cười vang náo nhiệt, hai vợ chồng bái thiên địa, tổ tông, phụ mẫu, sau đó Lục Phán rống to một tiếng vang dội.
- Tân lang quan bận đi động phòng rồi, chúng ta mở yến ăn thịt uống rượu!!
Dưới ánh mặt trời vàng rực rỡ ngày mùa thu, trong thôn nhỏ một mảnh huyên náo, đủ loại đồ ăn, thịt lật xào dưới nồi xuy xuy, tiếng người huyên náo xen lẫn hài đồng bị phụ mẫu mắng gọi về chỗ ngồi. Lục Lương Sinh ngồi trong mảnh khí tức yên bình này, trên mặt hơi sửng sốt một chút, cảm thụ được bầu không khí huyên náo thuần phác, tu vi một mực tại Kim Đan cảnh cảm giác được chút điểm lay động.
- Khói lửa... Nhân đạo...
- Dọn thức ăn lên, đặt vào chỗ tróng, cẩn thận coi chừng tung tóe dính vào y phục!
Bưng thức ăn đều là bối phận thẩm thẩm bá bá, có tới hơn mười người, qua lại ở giữa các bàn, món ngon một tiếp một đi lên.
- Đây là cá chép kho chua ngọt, thịt dê hấp, ruột già nấu táo đỏ... nhớ dùng muỗng múc đồ, món ăn hương vị cũng không tệ.
Bên cạnh bàn, Lý Kim Hoa cho Minh Nguyệt đang ngồi trên ghế đẩu hai chân nhẹ lay động một miếng thịt, khuỷu tay đụng đụng nhi tử ở một bên.
- Nhìn cái gì, còn không tranh thủ thời gian ăn cơm.
- Vâng, đang ăn đây -
Lục Lương Sinh cười lên tiếng, tùy ý kẹp mấy ngụm đồ ăn, cả thôn đầy hỉ khí làm tu vi hắn có chỗ lay động, có chút kỳ quái, hắn chủ tu pháp môn « Chính Đạo Càn Khôn » cũng không có thu nạp khói lửa nhân gian khí. Chờ chút..... Chẳng lẽ có quan hệ cùng ngộ đạo thư hoạ, trước đó hắn từng có nghĩ tới đồng thời tu hành, dùng sách nuôi dưỡng tâm hồn, vẽ ra huyễn cảnh thay thật cảnh, mà Chính Đạo Càn Khôn là tăng cao tu vi, lúc này, có thể pháp môn « Chính Đạo Càn Khôn » được hai thứ trước đó ảnh hưởng..... Nghĩ tới đây, Lục Lương Sinh bỗng nhiên có loại minh ngộ mơ mơ hồ hồ, tựa như một lớp giấy dán ngoài cửa sổ, lờ mờ nhưng thấy được hình dáng.
Trên một bàn này còn có thôn nhân hai nhà khác, ăn một hồi, nam nhân mồ hôi đầm đìa, dứt khoát cởi bỏ y phục, hai tay để trần nhậu nhẹt cùng người. Trong đó một người đặt chén rượu xuống, cũng cởi y phục ra.
-... Thương nhân thường đến chỗ này của chúng ta mua cá kia, mấy ngày trước đây đi ngang qua thôn ta, vào nhà nhà ta uống rượu nói đến chuyện bên ngoài, các ngươi biết không, ven bờ Giang Hà đang đánh nhau!