Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 314: Hồng Liên tâm sự

Chương 224: Hồng Liên tâm sự

Nhà tranh trên sườn đồi, từng mảnh lá xanh xanh nhạt chập chờn, hà quang từ đỉnh núi phía tây chiếu vào song cửa. Tay Lục Lương Sinh ngừng lại việc sắp xếp sách vở nhìn đứng Hồng Liên ở phía trước vách tường, nữ quỷ rất ít nói chuyện cùng hắn, cũng rất ít khi đi ra từ trong tranh. Lúc này, bỗng nhiên nói lời này làm hắn cảm thấy kinh ngạc, trong lòng mơ hồ cũng có chút bất an.

- Hồng Liên, ngươi muốn nói cái gì?

Cánh cửa không gió nhẹ nhàng đóng khép lại, tầm mắt Nhiếp Hồng Liên buông xuống nhìn chằm chằm mặt đất, lông mi khẽ run, âm thanh rất thấp.

- Công tử, Hồng Liên muốn đi chuyển thế...

Đột nhiên nghe được câu này, Lục Lương Sinh cúi đầu, sau đó ngẩng mặt lộ ra nụ cười.

- Thật ra, ta cũng cảm thấy, một cô hồn thế nào cũng không hợp với Thiên Đạo, trước đó cũng không dám nói với ngươi.

Quay người qua bàn đọc sách tiếp tục chỉnh lý sách vở, tốc độ sắp xếp chậm chạp, đang muốn mở miệng, sau lưng truyền đến cảm giác rung động, một tia thanh lương dán lên lưng Lục Lương Sinh. Trong hà quang chiếu vào song cửa, Hồng Liên đứng trong cái bóng của thư sinh, nhu hòa duỗi ra hai tay ôm lấy eo hắn, tóc đen trượt xuống cùng gương mặt dán đến cái lưng ấm áp. Nháy mắt một cái, tiếng nói nhu hòa dịu dàng.

- Hồng Liên suy nghĩ thật lâu, nửa tháng nay vẫn luôn đang nghĩ, không muốn gặp ngươi, không muốn cùng mọi người nói chuyện, thật ra chính là đang sợ, luyến tiếc rời khỏi.

- Hồng Liên...

- Công tử ngươi đừng nói chuyện, nghe thiếp thân nói xong.

Nhiếp Hồng Liên cọ xát lưng Lục Lương Sinh, cảm thụ được cái lưng dày rộng, ấm áp của nam tử, nhắm mắt lại, nói khẽ:

- Nơi này thật rất tốt, có Tôn đạo trưởng bất cần đời, thấy sắc không quên nghĩa, có con cóc sư phụ tích ăn ngon, nói khoác, còn có phụ mẫu, tiểu muội của công tử, lại nhiều rất nhiều người trong thôn nữa, đợi tiếp nữa, chỉ sợ thiếp thân thật không nỡ đi...

Nàng quay sang, cái trán chống đỡ ở phía sau lưng Lục Lương Sinh.

- Hồng Liên từ nhỏ đã không có nhà, vẫn luôn coi nơi này là nhà, ở chung một chỗ với rất nhiều rất nhiều người, cảm giác mình còn sống, nhưng công tử... Thiếp thân là quỷ, La Sát Quỷ, vĩnh viễn sẽ không sinh hoạt giống như người sống trên dương thế, thiếp thân thật hi vọng có thể cùng các ngươi ngồi xuống chung một chỗ, bưng bát đũa cùng nhau ăn cơm nói cười.

Hồng Liên đè nén cảm xúc, trên mặt gạt ra lúm đồng tiền, bật cười.

- Đoạn thời gian này, thiếp thân thường xuyên tưởng tượng, nếu một màn như thế phát sinh, nhất định sẽ rất thú vị, cùng một chỗ vây quanh ở trước bàn ăn cơm, cùng một chỗ ngồi trên sườn đồi nhìn xem mặt trời lên mặt trời lặn, cùng một chỗ nhìn xem công tử mang theo con cóc sư phụ vào nam ra bắc.

Lục Lương Sinh bóp bóp góc sách, xoay người lại, nữ tử không muốn nhìn thẳng vào mắt hắn, nhào vào trong ngực hắn.

- Ta một mực... Xem ngươi là người sống... Ngươi nói những chuyện kia, chúng ta cũng đều cùng một chỗ làm qua...

Hồng Liên trong ngực hắn lắc đầu.

- Không chỉ những thứ này...

- Hồng Liên không nói đến những thứ này, ta muốn thật sự cảm thụ được rõ ràng nhiệt độ trên người công tử, muốn...

Âm thanh nhỏ dần xuống, tiếng nhỏ như muỗi kêu, chỉ có nàng nghe được.

- Muốn gả cho công tử.

Lục Lương Sinh ôm nàng, đó là cảm thụ không có thực thể, vẫn vuốt ve tóc đen của Hồng Liên, một người một quỷ ôm nhau trong hà quang, nửa ngày sau, hắn mới mở miệng.

- Hiểu rõ rồi... Ta sẽ nghĩ biện pháp.

Bóng đêm ở ngoài dâng dần hiện, duy trì tư thế ôm nhau một hồi lâu, Lục Lương Sinh mở to mắt, hướng Hồng Liên gật đầu, đẩy cửa ra ngoài, hắn không có sử dụng pháp thuật, cứ như vậy một đường đi xuống sơn, đang chìm đắm trong suy nghĩ.

Trở lại tiểu viện, Đạo Nhân hơn mười ngày không thấy đứng ở cửa viện chờ hắn trở về, trên trán còn quấn băng vải, đó là Lục Tiểu Tiêm cho hắn quấn.

- Ngươi biết bản đạo đi lĩnh hội Kim Đan gặp phải người nào không?

- Gặp phải ai, bây giờ ta không quan tâm, có chuyện ta muốn nói, qua đây.

Lục Lương Sinh nói một câu, kêu hắn qua, đẩy cửa đi vào trong phòng, nhìn lại sư phụ đang nằm ngáy o o trên giường, ngồi xuống một bên, Minh Nguyệt từ nhà bếp đi tới gọi mọi người ăn cơm ngoẹo đầu đứng ở cửa ra vào, nhìn xem Lục tiên sinh trước kia ôn hòa đang một mặt nghiêm túc, có chút không biết làm sao.

- Tiên sinh xảy ra chuyện gì?

Khoảnh khắc, quay người chạy tới nhà bếp, không bao lâu, phu phụ Lý Kim Hoa, ba người Vũ Văn Thác cùng một chỗ chạy tới, đứng ở cửa ra vào, cả gà mái hoa râm đều đứng ở giữa chân mọi người thò đầu ra nhìn vào bên trong.

- Sư phụ đây là thế nào?

- Không phải chúng ta khi chiều chọc sư phụ không cao hứng đó chứ?

Phu nhân đứng trước cửa ra vào nhíu mày.

- Lương Sinh...

Hai chữ vừa ra khỏi miệng liền bị trượng phu ở một bên nhẹ nhàng lôi kéo, ra hiệu nàng đừng nói chuyện.

Lúc này, Lục Lương Sinh ngồi tại mép giường bỗng nhiên cười lên, nhìn về phía đám người.

- Thật ra là một chuyện rất cao hứng, đang muốn chia sẻ với mọi người, Hồng Liên nàng... Nàng muốn chuyển thế, chúng ta cũng là người nhà nàng, mà trước đó nàng đã cứu Tiểu Tiêm, giúp mọi người thôn trả thù khi bị sơn phỉ tấm công lúc trước.

Tất cả mọi người ở bên ngoài yên lặng, Đạo Nhân vốn muốn nói chuyện Trần Tĩnh, Trương Lệ Hoa cũng lựa chọn ngậm miệng không nói ở thời điểm này.

- Cái kia, nếu như nàng chuyển thế... Chính là một lần nữa đầu thai làm người, Hồng Liên nàng sẽ còn nhớ kỹ chúng ta sao?

Lý Kim Hoa luôn luôn mạnh mẽ, nhưng bây giờ ngữ khí có chút yếu ớt.

Lục Lương Sinh lắc đầu:

- Không biết, có thể sẽ không nhớ rõ.

Đối với phương diện này, hắn không hiểu nhiều lắm, nhìn qua Đạo Nhân đang đứng trước cửa, Tôn Nghênh Tiên dời mặt đi chỗ khác:

- Nhìn bản đạo làm cái gì, ta đầu thai qua, a phi.

Đèn đuốc chập chờn, Đạo Nhân cóc nửa mở mí mắt, không muốn nói chuyện, đối với tiểu nữ quỷ kia, thật ra cũng không phải quá để tâm, chỉ là không nghe được chỗ mình muốn, ngược lại có chút tiếc nuối.

Trong phòng yên lặng một hồi, Lục Lương Sinh nhìn chằm chằm bấc đèn, cười nói:

- Ta xem qua một bản tiểu thuyết kỳ quái, có nhắc không nhất định sẽ quên toàn bộ, ta muốn... Nàng cũng sẽ không quên.

- Đúng rồi lão Lục, Hồng Liên là La Sát Quỷ, đầu thai không được.

Đạo Nhân nhớ tới vấn đề này.

- Có thể Thành Hoàng sẽ có biện pháp.

Lục Lương Sinh yên lặng một hồi:

- Đợi lát nữa, ta sẽ đi Thiên Trị cầu kiến hắn.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch