Lục Lương Sinh miễn cưỡng xoay người đi qua tường đất thấp bé, đi qua từng mảnh từng mảnh đồng ruộng không xa, đi tới một chỗ rừng cây dốc nhỏ, cở mộ san sát cắm bên trên từng phần mộ.
Người trong thôn mai táng phần lớn chôn ở chỗ này, chết càng sớm càng ở bên trong, xuyên qua vài đống đất đấp lên phần mộ, Hồng Liên từ dù giấy phiêu xuất ra, ở trước ba ngôi mộ hai lớn một nhỏ phía trước, quỳ xuống.
- Phụ thân, mẫu thân. . . . . Duẫn nhi trở về xem các ngươi đây.
Ánh nắng khó khăn chiếu qua cành lá rậm rạp rơi xuống, Hồng Liên quỳ gối trước mộ, nhẹ nhàng dập đầu, quỷ không thực thể, cũng không có nước mắt, nhưng vẫn như cũ có thể nghe ra gào khóc nghẹn ngào.
Chuyện muốn nói, Hồng Liên lần đầu trở về khi còn sống trước mộ phần phụ mẫu nói xong rồi, lúc này chỉ là quỳ gối rồi gào khóc, Lục Lương Sinh yên tĩnh che dù đứng nhìn.
Con cóc trên bả vai lặng yên duỗi màng ở trên mặt lau lau, nhìn thấy đồ đệ nhìn qua.
- Nhìn cái gì mà nhìn, cát rơi vào mắt thôi mà.
- Chúng ta ra ngoài đợi đi, để Hồng Liên bồi phụ mẫu nàng nhiều chút.
Lục Lương Sinh thở dài, dùng pháp lực đem dù giấy treo phía trên thân ảnh đang khóc, đi đến bên ngoài bờ ruộng ngồi xuống, hắn cũng là người có phụ mẫu, nhìn thấy tình cảnh như thế, cũng khó tránh khỏi trong lòng không thoải mái.
Nhưng mà, mới ngồi chốc lát, sau lưng gió lạnh thổi đến, Hồng Liên giơ dù giấy nhìn Lục Lương Sinh đang kinh ngạc, nở nụ cười.
- Nhìn qua là được rồi, nơi này đã không có cái gì để lưu luyến, công tử mang ta về nhà đi.
Nàng nói nhà chỉ là Lục gia thôn.
- Được, ta mang ngươi về nhà.
Lục Lương Sinh gật đầu nói khẽ.
Chim nhỏ bay qua bầu trời đầy nắng, cây cỏ khẽ đung đưa, âm thanh đinh đinh đang đang của chuông nhỏ, thôn nhân đứng trong thôn tán gẫu xa xa trông thấy một nam một nữ giơ dù giấy tựa vào nhau trên lưng lừa kia, lừa già nhàn nhã chân bước chậm rãi rời đi về hướng Tê Hà Sơn.
…
Rừng hoang xanh ngắt phủ dài khắp núi rừng, từng đàn chim bay qua từng mẫu ruộng đồng, rơi xuống ngôi nhà nào đó ở thôn Bắc, líu ríu chải vuốt lông vũ, nghiêng nghiêng đầu nhìn ngó xung quanh thôn, theo hướng nhìn tới là một nữ tử thân mặc váy áo trắng, bưng đồ ăn tới, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra.
Két két ~~
Tiếng cót két của nhà cổ xưa vang lên, bên trong phòng, đèn đuốc mờ nhạt, Trần Tĩnh ngồi ở phía sau bàn nhỏ sững sờ xuất thần, nữ tử đem đồ ăn để lên trên bàn bên cạnh, mới chậm rãi quay mặt lại.
- Mẫu thân, người nói Lục tiên sinh lâu như vậy không gặp chúng ta, sau này có thể cũng không gặp nữa hay không?
- Hẳn là sẽ không, Tĩnh nhi ngươi đừng nghĩ lung tung, mau ăn cơm đi.
Nông thôn phòng xá cũ kỹ, trong phòng hơi tối, Trương Lệ Hoa lấy ra ngọn đèn, đem đũa đưa tới:
- Mẹ biết rõ trong lòng ngươi không dễ chịu, dù sao từ một Hoàng Đế, đến...
- Mẫu thân, không có việc gì.
Trần Tĩnh đem đồ ăn trong chén xớt ra một nửa cùng ăn với mẫu thân.
- Kỳ thật con càng lo lắng mẫu thân không quen.
- Mẫu có cái gì không quen.
Trương Lệ Hoa khều thịt cá trong chén qua cho chén nhi tử, kẹp một ngọn rau xanh bỏ vào trong miệng, môi đỏ nhẹ nhàng từ từ nhai, nhớ tới trước đó quẫn bách, cười nói:
- Dù sao cũng so với lúc vừa ra kinh thành, hai mẹ con mình lang thang trong núi tốt hơn nhiều.
Nói xong ngừng một chút, rồi mở miệng tiếp.
- Đúng rồi, nghe Lý Chính nói, Lục tiên sinh gần đây bề bộn nhiều việc, mới không lâu có đại quan Tùy triều tới qua, may mắn lúc ấy chúng ta không có đi qua, không sẽ để Lục tiên sinh khó xử, hiện tại lại vội vàng xây một tòa miếu, Tĩnh nhi an tâm đợi là được, thức ăn mẹ biết thu xếp, cũng không thể để cho ngươi đi làm việc.....
Hai mẹ con đặt chân ở thôn Bắc cũng có mấy ngày, lúc đầu vẫn không quen, nhất là đi nhà xí, nhà xí trong sơn thôn phần lớn là đào một cái hố, vây xung quanh, bên trên hố đặt một tấm gỗ ngang để che thân, phân bên dưới đều nhìn thấy khiến trong lòng hai mẹ con quen cẩm y ngọc thực trong cung không thoải mái rất lâu.
Về đồ ăn, mặc dù từ trong cung mang theo một chút kim ngân, nhưng ở loại địa phương nhỏ này, kim ngân không chỉ không xài được, còn dễ dẫn tới người bên ngoài hoài nghi, Trương Lệ Hoa cắn chặt răng, vén tay áo lên đi theo một đám phụ nữ trẻ em trong thôn làm chút công việc, xin chút gạo đổi đồ ăn, còn thời gian thỉnh thoảng Tôn Nghênh Tiên đưa một phần cơm cũng dễ ăn, mẫu tử hai người lúc này mới dần dần thích ứng với nơi này.
Bất quá, ban ngày đốt đèn dầu, lại có chút xa xỉ.
Đũa chạm qua một bên chén, hai mẹ con yên tĩnh ăn uống, nói qua mấy câu, bên ngoài có tiếng bước chân tới.
"Bình""Bình"——
Cánh cửa còn không có đóng, Lý Chính đi vào dưới mái hiên, đứng tại cửa ra vào gõ gõ cửa phòng, chỉ vào bên ngoài:
- Ngoài thôn có lão đầu tìm các ngươi, hai vị không ngại ra nhìn xem, có quen biết hay không.
Trần Tĩnh cùng mẫu thân liếc nhau, buông bát đũa xuống, đi theo Lý Chính kia vội vã đi ra phòng ốc, xuyên qua đường đất cách mấy nhà trong thôn, xa xa trông thấy một lão nhân áo choàng bụi bẩn chắp hai tay ở nơi đó đi tới đi lui, thỉnh thoảng hướng trong thôn nhìn quanh một chút.