Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 332: Tại hạ, Ninh Thải Thần

Chương 332: Tại hạ, Ninh Thải Thần




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Nói đến chuyện này, chưởng quỹ mập mỗi lần mở miệng, đều uốn lưỡi, tâm thần không yên nói lên một lần, nghe được người sửng sốt một chút.

Cũng may khách lục lâm phản ứng nhanh, lấy lại tinh thần, tìm nghi hoặc nơi, nhíu mày.

- Thân mang Tiên pháp, chưởng quỹ cũng có thể nhìn ra?

- Ha ha, đương nhiên...

Chưởng quỹ mập vỗ bàn một cái, lời nói vừa chuyển:

-. . . . Nhìn không ra.

Đứng dậy đi ra băng ghế, vung bàn tay mập mạp lên, nói ra:

- Khách quan có chỗ không biết rồi, thần tiên kia năm đó có thể là hiển thánh, ngay tại trong núi Lan Nhược Tự, ở đó chính là có Yêu Quái, thần tiên liền nắm một đầu lừa già tiến vào, ôi, không lâu sau, toàn bộ đêm tối đều chiếu thành ban ngày, sấm sét vang dội, biết bao dọa người, năm đó trên trấn này còn có vài hán tử nói muốn đi cướp thần tiên kia, nửa đường chạy về mà nói rồi ngọn nguồn, bọn hắn tận mắt thấy.

- Người kia đâu?

- Người? Đương nhiên là theo thần tiên, dạo chơi nhân gian rồi.

- Nói không chừng là một đám giả thần giả quỷ, lừa gạt các ngươi.

Nghe nói như thế, chưởng quỹ mập không nói gì, đi đến quầy hàng, thân thể liền quay lại, ngữ khí so vừa rồi lớn thêm không ít, đầu ngón tay -Bình- -Bình- đập trên bàn lục lâm khách kia.

- Những người kia năm đó có thể thường xuyên ở chỗ ta này uống rượu, há có thể không biết ?

- Sao lại đuổi thư sinh vừa rồi kia đi.

- Đó là thu sổ sách, cũng không phải thần tiên, hai chuyện khác nhau.

Chưởng quỹ mập phất phất tay, quay lưng lại đi tới cửa nhìn xung quanh một chút:

- Trời sắp tối rồi, hắn thế nào chạy lên núi?

Tầm mắt phương xa, bóng lưng cõng giá sách giống như đang hỏi đường, bối rối rời khỏi thị trấn, hướng đường núi phía bắc chạy đi, còn đang nghi hoặc, đột nhiên có âm thanh đánh gãy tâm tư chưởng quỹ.

- Chưởng quỹ, không biết còn có phòng trống hay không?

- Đúng đúng, chúng ta bốn người đến đây tìm nơi ngủ trọ, không phải thu sổ sách.

Chưởng quỹ mập nghiêng ánh mắt, ngoài cửa dưới mái hiên, bốn thư sinh dáng người không đồng nhất đang cõng giá sách, cười lộ ra răng đang hướng về hắn chắp tay.

- Vận khí gì chứ, vừa đuổi đi một tên, liền đưa tới bốn tên!

- Chưởng quỹ, còn có bốn gian phòng trống không?

Âm thanh lần thứ hai truyền đến, chưởng quỹ mập lấy lại tinh thần, nhìn xem bốn người này liên miên khoát tay:

- Không còn không còn, đừng nói bốn gian, một gian cũng không, hai ngày này quá nhiều thương đội đến Ninh Hiệp trấn, ba nhà khách sạn trên trấn đã sớm đầy.

Xung quanh xa xa, tiếng ngựa hí dài đi qua, đầu phía tây, trời chiều đang chiếu vào tiểu trấn ồn ào náo động, bốn thư sinh cõng giá sách dưới mái hiên hai mặt nhìn nhau. Sau đó hỏi chủ quán kia, chỗ nào còn có thể nghỉ chân, chưởng quỹ mập lúc đầu không muốn nói. tống cổ bọn hắn, người đi đường một bên ở cửa ra vào nhìn thấy một màn này giống như nói đùa chỉ vào chân núi hướng bắc ở đầu trấn.

- Trong núi có tòa miếu, bốn người các ngươi ngược lại là có thể đi nơi đó nghỉ chân.

- Ngươi cứ nhiều chuyện! Không sợ chuyện lớn xảy ra à.

Chưởng quỹ mập lấy tay muốn đánh, người kia cười hì hì né tránh chạy xa đi.

- Bốn vị, đừng tin người kia, trong núi nào có cái gì...

Hắn quay đầu lại, dưới mái hiên nơi nào còn có thân ảnh bốn người, ánh mắt nhìn lại nơi xa, bốn thư sinh cõng giá sách đều nhanh chạy ra đầu trấn.

Chưởng quỹ mập gấp gáp đuổi theo ra hai bước, hướng bọn họ hô to.

- Ai, các ngươi trở về đo, còn có một kho củi, muốn hay không?! Tính tiện nghi cho các ngươi một chút!!

Âm thanh bị tiếng ồn ào náo động xung quanh che giấu, không lâu sau, bóng đêm hạ xuống, trong núi nổi lên hơi nước mịt mờ, núi xa ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng sói tru, bốn ngọn đèn lồng xuyên qua sương mù, trong tay lung la lung lay bốn thư sinh chiếu sáng đường núi dưới chân.

- Bốn người chúng ta có công mở thành, lúc này thật vất vả, đầu được minh chủ, trực tiếp đi ra quan đạo đến Trường An không tốt sao, nhất định phải đi đường núi, ngay cả nơi ngủ lại cũng không có.

- Cái này phải hỏi Mã Lưu.

- Hỏi ta làm gì?

- Các ngươi lúc ấy không phải cũng đồng ý, lại nói, đi bên này trực tiếp bắc thượng đến Trường An, bao gần.

- Gần ra cái quỷ!

- Hơn nửa đêm, đừng nói lời nói xui xẻo này, đừng quên Hồ Ly Tinh ở miếu Sơn Thần, còn có lần kia ở nhà Sùng Văn.

Triệu Thảng đi ở phía sau rụt cổ một cái, nhỏ giọng mở miệng.

- Nói cẩn thận nói cẩn thận, mỗi lần chúng ta đi đường ban đêm, đều có chuyện bất hảo.

Ba người phía trước dừng bước lại, cùng nhau quay đầu nhìn hắn, Triệu Thảng kém chút đụng vào bọn họ, lui lại nửa bước nhìn ba người này:

- Nhìn ta làm gì?

Ba người gần như đồng thời mở miệng, hướng hắn xì một tiếng khinh miệt.

- Im miệng!

- Nha.

Phía sau, thư sinh mặt tròn vo yếu ớt lên tiếng, đi theo ba vị huynh trưởng xuyên qua một rừng cây, đột nhiên nghe được một trận sói tru vang lên gần đó, nuốt nước miếng một cái, sợ đến chụm chung một chỗ chậm rãi di chuyển.

- Lần này làm sao bây giờ?

- Giang Nam tứ tú ta thật vất vả đên đây, chẳng lẽ sẽ táng thân trong bụng sói.

- Ai , bên kia có ánh sáng của lửa.

- Được cứu rồi, mau qua đó!

Soạt soạt soạt - tiếng bước chân lan tràn, bốn người chạy như bay qua, đèn lồng lay động thoáng qua dần hiện bia đá có viết ba chữ "Lan Nhược Tự", nhìn thấy bên trong cửa miếu có ánh sáng của lửa, nhanh chóng vọt vào. Bên trong, hỏa quang chập chờn, một thư sinh mặc áo bào cũ nát ngồi bên cạnh đống lửa, đang cầm một khối bánh bột ngô mà nướng, nhìn thấy bốn người tiến đến cũng giật nảy mình. Hai bên nhìn nửa lẫn nhau ngày, thư sinh kia lúc này mới từ dưới đất đứng lên.

- Bốn vị đây là...

Bên kia, bốn người đang đứng trước cửa miếu trong lòng thở dài một hơi, lấy bọn hắn kinh nghiệm mà nhìn, nói chuyện như vậy, vậy nhất định là người không thể nghi ngờ. Sau đó cùng nhau chắp tay hoàn lễ:

- Đồng dạng như huynh đài, tá túc nghỉ chân.

Giờ có đến năm người, là số nhiều, vậy không có gì đáng sợ, đi qua đưa ngồi gần ngọn lửa đang cháy sưởi ấm, ngồi cùng một chỗ nói cười, nói đến học thức trong sách vở, độc hành thư sinh kia cũng hiếm thấy trong một lần gặp được bốn thư sinh có học thức, sự thấp thỏm lúc đầu trải qua ở tiểu trấn dưới chân đã bị ném đi ra sau đầu.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch