Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 348: Vậy sư công tính thế nào?

Chương 348: Vậy sư công tính thế nào?




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Ý niệm nháy mắt xẹt qua não, Tả Chính Dương A la to một tiếng

Hắn gầm thét, bước chân cộc cộc cộc phi nước đại, rêu xanh trên gạch theo bước chân hắn lan tràn mà một tấc một tấc vỡ nát tung tóe bay.

- Yêu nghiệt ——.

Tay chuyển động, lưỡi đao gào thét vung mạnh, trong lúc chạy, áo tơi và phiến gỗ cùng nhau dựng thẳng lên, âm thanh dài vang vọng:

- Ta đến lấy…...

Chữ ‘Mạng’ còn chưa hạ xuống, không khí đột nhiên ngưng kết lại, phía sau thân hình đang vung đao nhảy tới giữa không trung, cành lá trong rừng ào ào ào một trận loạn hưởng, kiếm quang bá một tiếng xông ra khỏi rừng cây, mang theo vô số cành lá phiêu tán rơi rụng.

Bóng người giữa không trung chỉ cảm thấy sau lưng phát lạnh, vết đao trong tay chém tới đối diện chạm đến vật cứng, ánh mắt hoa lên, hoả tinh đều bắt đầu tung tóe.

Theo một tiếng này, trường đao trong tay hắn liền đứt gãy.

Một tay cụt đồng thời bị chấn run lên, lá cây rơi xuống áo tơi, Tả Chính Dương bị phản chấn đến trên mặt đất, hai chân cố gắn bảo trì tư thái, cứ thế mà bị lùi ra xa hai, ba trượng mới dừng lại được, búi tóc lộn xộn, mũ rộng vành cũng không biết đã bắn ra chỗ nào, một nửa thân đao lượn vòng hạ xuống, “Bình” ... cắm ở mặt đất cách đó không xa.

Một sợi tóc lay động rơi rụng, ánh mắt nhìn đến giữa không trung, Thụ Yêu đối diện nhẹ ôm lấy ngón tay kim sắc, môi đỏ hơi mở, trong ánh mắt, một thanh trường kiếm vẫn lơ lửng giữa không trung, kiếm khí làm cho không khí bốn phía dường như đều bị cắt đứt, vặn vẹo biến hình.

Thụ Yêu còn tốt, một đám cỏ tinh gỗ quái xung quanh nàng đối mặt kiếm khí của Nguyệt Lung Kiếm giữa không thì liền co lại thành một đoàn, tụ tập tại mép váy Thụ Yêu, không dám làm một cử động nhỏ nào, phát ra tiếng kêu chít chít hoảng sợ.

Thân kiếm khắc hoa văn mây bay ken két xê dịch, Nguyệt Lung chuyển phương hướng qua giống như đang đánh giá Tả Chính Dương đang cảnh giác bên kia.

- Y ô..... Lực tay rất lớn, hai đầu cánh tay của người khác cũng không bằng ngươi.

Tả Chính Dương vô ý thức nhìn lại cánh tay trống rỗng, xiết chặt đao gãy, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Không đúng, mày rậm nhíu một trận, hắn nhìn thanh kiếm này có chút quen thuộc, chuôi này tựa như là pháp kiếm của Lục Lương Sinh. Yêu vật đối diện nhớ tới người kia bỗng nhiên khẽ chuyển động, bỏ mấy tiểu Tinh Quái ở bên cạnh qua một bên, trong mạng che mặt lộ ra nụ cười mừng rỡ, kéo lấy váy bước nhanh về phía trước.

- Thụ Yêu ơi Thụ Yêu ơi, ngươi vì cái gì mà đi vội.....”

Giữa không trung, Nguyệt Lung hạ xuống treo ở mặt đất, bay tới bay lui, âm thanh khàn khàn vang ra từ thân kiếm.

- Nếu sợi rễ ở phía dưới.

- Ngươi cần đem chân giơ lên trên đầu....

Lời nói không ngừng líu lo truyền đến tai Tả Chính Dương, đồng thời, Thụ Yêu cũng gầm thét ra một tiếng:

- Đủ rồi!

Người trước mắt nhìn Thụ Yêu đi tới, thân thể đều cong lại, mặc kệ chuôi kiếm này có phải của Lục Lương Sinh hay không, lúc này đại yêu đang ở ngay trước mặt, huống chi còn có một Hắc Sơn lão yêu chưa xuất hiện, nếu có thể chém một tên trước, sau đó thì dễ đối phó rồi.

Mũi chân hắn áp một tầng mảnh bùn ra, đao gãy rủ xuống đất trong nháy mắt xông ra, liền thấy Thụ Yêu váy đen đi tới bỗng nhiên dừng lại, âm thanh nam nữ cổ quái trùng lặp đột nhiên hóa thành giọng nữ.

- Hắc Sơn lão yêu!!

Rừng cây sột sột soạt soạt vang lên một trận nhẹ, tiếng chuông leng keng trên cổ truyền đến, Tả Chính Dương nghiêng đầu trở về xem, có thân ảnh tứ chi chạm đất dần dần hiện ra hình dáng, một luồng khí cơ chưa hề cảm thụ qua làm hắn cảm thấy hồn thân khó chịu.

Khí cơ không phải người không phải yêu.....

Giữa cổ họng ngâm nga ra nhưng chỉ có hắn nghe được lời nói, theo tiếng chuông, tiếng bước chân đến gần, ánh mắt ngưng tụ lại trong nháy mắt ——.

“Xoạt!. “

Cành lá rủ xuống, cây cối bị phá vỡ trên mặt đất, ánh vào đáy mắt hắn là một con lừa già đang nhai lấy cỏ xanh.

“Gào hừ gào hừ ~~. “

Con lừa già vẫy đuôi ngóc đầu hướng hắn mà hí lên, phun ra một ngụm khí thô, giá sách tới lui trên mông, nhàn nhã chuyển đi một bên, tiếp tục cúi đầu gặm cỏ.

- Cái này...

Khóe miệng Tả Chính Dương co giật, chuôi đao hắn nắm chặt trong tay cũng không khỏi mà buông ra một chút.

Lúc này, trong dư quang, Thụ Yêu đột nhiên lôi ra một đạo tàn ảnh từ bên cạnh chợt lóe lên, đánh tới hình dáng người quen biết đi ra chậm rãi ở phía sau con lừa già.

- Lục Lương Sinh, cẩn thận!

Tả Chính Dương theo bản năng hô to lên.

Hắn muốn xách đao phóng đi đánh tới mảnh lụa đen của Thụ Yêu, nhưng ngay trong tầm mắt đang nhìn là thân ảnh thư sinh và Thụ Yêu cười hì hì cọ qua cọ lại.

“Ầm.”

Một nửa trường đao từ trong tay Tả Chính Dương rớt xuống trên mặt đất.

- Không phải... Trảm yêu trừ ma sao, cái này... Có ý tứ gì?”

Nhìn qua một người một yêu thân mật bên kia, đầu óc hắn có chút hỗn loạn.

- Lão yêu!.

- Lão yêu, lão yêu!!.

Cuộn tóc búi cao chống đỡ làm lồng ngực Lục Lương Sinh đều có chút đè ép đến tán loạn, không thèm để ý những Thụ Yêu này chút nào, gương mặt xinh đẹp cách mạng che mặt nhẹ nhàng chà xát qua, vui vẻ khẽ gọi.

So với trước đó hoàn toàn khác nhau.

Trong rừng sột sột soạt soạt một trận, Yến Xích Hà cùng Vũ Văn Thác và ba thanh niên Lý Tùy An, Khuất Nguyên Phượng đi ra, thấy cảnh này, ánh mắt chằm chằm rủ xuống bước chân đang đi.

Lý Tùy An lặng lẽ lôi kéo góc áo Nhị sư huynh cùng Tứ sư đệ, đè thấp tiếng nói.

- Đây là có tính sư phụ dưỡng ở ngoài không?

Hừ!

Vũ Văn Thác ôm hai tay trước ngực, liếc qua Thụ Yêu đang chôn trước ngực sư phụ.

- Người, yêu là khác nhau, sư phụ cũng sẽ không thể không biết nặng nhẹ.

Nửa ngày, Khuất Nguyên Phượng phụ họa gật gật đầu, nghĩ đến cái gì đó lại vội vàng lắc đầu:

- Vậy sư công tính thế nào?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch