- Hai Hồ Yêu kia vụng trộm ở chỗ này hại người, hấp Dương Nguyên của con người, cho nên lúc ở Tê Hà Sơn, một tên nhận, một tên hóa.
Thụ Yêu phân ra mấy lưỡi dài cùng lừa già vũ động giữa không trung tại một chỗ, lật tới lật lui, sau khi nghe được lời Lục Lương Sinh nói lúc này mới thu hồi lại, đầu méo mó, trầm ngâm một chút.
- Mặc kệ các nàng.
Nói xong lại hé miệng, tiếp tục lè lưỡi chia ra thành mấy cái, cùng lừa già một chỗ trêu đùa.
- Ách.....
Lục Lương Sinh sửng sốt một chút, cứ tưởng rằng nàng sẽ quan tâm hai Hồ Yêu kia, lúc này xem ra, căn bản không có ý tứ quan tâm đối phương, vậy khó trách hai Hồ Yêu kia sẽ tác nghiệt ở ngay dưới mắt nàng.
Khôi phục thần trí một chút, bất quá xem ra, muốn khôi phục bộ dáng vốn có chỉ sợ không có ba mươi hay năm mươi năm là không được.
- Đúng rồi, vài lão đầu trước đó lưu lại nơi đây đâu?
- Bị sói ăn.....
Bên kia, Thụ Yêu váy đen lại khua lên đầu lưỡi, nghĩ nghĩ:
- Lão yêu đi phía sau, bọn hắn liền chạy, ta đi tìm bọn họ, đã bị sói ăn hết rồi, thi cốt ta chôn đi dưới tàng cây... A, không nhớ rõ gốc cây chôn kia nữa.
“Phốc phốc..... “
Nồi đun nước sôi trào lên, Đạo Nhân cóc xoa xoa vết mồ hôi trên mặt, nhìn lại người xung quanh đều chờ đợi dọn cơm, không khỏi có chút mệt mõi.
- Lão phu thật là quá thiện tâm mà.
Hắn thở dài, chuẩn bị gọi đám người dọn cơm, biểu hiện trên mặt đột nhiên sững sờ, vỗ ót một, nhanh chóng nhảy xuống gạch đá, đi đến bên cạnh đồ đệ.
Đi nhìn chằm chằm Thụ Yêu miệng đầy đầu lưỡi vũ động, màng cóc ôm lại trức ngực, mắt cóc híp lại, đè thấp lời nói.
- Lương Sinh, vi sư bỗng nhiên có một ý nghĩ.
Phốc phốc...
Hương thơm của cháo tràn ngập, Lục Lương Sinh múc qua hai bát cháo loãng, đi đến đưa cho Yến Xích Hà và Tả Chính Dương bên kia, một lần nữa trở về múc thêm một bát, thổi thổi, ngồi vào bên cạnh sư phụ, lần theo ánh mắt nhìn lại.
- Sư phụ nghĩ đến cái gì?.
- Có nhớ hay không, lúc trước vi sư bị tên của Kỳ Hỏa Giáo trộm mất linh đan diệu dược, pháp môn điển tịch?
Đạo Nhân cóc trầm khí xuống, cái bụng trắng bóng phồng lên, nheo mắt cóc lại nhìn chằm chằm Thụ Yêu đang đung đưa lưỡi dài bay múa loạn, bên trên màng cóc, thần sắc hiện ra nghiêm túc.
- Yêu Thụ này bị người Kỳ Hỏa Giáo phong ấn, thần trí mơ hồ, nhưng cũng có ký ức.
Thư sinh đang bưng thổi nhiệt khí bỗng dừng lại, đang nhớ lại kí ức không dễ dàng gì trong đầu, lúc trước ở lầu vũ đình các trong Doanh Thạch sơn Hoài Nghĩa châu, hình ảnh đám phụ nữ trẻ em bị phong trong vò gốm kia đến thời khắc này một lần nữa chiếm giữ tâm tư.
Nếu không phải lúc trước tìm kiếm bảo vật sư phụ bị trộm mất, chỉ sợ những hài tử cùng nữ tử kia đều bị đối phương lấy ra làm lễ tế.
Ngọn lửa tĩnh mịch thiêu đốt, miếu quan an tĩnh lại, Yến Xích Hà và Tả Chính Dương ăn cơm ở bên kia nhìn sang, cả bốn thư sinh co quắp nằm trên mặt đất cũng không có phát ra tiếng rên rỉ.
Lục Lương Sinh đem bát cháo loãng hơi nguội để trước thân sư phụ, cho vào trong lửa một cành củi khô, bắn lên một chút hoả tinh tung bay.
- Sư phụ nói vậy, chuyện này ngược lại là có thể thực hiện, chuyện Kỳ Hỏa Giáo xác thực cần phải chấm dứt, nếu lại để cho bọn hắn tiếp tục không biết sẽ có bao nhiêu người bị hại.
Tới gần vách tường, thư sinh đóng tầm mắt lại, nhớ tới đêm đó trong thành Thiên Trị ba năm trước, nếu tên Thánh Hỏa Minh Tôn kia không ra tay cướp một phần ba tinh hồn của Rết tinh, chỉ sợ vào lúc này hắn đã trên Nguyên Anh cảnh.
Giữa lúc đang suy tư, lấy pháp thuật điển tịch ra từ trong giá sách, dựa vào ánh sáng của ngọn lửa chập chờn tìm kiếm nhưng không tìm được biện pháp hữu hiệu nào.
- ... Tên Thánh Hỏa Minh Tôn kia có tu vi cao thâm, bây giờ pháp lực ta yếu đến như vậy, dù cho có đi tìm cứ điểm khác của đối phương, sợ là cũng khó có thể rung chuyển, đến lúc đó còn sợ sẽ bị mất mạng.
- Hừ...
Đạo Nhân cóc ngồi trên mặt đất, trong tiếng hừ, bản năng bắn ra lưỡi dài cuốn qua thiêu thân đang bay tới ngọn lửa, uống một ngụm cháo loãng, liếm miệng một cái.
- Hạng người trộm đạo, nếu không phải thực lực vi sư giảm lớn, há có thể để Lương Sinh bị làm khó, ngươi cũng biết rõ, thực lực vi sư lúc trước là như thế nào, nhớ lúc trước, đại tông môn vây khốn vi sư trên đỉnh núi, pháp khí che lấp mặt trời, người đông nghìn nghịt...
Trong chùa yên tĩnh, không lâu truyền ra tiếng người nào đó đang kể chuyện.
Con cóc ngồi trên mặt đất vung vẩy màng cóc.
- Quả thực là để vi sư giết ra một đường máu ra, nếu không phải gặp gỡ một lão hòa thượng, ai... đúng, chính là sư đệ lão lừa trọc lần trước kia, cũng may vi sư có thể đánh...
Con cóc nghiêng mặt, người xung quanh mỏi mệt đều đã ngủ thật say, cả đồ đệ bên kia cũng dựa vào tường nhắm mắt lại hô hấp nhẹ nhàng chậm chạp.
- Liền không thể để lão phu nhiều lời thêm vài câu?.
Đạo Nhân cóc lầm bầm một câu, nhanh chóng đem cháo loãng đã lạnh ùng ục ục rót vào trong miệng, đi đến giá sách “ Bình “ một tiếng, tức giận đóng cửa nhỏ lại, chui vào trong chăn.
Màn đêm vô tận mà yên tĩnh chập chờn trong ánh lửa, năm thư sinh nói mơ nghiến răng, tay chân thì ôm ở cùng một chỗ, Yến Xích Hà ở góc tường nắm vuốt túi rượu, ngẫu nhiên bừng tỉnh, mắt nhìn xung quanh, thấy Thụ Yêu Mỗ Mỗ kia tựa ở bên cạnh con lừa nằm ngáy o o, mới yên tâm nhắm mắt lại.
Một bên Tả Chính Dương ngồi xếp bằng nhắm mắt, trong lúc chợp mắt, lặng đọng suy nghĩ đoạn thời gian tâm đắc này, sau đó, hơn nửa tháng rã rời rốt cục tập kích, đầu dựa vào vách tường, sau đó trở nên trống không.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng chen vào từng mảnh rừng hoang, chim tước nhảy trên ngọn cây khoan khoái gáy vang, bụi bặm bay múa trước cửa miếu, Lục Lương Sinh sớm đã tỉnh lại đốt lửa nấu cơm, thừa dịp nhàn rỗi cũng đã vòng quanh bốn phía vách tường Lan Nhược Tự, nhìn xem bích hoạ ngày xưa lưu lại.
Phật Đà âm trầm, Thần Nữ thù hận, đại khái là hôm đó lúc nhận được tin dữ của ân sư, tâm tình rất tệ vẽ lên, lúc này nhìn lại, không khỏi có chút lệ khí quá nặng.