- Này này, ta đang hỏi ngươi đấy. Ngươi ở bên kia đã xảy ra chuyện gì rồi?
- Có thấy được ai không?
- Có phải bị yêu hồn bối rối hay không, hoặc bị dung mạo đối phương mê hoặc...
- Uy, Lục đại tiên sinh, Lục công tử, có nghe bản đạo nói chuyện không?
Đạo Nhân cóc ôm đầu đặt mông ngồi xuống:
- Đừng gọi hắn, thần hồn chưa định.
- Ta đến được trong mộng Thụ Yêu rồi.
Lúc này, Lục Lương Sinh thu hồi tâm tư, cảm xúc trước đó cũng bình phục lại, nhìn lại sư phụ, Đạo Nhân, Yến Xích Hà đang hiện ra ánh mắt lo lắng, hắn đi đến bên cạnh ngồi xuống.
- Cũng nhìn thấy nàng bị bắt đi như thế nào, sau lưng Thánh Hỏa Minh Tôn còn có một người, đáng tiếc quá xa nhìn không rõ dung mạo.
Đạo Nhân không hỏi nữa, từ trên mặt đất đứng lên, phủi tro bụi phía sau mông.
- A, một Thánh Hỏa Minh Tôn tu vi đã đủ cao rồi, người sau lưng của hắn, tu vi chỉ sợ đã là Tiên Nhân, chịu không được!
Tro bụi tràn ngập, con cóc vác lấy màng cóc hơi nghiêng mặt qua.
- Nếu như để lão phu khôi phục như lúc trước...
Không đợi hắn nói xong, Lục Lương Sinh mở miệng đánh gãy, nói.
- Chỉ đối phó với Thánh Hỏa Minh Tôn cùng Kỳ Hỏa Giáo.
Lúc này đã đi đến một hiện tại, Lục Lương Sinh không cam tâm cứ thế từ bỏ.
- Hắn ở trong mộng Thụ Yêu nói qua một nơi, có thể bên kia mới là động phủ chân chính của hắn.
- Nghe lão phu nói.....
Đạo Nhân cóc vung màng nhảy đến thang lầu, liên miên xua tay.
- Không đi không đi, còn không bằng về lại Tê Hà Sơn tu luyện trước, chờ bản đạo đến Kim Đan, học được lôi quang chi thuật trên trời, đến lúc đó nổ chết hắn!
- Lôi?!
Lục Lương Sinh nhìn Đạo Nhân, biểu lộ đột nhiên ngơ ngẩn, con cóc bên cạnh dừng lại màng cóc đang huy động, nhìn xem Tôn Nghênh Tiên trừng mắt nhìn mình, chậm rãi quay đầu, cùng đồng dạng đối mặt đồ đệ, cùng nhau gật đầu.
- Thiên uy khó đụng tới, Thần Lôi xướng chi, trăm tà đều phục!
Tôn Nghênh Tiên dừng bước lại, xoay người nhìn thấy sư đồ bên kia trực nhìn mình chằm chằm, vô ý thức lui lại, đè vào trên cột gỗ, tro bụi rơi xuống đỉnh đầu, trên vai hắn.
- Này này, các ngươi nhìn bản đạo bằng ánh mắt gì.
Ha ha ha!
Yến Xích Hà tựa ở vách tường, chòm râu mở ra, phóng khoáng cười ra tiếng, dẫn tới Đạo Nhân quay đầu hô to.
- Ta cũng không biết, thấy bầu không khí khẩn trương, hòa hoãn một chút!
Bên kia, Lục Lương Sinh nhặt sư phụ lên thả đến trên bả vai, đem Thụ Yêu trên mặt đất ôm ngang trong ngực, nhìn lại Đạo Nhân, lúc này mới đem ý nghĩ của mình nói ra.
Tôn Nghênh Tiên nghe mà cũng run rẩy toàn thân.
- Ngươi không phải sắp đến Kim Đan sao? Đến lúc đó, đi đến chỗ Thánh Hỏa Minh Tôn độ kiếp, thế nào?
Nghe được lời Lục Lương Sinh nói, sắc mặt Đạo Nhân trắng bệch, cầm theo mũ trở về, cùng đi theo xuống bậc gỗ phía dưới, không ngừng líu lo khoa tay thủ thế.
- Ngươi đây chính là đem bản đạo nướng trên lửa! Không đi không đi, lôi còn không có bổ xuống, bản đạo liền bị đối phương bổ mất!
- ... Trừ phi vạn vô nhất thất!
Bậc gỗ từ phía dưới chân người liên tục rên rỉ, Lục Lương Sinh ôm Thụ Yêu đặt lên chiếc chiếu bên cạnh, đắp lên chăn mỏng cho nàng, ánh mắt đảo qua ba đồ đệ đang đọc sách bên kia. Mấy người sau bận bịu vùi đầu, mới mở miệng tiếp tục nói:
- Cũng không phải hiện tại, ngươi đến Kim Đan cũng vẫn cần chút thời gian.
Đạo Nhân hơi há to miệng, đi xuống lầu, nhìn nhìn xung quanh, chỉ mình.
- Liền nhất định cần bản đạo?
Yến Xích Hà cũng đi theo xuống, giống như hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Lục Lương Sinh, hắn thả hộp gỗ ở góc tường, vỗ tro bụi trên áo bào đỏ nhạt.
- Độ kiếp chi lôi, tu người đạo há có thể tuỳ tiện đụng vào, nếu như là người khác ứng kiếp, càng sẽ dính vào nhân quả, Thánh Hỏa Minh Tôn kia chính là tà ma ngoại đạo, không phải Thánh Nhân, càng thêm trân trọng bản thân mình, gặp Thiên Lôi, tất phải trốn thật xa.
Lục Lương Sinh gật gật đầu khẳng định lời đối phương nói đúng, hiện tại bất quá là trước tiên đem kế hoạch định ra, thật muốn đi làm thì còn cần thời gian, sắc trời bên ngoài chuyển hồng, trời chiều soi tới.
Đốt lên đống lửa, lại thêm cái nồi nấu cơm canh, nhiều hơn năm thư sinh, trong hai ngày, ngô trong nhà mang ra cũng đều không đủ dùng, Đạo Nhân, Yến Xích Hà ở ngoài săn thêm một phần thịt rừng, lúc này mới đầy đủ cho một nhóm tầm mười người bọn hắn ăn một bữa.
Làm xong cơm tối, một đám người vây cùng một chỗ, bát đũa không đủ phải dùng lá cây, cành cây, chuyện đi ra ngoài màn trời chiếu đất đều là tập mãi thành thói quen, không có gì mất mặt.
Đồ ăn đầy đủ đặt trên mặt đất, trong chớp mắt, mấy tàn ảnh vù vù vung đũa lên xuống, thịt trong đĩa trong nháy mắt không còn nữa, năm thư sinh cũng đói đến luống cuống, chồng thịt lên rau quả vào trong chén, từng ngụm từng ngụm đưa vào miệng nhấm nuốt.
- Các ngươi cũng quá nhanh rồi. Đạo Nhân bưng chén, nâng đũa giữa không trung còn chưa hạ xuống, nhìn chằm chằm chỉ còn vài miếng rau quả trên đĩa, đảo qua đám người đang vùi đầu đào cơm, liền tranh thủ lấy hạt kê trong mâm cho vào cơm trong chén, lại múc thịt béo còn sót lại trên đĩa, quấy đều bát cơm lên.
- Nói thế nào, sau đó bản đạo phải vào hang hổ, cũng không chừa chút cho ta!
Đầu đũa cộc cộc xúc động cuộn thức ăn, ăn vài miếng đồ mặn vào trong bụng lúc này mới có chút cảm giác sảng khoái. Cơm nước xong xuôi, sắc trời cũng đen hết, năm thư sinh còn cần điều dưỡng thân thể, ở bên cạnh đống lửa ngủ gật, Lục Lương Sinh mời Đạo Nhân, Yến Xích Hà đi đến trên lầu hai của chùa miếu, thương nghị chi tiết, thuận đường cho Tôn Nghênh Tiên có pháp lực hơn, làm cho hắn tăng tốc xúc động lôi kiếp.
Trải qua một trận, Đạo Nhân cóc cuộn bên cạnh đống lửa mở một con mắt ra liền nhìn thấy Đạo Nhân đỏ bừng cả khuôn mặt, mồ hôi đầm đìa đang từ trên lầu đi xuống, hai loại pháp lực khác biệt hội tụ ở trong cơ thể hắn, nhiệt lượng bốc hơi ra đó là sức nóng mà thường nhân khó có thể chịu đựng, cũng may Tôn Nghênh Tiên là người tu đạo, thể chất có thể chịu được.
Trong miếu, ánh lửa chập chờn, năm người phát ra tiếng ngáy nhỏ nhẹ, Đạo Nhân mở rộng đạo bào không ngừng run run tản đi nhiệt khí đang bốc hơi, tựa ở vách tường hữu khí vô lực hỏi
- Bản đạo cũng biết ngươi là người trầm tĩnh, thế nào lúc này lại nóng lòng đi đối phó với Kỳ Hỏa Giáo, có thật chỉ vì không cho đối phương tiếp tục làm ác?
Đạo Nhân cóc nhếch môi, một mắt liếc nhìn đám thư sinh một bên.