Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 368: Tiểu Thanh

Chương 368: Tiểu Thanh




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Tin tức An Bảo huyện, Ngưu Đầu Tập xuất hiện Ngư Yêu không đến nửa ngày, huyện thành phụ cận lớn nhỏ hơn mười thôn, tiểu trấn đều nghe được, bất quá yêu đã bị thế ngoại cao nhân diệt trừ, cao nhân không thể thấy, nhưng nhìn một chút Ngư Yêu đã chết cũng thỏa mãn lòng tò mò.

Đầu năm nay heo rừng dài đến eo người đều đã để mọi người bàn tán trong lúc rảnh rỗi hơn mười lần không ngừng, huống chi xương cá to như một gian nhà.

Nghe nói Huyện Tôn An Bảo huyện tự mình xem qua, những người trong huyện thành một đường kéo đến Ngưu Đầu Tập, liếc một vòng đều dài đến mấy con phố, đến ngày thứ hai tiếp tục, bên ngoài hấp dẫn không ít người đến trong thành ngừng chân quan sát, một thời gian khách sạn trong thành không nhiều cũng đầy khách, quán trà, quán rượu buôn bán càng hưng thịnh, từ lầu hai quán rượu nhìn lại trên đường, vừa vặn nhìn thấy toàn bộ thi cốt Ngư Yêu vào đáy mắt.

- Ta nói Ngưu Đầu Tập có nhiều người chết vô duyên vô cớ, khẳng định có yêu nghiệt, xem đi, quả nhiên ứng nghiệm.

- Quả thật là dọa người, nếu như còn sống, con cá kia phải cần bao nhiêu người bắt mới được đây?

- Người? Một đám bộ khoái cũng không làm gì được, việc này chỉ có cao nhân bên ngoài giải quyết được.

- Nói đến thế ngoại cao nhân, người trừ Ngư Yêu kia, có tin tức truyền đến tướng mạo quần áo, nhân sĩ phương nào không?

- ... Cái này ta biết, ta biết! Ta nghe bộ khoái quen biết nói, cao nhân kia tá túc trong nhà một lão hán ở Ngưu Đầu Tập, cũng nghe được lão bà của chủ nhà nơi đó đột ngột qua đời, tìm hiểu nguồn gốc mới tìm tới Ngư Yêu.

- Ôi, nói như vậy, cao nhân kia cố ý tới?

- Ta nghe qua lão đầu kia miêu tả, cao nhân tuổi tác không lớn, cưỡi một đầu lừa già rụng lông, bên cạnh còn có một Đạo Nhân lôi thôi.

- Tuổi tác không lớn? Bộ khoái ngươi quen biết kia tin được không?!

- Làm sao không thể tin? Lúc ấy hắn ở ngay Ngưu Đầu Tập, tự mình trông giữ thi cốt Ngư Yêu đây.

Thi cốt Ngư Yêu dẫn tới bản địa sôi trào, sau đó không lâu, quận thành cũng phái tới sứ giả, huyện tôn An Bảo đem thi cốt bọc giấy dầu, cùng quận thành sĩ tốt hộ tống đi thành lớn.

Làm cấp trên cao hứng rất nhiều, cũng đem thi cốt Ngư Yêu mang đến Trường An đưa vào danh sách quan trọng, ánh nắng màu vàng theo đội ngũ hộ tống đi xa về phía tây.

Mặt phía bắc, tầng tầng dãy núi, gió núi dốc đứng, cao nhân trong miệng mọi người treo lấy Nguyệt Lung Kiếm, một bộ áo xanh hạnh hoa văn bạch bào dắt lừa già cùng Đạo Nhân đi qua lưng núi, nghỉ ngơi phía dưới một cây thương tùng, quan sát dãy núi kéo dài nhấp nhô.

Một đoàn lửa nhỏ dâng lên, Đạo Nhân mang nhánh cây xuyên qua hai khối bánh bao trắng không nhân đặt bên cạnh đống lửa, nhìn lại một bên truyền đến tiếng đọc sách.

- Đi qua hai ngọn núi phía trước, dọc theo quan đạo là đến Hạ Linh châu rồi.

Lục Lương Sinh tựa lưng lên cây tùng già bưng lấy quyển sách hơi ngẩng đầu.

- Nếu như xuôi theo quan đạo đi, khắp nơi thành trì cửa ải, ngược lại cước trình chậm rất nhiều, lúc này tốc độ nhanh, ngược lại có chút bận tâm hai người Yến Xích Hà cùng Tả Thiên Vệ, có thể đúng giờ đuổi tới Tử Linh sơn hay không.

- Cước trình hai người kia cũng không từ từ, người cô đơn, tốc độ khẳng định nhanh.

Đạo Nhân xé một chút bánh bao không nhân bỏ vào miệng nhấm nuốt, cảm thấy không sai biệt lắm, ném đi một khối cho Lục Lương Sinh, sau đó đứng dậy đi về hướng phía đông ngoài núi nhìn quanh.

- Nghe nói nơi này tới gần biển cả, thế nào một chút tiếng sóng biển đều nghe không được?

- Cách biển sợ còn rất xa, ít nhất còn có hơn trăm dặm đường.

Lục Lương Sinh cười nói một câu, sau khi ăn xong, đầu ngón tay lật qua một tờ sách vở, tiếp tục xem chữ, Tiểu Thanh Xà trong tay áo uốn lượn leo ra thân dài, yên tĩnh lắng nghe động tĩnh chung quanh, tiếng chim, cùng tiếng đọc sách.

Mỗi lần một đoạn chữ đọc ra, mặc dù không rõ hàm nghĩa, nhưng đáy mắt Thanh Xà băng lãnh lúc thư sinh đọc sách lại xuất hiện một cảm giác kỳ lạ, sau đó tan ra toàn thân, trở nên có chút cảm xúc, nghe được có chút khởi kình, phun lưỡi bảo trì tư thái treo ngược cổ tay không nhúc nhích.

Bên kia, Đạo Nhân thu hồi ánh mắt ngoài núi, gặp bóng xanh treo ngược trên cổ tay Lục Lương Sinh, lặng lẽ cười.

- Để Thanh Xà này nghe ngươi đọc sách, được Hạo Nhiên Khí uẩn dưỡng, không sợ tương lai dưỡng ra một đầu yêu xà ra sao.

- Ha ha.

Tiếng đọc sách dừng lại, Lục Lương Sinh khép lại sách vở cười lên, đưa tay nâng tiểu xà ở lòng bàn tay.

- Nếu thật sự bị Hạo Nhiên Khí uẩn dưỡng ra, vậy thế gian này mới thiếu một đầu yêu xà, đầu tiểu này xà sớm đã mở linh thức, dù không có ta, nó sớm muộn cũng sẽ bước vào tu hành.

Ánh mắt ôn hòa, nhìn lại bóng xanh đang quấn lấy tay mình, có âm thanh nhẹ hỏi dò.

- Ngươi nói phải không?

Tê tê ~~~

Tiểu Thanh Xà phun lưỡi rắn cuộn lại trong lòng bàn tay thư sinh, tựa như nghe hiểu tiếng người, lại hướng Lục Lương Sinh gật đầu một cái.

- Ha ha ha.

Lúc này Lục Lương Sinh cười ra tiếng, đầu ngón tay đưa điểm nhẹ trên đầu rắn, sau đó cọ xát.

- Ngươi ta gặp nhau cũng coi như một loại duyên phận, ngươi cũng không phải trùng xà bình thường, không bằng tặng ngươi một cái tên.

Tiểu Thanh Xà kích động du tẩu một vòng trong lòng bàn tay, cuối đuôi không ngừng lay động.

- Vậy ngươi đợi chút, tên gọi phải có dụng ý...

Lục Lương Sinh bưng lấy nó đứng dậy, đi đến vùng ven lưng núi, nhìn lại sương mù kéo dài nhấp nhô dưới chân núi, vách đá dựng đứng, phi điểu xoay quanh, núi đá cô lập đỉnh phong.

Nhìn xem cảnh tượng này, trầm ngâm chốc lát.

- Núi đá hiểm trở, những tảng đá này. Ngươi vừa vặn thuộc sinh linh trong núi, lợi dụng Sầm làm họ, núi nhỏ mà cao, chiếu rọi thân nhỏ ngươi, thành tựu tương lai chưa hẳn là nhỏ, ngươi toàn thân xanh ngọc, vừa vặn cũng dùng để làm tên, Sầm Bích Thanh, ta gọi ngươi Tiểu Thanh, thế nào?

Tiểu xà trong lòng bàn tay bỗng nhiên dựng thẳng thân lên, học bộ dáng người, mặc dù không có tay, miệng nhỏ hợp với thân thể hướng Lục Lương Sinh làm ba cái vái chào.

Nhân ngôn có linh, rất nhiều dã thú sắp thông linh thậm chí đặc biệt chạy đến thôn lạc cầu người ban thưởng tên gọi, để bước vào tu hành, huống chi là người trong tu hành ban cho tính danh, kia là cầu cũng cầu không được.

- Lại đang giả bộ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch