Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 376: Thiên Lôi tốc chuyển

Chương 376: Thiên Lôi tốc chuyển




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Oanh!

Tiếng sấm rung khắp chân trời đánh tới đỉnh núi, điện quang xanh trắng nương theo lôi âm chiếu sáng cả sơn mạch, rừng hoang điên cuồng lắc lư, từng mảnh từng mảnh lá cây bay khỏi cành bay qua trong kết giới thường nhân không cách nào nhìn thấy, có người đi ra lầu các ngửa mặt lên.

- Trời sấm sét tối nay có chút cổ quái.....

Người này nhìn chốc lát, chuyển thân chạy vào lầu các xây trên vách núi phía sau, gật đầu ra hiệu với thủ vệ giáo chúng ở trước cửa ra vào, đẩy cửa đi vào trong, bình phong sông núi cẩm tú nằm ngang ở sau đại ỷ, cột đá hỏa hồng hai bên có hai hàng ghế, lúc đi qua, bên trong có ba người đang thấp giọng nói chuyện, sắc mặt hiện ra vẻ ngưng trọng.

- Thanh hộ pháp, hình như chết rồi.

- Sáng hôm qua đã xuống núi, hình như đi Tuấn Dương Thành, nơi đó là địa bàn của chúng ta, như thế nào đột nhiên chết?

- Chư vị, có thể là có người tu đạo vào trong thành?

- Không biết, không có nhận được tin tức.

- Chỉ sợ Giang Lập Anh cũng gặp bất trắc không may.....

- Có nên bẩm báo Minh Tôn?

- Không thể, Minh Tôn đang bế quan, nếu như quấy nhiễu, chúng ta chịu trách nhiệm không nổi.

Khi ba người nói chuyện, người cuối cùng lên tiếng nghe được tiếng bước chân vào cửa, mắt nhìn qua Kỳ Hỏa giáo đồ tiến vào, bưng trà nhấp một miếng hỏi.

- Chuyện gì?

Giáo đồ kia đi qua chắp tay, đứng ở phía trước ba Hộ Pháp, thấp giọng nói cái gì, chỉ bầu trời đêm bên ngoài.

- Lôi điện này có chút cổ quái, hình như kết giới Minh Tôn bố trí bị ảnh hưởng.

Ba Hộ Pháp nhìn nhau, vội vàng đứng dậy, đi ra đại sảnh, đưa mắt nhìn lên bầu trời đêm, điện quang xanh trắng lấp lóe tấp nập, lờ mờ nhìn thấy huỳnh hoàng quang mang tỏa ra, tu vi ba người bọn họ đều trên Kim Đan, miễn cưỡng chạm đến Nguyên Anh đỉnh phong, cũng trải qua Lôi Kiếp, tự nhiên nhận ra được huỳnh hoàng quang mang kia có ý vị gì.

- Lôi Kiếp?

- Người nào ở ngoài độ kiếp... Hẳn là tán tu nào đó?

- Quả thật không biết sống chết, xuống núi truy nã người này, nếu như là tán tu thì thôi rồi, cho hắn một cái chết thống khoái, nếu như là giết người Thanh Hộ Pháp, bắt lại, bắt linh mạch hắn luyện thành diệu dược!

Khi bọn hắn nói chuyện cũng có dò xét ý tứ những người khác, một đạo Lôi Kiếp đột nhiên đánh tới, hiện tại còn không cách nào quan sắt xem Lôi Kiếp lớn nhỏ để phán định tu vi người độ kiếp bao nhiêu, nhưng nếu ra ngoài chắc chắn sẽ dính vào nhân quả, bị Thiên Lôi ngộ nhận là hiệp trợ người độ kiếp, đến lúc đó vậy thì oan không có nơi để khóc.

- Dứt khoát ở trong kết giới đợi, nếu như người độ kiếp không chết, chúng ta lại tìm hắn!

- Ta cũng cảm thấy chú ý này không tệ, trước xem Lôi Kiếp lớn nhỏ, đã biết đạo hạnh người này.

Một người trong đó lấy ra hai thiết trảo câu khổng lồ, một trái một phải xách ở trong tay, nhíu mày:

- Vậy vạn nhất quấy rầy Minh Tôn bế quan thì làm sao bây giờ?

Ầm ầm ——

Tiếng sấm càng ngày càng tới gần Tử Linh Sơn, ba người do dự trong chốc lát, ngoài kết giới, một đạo hắc ảnh giống như bay tới, tay hắc y nhẹ nhàng phất một cái, dưới váy dài lắc lư, hai chân vững vàng đứng ở trên ngọn cây.

- Lão yêu nói ở nơi này... Sau đó làm sao bây giờ? Sao gọi hắn ra ngoài đây?!

Nháy nháy mắt, nhìn xem pháp quang lưu chuyển, chốc lát, biểu lộ hiếu kì lúc đầu cảm thụ kết giới trước mặt, trên mặt dần dần hiện ra vẻ lạnh lùng, trong lòng chỉ cảm thấy một luồng căm ghét quen thuộc, ngón tay cong lên, miệng lớn gầm thét.

- Thánh Hỏa Minh Tôn ——

Yêu lực tràn ngập, vô hình kết giới bị oanh động lắc lư, gió đêm gào thét trở nên cuồng bạo, thổi đến sơn lâm gần đó lay động lung tung.

- Nữ tử đó là ai?!

- Chưa thấy qua, bất quá yêu khí rất nặng nề!

- Nàng dám gọi thẳng tên Minh Tôn!

Ba người liếc nhau, ai cũng không có ý đi ra, yêu khí bàng bạc, gọi thẳng Thánh Hỏa Minh Tôn, nghĩ ra đây cũng không phải là yêu vật bình thường, lỗ mãng lao ra, nói không chừng còn không rõ ràng xảy ra chuyện gì thì mệnh đã mất. Tu đạo lâu như vậy, ba người há có thể chút đạo lý này cũng đều không hiểu?

- Dung Yêu... Ngươi lại tìm tới nơi này!

Đúng lúc này, vách núi phía sau ba người vang vọng, đột nhiên một âm thanh trầm thấp như sư hổ gầm thét, không giận mà uy lẫm, lời nói trầm xuyên thấu vách núi, vang vọng bầu trời.

- Bản tôn trước đó còn tìm ngươi, hiện tại ngươi đưa tới cửa!

Phía dưới thủy tạ gần đó, ba Hộ Pháp vội vàng xoay người về hướng vách núi, một chân quỳ xuống, cúi đầu chào.

- Chúng ta cung nghênh Minh Tôn.

Oanh ——

Núi đá vỡ nát, trên thân núi nguy nga vỡ ra khe hở, vỡ vụn vẩy ra đá núi, một thân ảnh ngự không bay ra, áo bào nền đỏ bờm trắng bay phần phật trong gió, râu xanh như kích, khuôn mặt uy nghiêm, vung cánh tay, Hỏa Linh chi khí lan tràn xung quanh toàn thân, quanh quẩn một chỗ, ngắm nhìn Thiên Lôi trên bầu trời đêm, nhíu mày.

- Thiên Lôi Kim Đan cảnh.

Trong lòng ít nhiều có chút kiêng kị, quay qua nhìn chằm chằm nữ tử váy đen yểu điệu bên kia.

- Thụ Yêu, thật đã lâu không thấy!

Ngoài kết giới Tử Sơn Quán, váy đen Thụ Yêu xiết chặt đầu ngón tay, hai con ngươi nhìn chằm chằm thân ảnh lơ lửng giữa không trung, trong lòng nổi lên lửa giận không hiểu, bất quá cuối cùng còn nhớ rõ lời Lục Lương Sinh dặn dò, một tay đang cầm bao vải đột nhiên ném tới, chuyển thân nhảy một cái, bá một tiếng lui vào đêm tối.

Bao vải bay đi -Bình- một tiếng nện vào kết giới, lúc hạ xuống, Thánh Hỏa Minh Tôn lấy tay vung lên, vật ở trong bao bị lấy ra, bay đến trong tay hắn. Nhìn kỹ lại mới thấy, đó là một Hộ Pháp thủ hạ của hắn.

- Ha ha...

Không khỏi cười khẽ một tiếng.

- Điệu hổ ly sơn, ha ha.....

Sống trăm năm, âm mưu gì chưa thấy qua, chút hành động ấy, hắn nhìn một cái đã biết đối phương có dự định gì, nhưng hôm nay Địa Sát Âm Hỏa chi thuật đại thành, trong tầm mắt, căn bản không có ai là đối thủ của mình, đuổi theo đối phương cũng có thể tránh đi Lôi Kiếp sắp thành hình.

Ánh mắt hơi nghiêng, nhìn lại ba Hộ Pháp phía dưới.

- Chỉ là Lôi Kiếp, các ngươi ứng phó, đợi ta bắt ngàn năm Thụ Yêu trở về.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch