Âm thanh Thánh Hỏa Minh Tôn vang vọng, ngay chớp mắt khi bàn tay đầy hỏa diễm thiêu đốt cong lại, khóe miệng thư sinh bị hắn nắm trong lòng bàn tay bỗng nhiên cong lên hiện ra nụ cười mỉm.
- Hả? !
Biểu tình trên mặt Thánh Hỏa Minh Tôn ngưng trọng, Pháp Tướng xiết chặt thân hình trong tay, một nhân ảnh có hình dáng không rõ ràng từ trên thân thư sinh đang mỉm cười phiêu xuất ra, thân kiếm lúc đầu có pháp quang phát sáng cũng ngâm nga một tiếng rồng ngâm ngâm, sau đó phân ra một vệt kiếm hư ảnh.
—— Vạn Pháp Kiếm Ý. Nguyên Thần Nhất Kiếm!
Hồn phách Lục Lương Sinh nắm lấy Nguyệt Lung Long Hồn, đâm rách hỏa diễm, không ngại xuyên qua cự chưởng, trong nháy mắt lôi ra liên tiếp hồn phách tàn ảnh từ thân hình Thánh Hỏa Minh Tôn lóe lên.
Ách..... Hỏa diễm chập chờn, thân hình được ngưng tụ bằng Hỏa Linh chi khí đứng thẳng không động, trợn to mắt, theo thư sinh chợt lóe lên, phía sau Thánh Hỏa Minh Tôn, hồn phách hắn hướng bay ngược ra ngoài, bị kéo ra khỏi thân thể, tung bay ở giữa không trung.
"Thư sinh này... "
Nguyên Thần không cách nào nói nên lời, Thánh Hỏa Minh Tôn nhìn xem thân thể thuộc về mình đứng ở phương hướng kia không nhúc nhích, Hỏa Linh chi khí mất đi ý thức chèo chống dần dần tản hết hỏa quang, trong lòng có chút nổi giận, cho dù Nguyên Thần bị một kiếm đâm ra kỏi thân thể, tu vi hắn vẫn vẫn còn như cũ, chỉ là hơn nửa lưu ở trong thân hình, nhưng lại như thế nào, hắn đều như thế, thư sinh kia Nguyên Thần xuất khiếu sợ cũng không dễ chịu.
Thiên địa, hoàn cảnh xung quanh dưới tầm mắt Nguyên Thần lại hiện ra sự khác biệt, tầm mắt tối tăm mờ mịt lệch về phía sau, cương phong gào thét khắp thiên địa. Bên kia, thư sinh đang trôi nổi chống đỡ một thanh Kiếm Hồn để không bị cương phong quét đi. Thân hình Lục Lương Sinh phiêu miểu hư vô, cương phong thổi qua Nguyên Thần mang đến một chút cảm giác nhói nhói, khuôn mặt phiêu hốt hơi nâng lên, nhìn qua Nguyên Thần Thánh Hỏa Minh Tôn bên kia. Pháp lực mang theo thông lời chỉ có Nguyên Thần và Nguyên Thần có mới thể nghe nói khẽ:
- Yêu hồn cướp ở Thiên Trị ở đâu? Còn có đồ vật của sư phụ ta.....
- Ha ha, ha ha!
Thánh Hỏa Minh Tôn vung cánh tay lên một cái, râu xanh hơi dựng, Nguyên Thần mang theo pháp lực đem cương phong xung quanh đè ép, thân hình chậm rãi bay lên ngang bằng vị trí cùng thư sinh.
- Ngươi nói Đại Ngô Công kia?
- Nó bị bản tôn tặng cho người, còn đồ gì đó của sư phụ ngươi , bản tôn ngay cả sư phụ ngươi là ai đều không biết.....
Hắn còn chưa có nói xong, Long Hồn trong tay Lục Lương Sinh run nhè nhẹ, cũng có lời nói truyền ra.
- Râu quai nón, yêu hồn bản Pháp Trượng đã được ngươi cầm qua ? Vẫn nên ngoan ngoãn hợp tác mới thỏa đáng.
- Im miệng.
Lục Lương Sinh sợ nó mở miệng liền không ngậm lại được, cổ tay rung lên, nhẹ quát tháo một câu, ánh mắt lần thứ hai nhìn về phía Minh Tôn đối diện, có chuyện cần tra, hắn vẫn muốn hiểu rõ.
- Kỳ Hỏa Giáo thiện thiết lập Địa Sát Ân Hỏa trận gây nên đại hạn ở Hạ Lương Châu, ngàn vạn lê dân gặp cực khổ, rồi cướp đoạt nữ tử, hài đồng bốn phía cùng với yêu hồn, oan hồn khắp nơi, rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?
Đối diện, nghe được thư sinh lần này hỏi dò, Thánh Hỏa Minh Tôn nhắm mắt lại, chốc lát mở ra:
- Cái này không phải những điều mà ngươi nên biết, bất quá bản tôn phát thiện tâm tặng kèm ngươi một câu nói.
Ngữ khí hơi dừng một chút, hơi ngẩng mặt lên, râu quai nón nhẹ nhàng phủ động trong gió, nhìn lại bầu trời đêm, dãy núi tối tăm mờ mịt.
- Tu đạo có tam tai ngũ kiếp, có Thiên Nhân Ngũ Suy, chỉ có vượt qua kiếp nạn mới dược Thiên Đạo tán thành, mới có thể đồng thọ cùng trời đất, mà đổi một loại phương pháp khácw cũng có thể đạt đến trường sinh, chuyện bản tôn làm chính là cái này.
Nghe được trả lời như vậy, Lục Lương Sinh nhếch đôi môi, nửa ngày mới mở miệng.
- Hiến tế tính mạng hàng vạn sinh linh chỉ vì tư dục, không tu đạo tu tâm, làm sao có thể qua tam tai ngũ kiếp, thế nào qua Thiên Nhân Ngũ Suy.
- Ha ha, một tu sĩ Nguyên Anh cảnh như ngươi cũng giáo huấn bản tôn?
Thánh Hỏa Minh Tôn cười to lên, bỗng nhiên giơ tay chỉ đến bầu trời tối tăm mờ mịt.
- Bản tôn tu đạo lâu hơn ngươi, tận mắt nhìn thấy mọi chuyện, không có người tu đạo nào vượt qua tam tai ngũ kiếp, cho dù có qua, một hai trăm năm sau Thiên Nhân Ngũ Suy xuống đến trên đầu, ngươi có thể nhìn thấy bọn hắn thê thảm?
- Tuổi già sức yếu, người như gỗ mục, ngay cả uống nước đều cần người khác giúp đỡ! ! !
- Còn tìm tiên đạo cái rắm, không bằng như bản tôn hiện tại, tế linh hồn của người mà tiêu dao.
Lục Lương Sinh lắc đầu, quét ngang Nguyệt Lung Kiếm trong tay.
- Cho nên ngươi xem mọi người như thức ăn, xem vạn vật sinh linh là gia vị?
- Sư phụ ta từng nói, tu đạo như tu nhân, dù là cuối cùng qua không được kiếp nạn như ngươi nói nhưng ít ra không thẹn lương tâm, không thẹn với thiên địa, bằng không thì có gì khác biệt nếu so với những sơn phỉ, ác bá.
- Ha ha.
Thánh Hỏa Minh Tôn chỉ cười khẽ, hai bên cũng không nói tiếp lời, ngay trong nháy mắt này, Huyền Hoàng chi khí hiện lên dưới chân hai người, một Âm Dương Bát Quái trận đồ bày ra, nổi lên pháp quang.
- Lão Lục tránh ra!
Đó là tiếng Đạo Nhân hò hét, Lục Lương Sinh vừa thu lại Nguyệt Lung Long Hồn chuyển thân nhẹ nhàng nhìn sang,, trâm cài tóc trên đầu tán loạn, người đầy bụi đất, Tôn Nghênh Tiên tế ra đạo pháp.
- Nói con mẹ ngươi cái gì mà Minh Tôn, tu vi bản đạo đánh không lại ngươi, nhưng bây giờ ngươi là sinh hồn, bản đạo chuyên khắc ngươi ——
Nguyên Thần cũng một loại với sinh hồn, tuy có pháp lực, nhưng vẫn là trạng thái hồn phách, Thánh Hỏa Minh Tôn thấy mắt đất dưới chân hình thành Âm Dương Bát Quái, còn chưa kịp rời khỏi, chùm sáng Bát Quái Huyền Hoàng như lồng giam đem hắn vây ở giữa không trung, pháp lực tụ trên cánh tay, đẩy ra ngoài.
"Xuy ~ "
Truyền đến là khói trắng thiêu đốt dâng lên từ bàn tay của hắn
- Ách a ——
Thánh Hỏa Minh Tôn vung vẩy hai tay, trong miệng gào thét hét thảm một tiếng, chẳng biết cháy lúc nào, đã rất lâu rồi hắn chưa hề cảm thụ qua thống khổ như vậy, nhất thời khinh thường mà bị hai tiểu bổi bán hành cho mình. Đáy mắt hiện lên nộ ý, đánh về phía Bát Quái Huyền Hoàng khí.
- Muốn đi, hỏi qua bản Đạo gia chưa?!
Tôn Nghênh Tiên dựa vào kết giới và một đám Kỳ Hỏa giáo đồ tránh khỏi Lôi Kiếp bước vào Kim Đan cảnh, lúc này pháp lực so với trước kia mạnh hơn không ít, ném một lần mấy đạo phù lục, bay đi bốn phía Huyền Hoàng chi khí
- Sắc lệnh, tế bát phương thần quỷ, nghe pháp ngôn của ta