Lời nói sục sôi giống như chém sắt. Thánh Hỏa Minh Tôn trong hạt châu á khẩu không trả lời được, sau khi phản ứng, dù là người tu đạo rất nhiều năm, uẩn dưỡng tính tình rất tốt cũng không nhịn được lên cơn giận dữ mắng to:
‘Con mẹ ngươi chứ, không nhặt của rơi trên đường, không chiếm thì cút nhanh lên cho ta!!"
Bốn thư sinh lúc đầu đã rời đi liền trở về, Ninh Thái Thần nghe xong lời nói sục sôi tinh thần của Vương Phong, trầm ngâm trong chốc lát, gật đầu.
- Vương huynh nói như vậy rất đúng, như thế thì không bằng chôn nó đi, đừng để người ngoài nhặt được thứ có thể dãn ra tai họa này.
- Ha ha, ta thường bàn luận với các huynh đệ, thư sinh chúng ta đều có khí chất anh hùng, học và làm theo lời thành hiền, vừa hay trong giá sách của ta có một cây xẻng đào thuốc!
- Đi một chút, đào hố đi!
Triệu Thảng, Trương Thích lấy ra xẻng đào thuốc, Mã Lưu đi đến phía dưới một gốc cây, tháo giá sách trên lưng ra, tay chân lưu loát đào ra một cái lỗ nhỏ cỡ nửa cánh tay.
"Bọn nho hủ lậu các ngươi, con bà nó chứ, chờ bản tôn khôi phục Nguyên Thần, nhục thân, nhất định đem các ngươi từng tên... A phốc."
Không đợi trong lòng Thánh Hỏa Minh Tôn hò hét xong, Vương Phong tung một cước đá viên Châu vào trong hố:
- Không nhặt của rơi trên đường được chúng ta làm theo cẩn cẩn, khinh thường tài sản của người khác.
Ký Hồn Châu lớn nhỏ cỡ nắm tay lăn ra nửa trượng, đông một tiếng lọt vào trong lỗ nhỏ, ý thức Thánh Hỏa Minh Tôn hỗn loạn, chỉ có thể nhìn thấy một gương mặt to lớn đang ở ngoài cửa hang nhìn vào trong thăm dò, thậm chí còn nở nụ cười.
"Các ngươi... Các ngươi..... "
Ngoài động, Mã Lưu thăm dò nhìn nhìn một hồi rút đầu về, đem bùn đất chồng chất xung quanh lấp trở về, bùn đất rì rào rơi xuống trên Ký Hồn Châu. Một tia hồn phách lưu lại ở bên trong tuyệt vọng nhìn xem hết thảy ngoài động.
"Các ngươi trở về đi!!"
Sau đó bùn đất che lấp cực kỳ chặt chẽ.
Ba người lấp đất đi lên dùng sức đạp đạp lên, sau đó còn dời một khối đá lớn đè lên trên, phủi tro bụi trên tay.
Nói xong, đi trở về bên đường đến cạnh đang chờ Vương Phong, Ninh Thái Thần bên kia đườngm mấy người cõng giá sách lên lưng, mang lý tưởng tương lai sẽ làm một vĩ nhân bước lên con đường hướng về Trường An, trên đường đi cười cười nói nói, đợi lúc đến Khánh Châu, Ninh Thái Thần cùng bốn người phân biệt.
- Nhận biết bốn vị tuổi trẻ tài tuấn, sau này nếu có thể khảo thủ công danh, lúc đó vào quan trường sẽ không cô đơn.
Ninh Thái Thần tươi cười, quay đầu nhìn xem thân ảnh bốn người đã ngoặt đi đến con đường hướng về Trường An, trong ánh nắng xán lạn, chắp tay vái chào một cái. Sau đó mang theo nụ cười đi đến đường nhỏ ngoài thành, ve kêu theo ánh nắng nhấp nhô, mặt trời ở trên đang từ từ dạo chơi.
…
Lúc này, trời phương Bắc u ám, bầu trời màu xanh chì, tiếng mưa rơi ào ào xuống Tử Linh Sơn, cọ rửa một chỗ gạch đá chứa đầy hài cốt.
Trong lầu các nào đó, Lục Lương Sinh nằm ở trên giường mềm, tầm mắt khẽ run, từ từ mở mắt, ý thức dần trở về, tiếng mưa rơi ào ào trở nên rõ ràng.
Hô ——
Lục Lương Sinh thở ra một hơi thật dời, đang muốn đứng dậy, thân thể nặng nề, mới nhìn thấy tóc xanh như suối đang trải rộng ra ở trên người hắn, Thụ Yêu váy đen nằm nhoài trên bụng hắn đang chảy nước miếng, nằm ngáy o o.
- Lão yêu lão yêu...
Ngẫu nhiên nói mơ một câu, hút hút nước miếng lại vào khóe môi.
Mấy giọt hạt mưa rơi xuống song cửa, trong tiếng hít thở rất nhỏ, Lục Lương Sinh nhẹ nhàng đem nữ tử đẩy ra, thả qua một bên đắp chăn thay nàng.
"Thụ Yêu này thật nhiều nước..... "
Nhìn nhìn Thụ Yêu ngẫu nhiên chu chu miệng, xoay người lúc này mới quan sát một chút đến bày biện của gian phòng, bàn đọc sách làm bằng gỗ Hoàng Lê có đủ nghiên mực giấy bút, hai cái ghế bành làm bằng Thúy Trúc sắp đặt thành đôi hai bên bàn cờ. cạnh cửa ra vào có một giá gỗ chân dài sơn màu nâu, trong đó có chứa một chậu hoa màu hồng sáu cánh, có thanh hương thản nhiên nhẹ nhàng.
"Ngược lại không nhìn ra, đám người này bày biện bố trí lịch sự tao nhã trong nhà mình như vậy. "
Lục Lương Sinh không nhìn ra bồn hoa cạnh cửa ra vào thuộc chủng loại gì, lúc này còn có việc phải làm, nhu hòa kéo cửa phòng đi ra ngoài, bên ngoài là một đầu hành lang, phía bên phải nương tựa vách núi, phía trên hoa văn hình mây trời, rất có ý tứ, mỗi năm bước sẽ có một thạch điêu treo đèn đuốc.
"Bọn người sư phụ đâu rồi?"
Đi đến đầu hành lang, cũng không định đi lên lầu nhìn xem, đi xuống thang gỗ, còn trong lúc đang nghi hoặc thế nào không gặp những người khác, Tôn Nghênh Tiên vác lấy túi vải vàng chứa căng tròn thắt ở trên bả vai, từ trong một chỗ ngoặt chui ra nhìn Lục Lương Sinh đi xuống tới đầu bậc thang, trong tay còn có hai cái túi không biết tìm ở chỗ nào, cả hai cái túi đều phình to, đang được hắn kéo lê trên mặt đất đi về phía cánh cửa.
- Ngươi đây là muốn làm cái gì?
Đạo Nhân kéo hai bao vải lơn đến ngoài cửa, sau đó phóng tới trên một bệ đá, thở dốc một hơi.
- Vào bảo sơn há có thể tay không trở về?
Xoa xoa vết mồ hôi dưới cằm quay đầu nhìn xem thư sinh đi tới
- Ngươi khoan hãy nói, bên trong Kỳ Hỏa Giáo này thật là có không ít đồ tốt, đủ loại linh đan diệu dược chứa ở trong bình chất thành đống, còn có lò luyện đan, bên trong còn có một viên đan dược vừa luyện ra, cũng không biết làm gì, hai cánh tay ta đều nâng không hết, lão Lục, ngươi tranh thủ thời gian, cùng bản đạo đi xuống làm thêm một vố.
- Không vội.
Lục Lương Sinh đi ra khỏi lầu các, đi tới dưới mái hiên, đưa tay nhấc nhấc túi lớn bên cạnh, lúc này trời đã sáng, toàn cảnh tòa phủ đệ này đẹp như trong tranh vẽ, thấy được rõ ràng, góc lầu bốn tầng được xây dựng dựa trên sườn núi, bên bên vách đá lệch ra có một cây cổ thụ đơn độc, nghiêng nghiêng buông xuống mái nhà, trong tiếng mưa rơi tí tách tí tách, ngói lưu ly trên mái hiên tích chứa nước mưa theo mái hiên tí tách rơi xuống, tạo thành một bức rèm châu.