Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 391: Bữa Tiệc Nào Cũng Phải Tàn

Chương 391: Bữa Tiệc Nào Cũng Phải Tàn




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Tả Chính Dương ngửa đầu uống một ngụm rượu, cười ha hả.

- Tả mỗ chuẩn bị độc hành, muốn đi Xuyên Thục nơi đó nhìn xem, ven đường tìm kiếm Kỳ Hỏa giáo còn phân đà hay không, cùng nhau ngoại trừ.

Bên kia, Yến Xích Hà cũng đưa ra lời cáo từ, mặc dù tập hợp một chỗ cười cười nói nói, nhưng độc hành đã quen, lại ưa thích loại tiêu diêu tự tại, bốn phía hành hiệp.

- Yến mỗ cũng muốn như vậy, dù sao chuyện chỗ này đã xong, sáng sớm ngày mai liền đi!

- Vậy ta sẽ không tiễn hai vị.

Người tu đạo tính tình tùy ý, lúc này Lục Lương Sinh cũng không ra ngoài, có thể sẽ trở về Tê Hà Sơn tiếp tục trông coi Hồng Liên, ở trên núi tu hành, ngay cả ba người đồ đệ kia hắn cũng là không lo lắng, Khuất Nguyên Phượng đi theo Thần Khí chuyển thế Vũ Văn Thác không ăn thiệt thòi, mà Lý Tùy An càng sẽ không để cho người khác chiếm của hắn chút điểm tiện nghi nào.

- Vừa hay, ngày mai ta cũng chuẩn bị dẹp đường hồi phủ, bất quá có thể cũng sẽ đi vào Trường An dạo một vòng, gặp một người.

- Hoàng Đế?

Hai người biết rõ vị thư sinh này cùng Hoàng Đế Đại Tùy có chút quan hệ cá nhân, nghe được hai chữ Trường An rất dễ dàng liên tưởng đến.

- Không phải.

Lục Lương Sinh đưa vào trong lửa một đoạn cành khô, lắc đầu, cười nói:

- Một cố nhân chuyển thế, cũng không muốn tới quấy rầy, liền ở xa xa nhìn một chút.

Sau đó còn nói đến thi thể Thánh Hỏa Minh Tôn trong rừng, thân thể tu vi như vậy cho dù chết rồi cũng còn pháp lực sót lại, sẽ không tùy tiện hư thối, xử lý như thế nào ngược lại để cho người khác có chút hao tổn tâm trí.

- Dứt khoát chôn.....

- Không thể, nếu bị một người tu đạo am hiểu Luyện Thi sử dụng, chỉ sợ luyện ra đến Thi Vương, nếu như người kia tâm thuật bất chính, họa đó cũng không thể nhỏ hơn so với Kỳ Hỏa Giáo.

- Nói có lý, nhưng nên xử trí như thế nào?

Đạo Nhân cóc duỗi màng sưởi ấm nghe bốn người từng câu từng chữ thảo luận, nghiêng mặt qua nhìn lại trong rừng lại mơ hồ như thấy hình dáng thi thể.

‘Nếu như lão phu nuốt bộ thân thể này, Yêu Đan tất nhiên sẽ tu phục hơn nửa... "

Dư quang liếc nhìn không có người chú ý, con cóc chậm rãi đứng dậy, cực kỳ nhu hòa bước ra một màng, nâng lên cao lại hạ xuống, chuồn êm ra phạm vi của ánh lửa , vung chân màng ra về chạy vội qua bên kia.

Chạy vào trong rừng, thở hồng hộc nhìn xem bộ thi thể có vài phiến lá cây rơi lên, bỗng nhiên miệng hé ra trở nên cực lớn, táp tới thi thể trên mặt đất.

Bên kia, phía trước đống lửa, Lục Lương Sinh nhíu mày lại, suy tư xem nên xử trí bộ thi thể Thánh Hỏa Minh Tôn này như thế nào, đến mức sư phụ ở bên cạnh lặng lẽ chạy đi cũng không phát giác được.

- Kỳ Hỏa Giáo không biết còn có bao nhiêu dư nghiệt, nếu có tâm đem thi thể một lần nữa lấy ra, đúng là một chuyện không tốt, dứt khoát để sư phụ ta đến xử lý đi.

Đạo Nhân dính dầu tinh trên thịt hươu bào, ngẩng mặt lên, nói:

- Không sợ một ngụm liền đem thi thể kia ăn a.

- Ha ha!

Nghe được Đạo Nhân nói câu này, Lục Lương Sinh cười lên, ống tay áo tùy ý phất qua đặt lên trên đầu gối, nhìn lại ánh lửa cười nói:

- Sư phụ ta bây giờ so với ngày xưa đã khác rồi, lúc trước hắn thế nào ta không biết, nhưng bây giờ cũng không phải loại yêu lúc đầu nữa, ngẫm lại lúc ở Tê Hà Sơn, cùng ở trong thôn, ở chung nhà có thể có ăn người mà?

Lời nói dừng một chút, ngọn lửa chập chờn phản chiếu trong đáy mắt thư sinh, hắn nở nụ cười.

- Ta cảm thấy sư phụ, càng giống người.

Âm thanh ôn hòa thản nhiên bay xa, thân hình con cóc ở trong rừng táp tới thi thể run lên một, miệng cóc đóng mở do dự chậm rãi khép lại, cái đầu lùi về nguyên dạng, gánh chịu đôi màng, thẳng thẳng lưng, nâng cao cái bụng trắng bóng quay đầu.

"Lão phu xưa đâu bằng nay, há có thể lại ăn người..... "

Lúc này, bên kia đống lửa, tiểu đao cắt qua thịt hươu, múc đến trong chén, âm thanh Lục Lương Sinh xa xa truyền đến.

- Sư phụ, ăn cơm thôi!

- Đến rồi!

Con cóc vác lấy đôi màng bận bịu lên tiếng, nuốt nước miếng một cái, vung chân màng ra chạy vội về, tiếp nhận chén thịt nướng từ tay đồ đệ, ôm lấy ngồi xuống, sâu sắc ngửi một chút, nước miếng cộp cộp chảy qua khóe miệng.

"Hay là lão phu thèm ta... "



Nắng sớm tràn qua phía đông đỉnh núi, đẩy màn trời đen tối khỏi vùng núi, tàn khói bay chầm chậm trên đống lửa, một đoàn người đã chuẩn bị tốt hành trang đi đến dưới chân núi.

Con lừa già nhai lấy cỏ non treo giọt sương, chuông đồng trên cổ lung lay, nó nhìn về chủ nhân phía trước dần dần đi xuống núi đang tung hai tay áo ra chắp tay.

- Hai vị, Lục Lương Sinh không đưa tiễn rồi.

Đều là thời gian ở Nam Trần quen biết nhau, bây giờ bắc địa gặp nhau, lại đến lúc tách rời, trên mặt hắn có đôi chút cảm khái. Đối diện, Tả Chính Dương mang theo mũ rộng vành, một tay cầm đao, bả vai còn có treo bảo vải thi lễ, Yến Xích Hà lúc tới là cái dạng gì, lúc rời khỏi lại là cái dạng đó, một vòng râu rậm nơi cằm dưới thư giãn, chắp tay cười lên.

- Chỗ đó nhiều nhi nữ tình trường như vậy, sau này lại có yêu nghiệt, nói không chừng còn có thể lại tụ họp, cáo từ!

Cuối cùng hai chữ tầng tầng hạ xuống, một người cõng hộp gỗ tung nhảy tới sơn lâm, hướng về mặt phía nam rời khỏi, thân ảnh theo vài cái bay vút chớp mắt đã biến mất trong bình minh. Phi điểu xẹt qua đỉnh đầu đám người, Tả Chính Dương bồi tiếp Lục Lương Sinh đi một hồi, đến quan đạo bên ngoài thành Tuấn Dương, trên đường đi bách tính lui tới dần dần nhiều, liền đi thêm một đoạn, người vác trường đao xoay lại, chính là đưa ra lời cáo từ.

- Tả mỗ xin phép được cáo từ ngay ở chỗ này!

Một cánh tay của hắn không có cách nào chắp tay thi lễ, hướng Lục Lương Sinh còn có Đạo Nhân nhẹ gật đầu:

- Sau này còn gặp lại!

- Bảo trọng!

Lục Lương Sinh đáp lễ lại, đưa mắt nhìn vị đao khách này bước vào xây đạo hạnh liệt độc, đi đến trong đám thương khách đi đường qua lại, đến khi nhìn không thấy nữa mới kéo dây cương qua, cùng Đạo Nhân đi đến đường nhỏ ít người, ngồi lên con lừa già, vỗ vỗ giá sách.

- Sư phụ, chuẩn bị lên đường thôi.

Trong gian riêng, Đạo Nhân cóc mở tấm chăn nhỏ ra, vẫy vẫy cánh tay, ngồi xếp bằng lên, bản năng nắm qua dây thừng thắt ở trên hông, mơ mơ màng màng đẩy cửa nhỏ giá sách ra ngồi xếp bằng xuống,

"Hô a ~~ "






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch