Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 399: Lựa Chọn Khó Khăn

Chương 399: Lựa Chọn Khó Khăn




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lần đầu tiên đi tới đến Trường An có vào một quán rượu, lần kia vội vàng tới, trên thân cũng không có tiền dư, gọi một phần cơm trộn sữa tươi, rất khó ăn, lần này vừa hay có rất nhiều ngân lượng trong tay, đem con lừa già giao cho tiểu nhị chăm sóc. Đem sư phụ cất vào trong ống tay áo, đi lên lầu hai dựa vào cột rào ngồi xuống, không bao lâu, tiểu nhị báo đồ ăn tới, còn chưa mở miệng, Lục Lương Sinh đã nói trước một bước:

- Đến một phần thịt dê, gà hầm, hai phần sữa đặc, hai chén tương ô mai.

Trong ông tay áo, Đạo Nhân cóc bày ra sách nhỏ, màng đầu xẹt qua từng cái tên món ăn phía trên, pháp âm truyền ra ngoài.

- Lương Sinh, lại gọi thêm một bát cơm dầu!

Đuổi hỏa kế đi, Lục Lương Sinh hiếu kì hỏi:

- Sư phụ làm sao biết cơm dầu?

- Phương diện thức ăn, vi sư rất thạo nghề, ngươi biết là được.

Nói đến phương diện ăn, hai chân Đạo Nhân cóc giang ra đẩy đống bạc vụn vang động, ngồi xếp bằng lại khẽ vuốt cằm:

- Cơm này rất có sức hấp dẫn, có tôm, cá nướng, thịt gà, thịt ngỗng, thịt heo, thịt dê, ruột, canh trứng gà, gừng, quế bì, muối, chao, hết sức phong phú, không ăn một ngụm, chẳng phải đi uổng công một chuyến?

- Cho nên sư phụ, ngươi khi đó rốt cuộc làm thế nào lại bị vài tông môn truy sát?

- Ăn hết mấy thứ này, sư phụ đâu phải là loại yêu tu gây chuyện thị phi kia đâu?

Lục Lương Sinh thế nào cũng nghĩ không thông, một Yêu Quái thích ăn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà bị đuổi chạy.

- A........ Năm đó vi sư ăn quá nhiều, quên nếm qua cái gì rồi, có thể không cẩn thận, đem tiên dược quý giá trong nhà bọn hắn cũng ăn hết.

- Ha ha..... Sư phụ thật biết nói đùa.

Quán rượu ồn ào náo nhiệt, trên đài lớn ở giữa lầu hai, vũ nương chân trần đang đánh trống cổ, thanh nhạc phấn chấn vang vọng trên dưới, hỏa kế truyền đồ ăn đầu đầy mồ hôi bưng thức ăn lầu trên lầu dưới, không bao lâu sau, hai sư đồ cũng ăn no bụng, tính tiền lúc này mới thỏa mãn xuống lầu, tới cửa tiếp nhận lừa già được hỏa kế dắt tới.

Màn đêm vô tận, người đi đường trên đường cũng ít dần, xa xa nghe được âm thanh phu canh gõ mõ.

- Đêm thu mát mẻ, không có gì đừng mở cửa sổ, cẩn thận đạo tặc đi vào, bắt đi bà nương..... Bang bang bang..... Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa... Bang bang bang.....

Phu canh đeo đèn lồng trên cổ đi qua đường phố ít người, trong tiếng chó sủa ngẫu nhiên, Lục Lương Sinh nắm con lừa già tới gần Hoàng Thành, trực tiếp xuyên qua vách tường dày đặc, đi đến giữa cung xá lâu vũ, theo phương hướng Long Khí, đi qua con đường có chút âm trầm, ngoài Đại Hưng cung, thị vệ tuần tra trong cung nghe được âm thanh chuông đồng, nghiêng đầu trông lại, binh khí trong tay ép xuống, nghiêm nghị hét to.

- Ngươi là người phương nào dám tự tiện xông vào Hoàng Thành.

- Còn xin thông báo, nói Lục Lương Sinh Tê Hà Sơn bái kiến bệ hạ.

Lục Lương Sinh?

Một đội sĩ tốt kia đứng nhìn nhau, lúc hôm nay trực đêm, phía trên có nói qua, nếu có thư sinh tên gọi Lục Lương Sinh tới gặp, không thể ngăn cản, nghĩ lại chắc là vị trước mắt này. Huống chi đám người này lại không phải người ngu, một người nắm một con lừa già có thể đi vào Hoàng Thành, người bình thường có thể làm sao. Lúc này, có người thu hồi trường mâu, nói câu:

- Tiên sinh xin đợi một chút.

Hắn giao binh khí cho đồng bạn, một thân giáp trụ vang lên tiếng ma sát chạy tới Đại Hưng cung truyền tin, không bao lâu sau đã có hoạn quan chạy ra nói nhỏ bên tai sĩ tốt, người sau trở về, nhìn thấy Lục Lương Sinh vẫn còn đó, thần sắc kính cẩn hơn rất nhiều.

- Lục Chân Nhân, bệ hạ, còn có Việt Quốc Công đang ở Tuyên Chính điện chờ ngươi.

Xem ra hai người này đã sớm nghĩ đến dùng phương pháp này để cho mình tới gặp bọn hắn, bất quá có thể để cho Hoàng Đế hiện nay cùng Việt Quốc Công làm được như thế. Trong lòng Lục Lương Sinh cuối cùng vẫn có cảm giác hư vinh thỏa mãn, chẳng ai hoàn mỹ nha.

- Mời đi phía trước dẫn đường!

Dắt qua dây cương, Lục Lương Sinh duỗi duỗi tay, để sĩ tốt kia đi phía trước dẫn đường, sau đó liền được hoạn quan tiếp nhận chỉ dẫn, một đường bước đi, người sau cười lấy lòng từ từ lui ra nửa bước đi ở phía sau.

- Chân Nhân chậm một chút, nô tài đều theo không kịp người rồi.

Hoạn quan thấy mình chạy thế nào cũng theo không kịp người ta đang thong thả bước đi, không khỏi hoảng sợ la to, Lục Lương Sinh chỉ cười cười, không dám nhiều lời, đi tới ngoài Tuyên Chính điện, để con lừa già chờ ngay ngoài điện. Sau đó đi lên thềm đá, hướng về phía cung điện chắp tay thi lễ.

- Lục Lương Sinh Tê Hà Sơn, gặp qua bệ hạ!

Âm thanh trong veo trung chính, quanh quẩn giữa cung xá đại điện, làm cho thị vệ lúc đầu tinh thần có chút uể oải đột nhiên giật mình, chỉ cảm thấy có một luồng khí tức ấm áp bình thản truyền khắp toàn thân. Từng người đều trở nên phấn chấn tinh thần, nhìn lại thư sinh chắp tay bên kia, trong mắt tràn ngập cảm kích.

- Lục Lương Sinh Tê Hà Sơn, gặp qua bệ hạ!

Tiếng nói trong veo quanh quẩn, đèn đuốc thông trong Minh Tuyên điện, Việt Quốc Công Dương Tố đang cùng Hoàng Đế nói chuyện bỗng dừng âm thanh lại, hai người nhìn nhau cười một tiếng.

- Kế này quả nhiên hữu hiệu.

Dương Kiên quơ quơ ống tay áo, cho người mở cửa điện ra, xuống bậc thềm cùng tộc đệ Dương Tố đi nghênh đón, nhìn thấy thư sinh xa hơn mười ngoài cửa lập tức cười to, hai tay vươn ra phía trước nghênh đón.

- Tiên sinh không cần đa lễ, mau mau vào điện!

Đối diện, Lục Lương Sinh biết rõ mình đã bị đối phương thi kế lừa gạt đến đây, bất quá cũng không có lộ ra vẻ tức giận, cùng Dương Tố chắp tay, người sau hoàn lễ, quan hệ hai người cùng là người tu đạo, Dương Tố vuốt râu gật đầu, cười nói câu:

- Lục đạo hữu!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch