Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 401: Huyễn Thuật

Chương 401: Huyễn Thuật




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Nhưng vết rượu nghiêng lệch ra khỏi trên miệng chén giống như bản thân biết rõ muốn về đâu, chạy qua lại trên miệng chén liền lọt vào trong chén, cung nữ rót rượu cả kinh trợn mắt hốc mồm. Sau khi kịp phản ứng, vội vàng khom người xuống, tiếng nhỏ như muỗi kêu:

- Nô tỳ đa tạ tiên sinh.

- Không cần, lần sau châm tốt một chút là được, ta không ăn thịt người.

- Ha ha, Lục đạo hữu còn nói tu vi nông cạn, hành động rất nhỏ như vậy cũng không phải người tu đạo bình thường có thể làm được.

Một màn này, Dương Tố thấy rõ ràng, có thể để cho một chút rượu vẩy ra một giọt cũng không rơi xuống vào trở về trong chén, không chỉ là pháp lực, còn cần tâm tư tinh tế tỉ mỉ. Mà trong mắt Dương Kiên, cũng không phải chỉ để ý vận dụng pháp lực, tương phản, đây là không cho cung nữ bị phạt, tấm lòng ấy mới thật đáng ngưỡng mộ.

Hai tay nâng chén rượu, nhấc ở trước ngực:

- Trẫm kính tiên sinh.

Lục Lương Sinh đáp lễ, nhẹ uống một ngụm, phất tay để cung nữ sắc mặt đỏ bừng bên cạnh lui ra, nhớ tới lúc đến Trường An, nhìn thấy phía đông xây dựng rầm rộ, không khỏi hiếu kì.

- Bệ hạ, lúc tới An Đông, bờ Nam Vị Thủy, thấy có đoàn khuân vác, xe lừa lui tới, là đang xây thành sao?

Dương Kiên đang uống rượu gắp thức ăn thì dừng đũa, sửng sốt một chút, sau đó cười lên, gật đầu.

- Đúng vậy, trẫm thấy Trường An hơi nhỏ hẹp, bách tính ngày càng tăng nhiều, mương nước trong thành cũng ô uế nghiêm trọng liền lệnh cho Vũ Văn khải xây một tòa Đại Hưng thành tương liên cùng thành cũ, mới hiện ra hưng thịnh chi khí Đại Tùy ta!

- Tiên sinh cảm thấy thế nào?

- Đây là chính sự, tại hạ không hiểu, không tiện mở miệng, bất quá chuyện xây thành trì chính là mội việc trong đại, ta nên làm chút gì đó để báo đáp ân sắc phong.

Chịu ân của Dương Kiên, mặc dù đã đáp ứng vào triều, thế nhưng không muốn chịu ảnh hưởng của sắc phong, cần phải làm ra phúc báo bằng nhau, vừa rồi Lục Lương Sinh nghĩ đến một biện pháp.

Hắn đứng dậy, chắp tay về hướng Hoàng Đế trên long ỷ.

- Còn xin bệ hạ đồng ý tại hạ vẽ tranh cho điện của ngài.

- Vẽ tranh cho điện của ta?

Dương Kiên cùng Dương Tố liếc mắt nhìn nhau, trong lòng có chút đoán không được vị thư sinh này đang muốn làm gì, Dương Kiên đã từng nghe tộc đệ nói qua, một thân bản sự tinh túy của Lục Lương Sinh cũng không phải là pháp thuật kiếm đạo, mà là bút mực Huyễn Thuật, nghe được đối phương nói muốn vẽ một bức tranh, trong lòng cũng khá tò mò.

- Trẫm đã sớm nghe nói tiên sinh tự thành một đạo cao minh, vừa hay có diệp thỏa mãn mắt nhìn rồi!

Trong khoảnh khắc, vài hoạn quan chuyển đến bàn dài đại ỷ, hai thị nữ bưng lấy tứ bảo mài nhẵn tinh tế, đem một bức họa trục trống không đặt trên bàn chậm rãi trải rộng ra.

- Tiên sinh.

Một thị nữ bưng lấy một cây bút lông tinh xảo, thân chế từ mộc đàn, cả thân bút được trạm khắc tinh tế, buộc lụa đỏ, đầu bút được làm bằng lông chồn, mặt trên còn có mực nước khô cạn, xem ra đây chính là thứ bình thường mà Dương Kiên hay sử dụng.

- Cây bút này cũng không phải quá quý giá, chính là vật trẫm thường dùng, tiện tay viết chữ, đường cong trôi chảy ưu mỹ, tiên sinh không cần ghét bỏ.

- Tại hạ không phải ghét bỏ, mà là đợi lát nữa vẽ ra bức tranh cần một cây bút phi phàm mới có thể vẽ ra.

Lục Lương Sinh xác thực không phải đang bắt bẻ, quay người đi đến ngoài điện thổi một tiếng huýt sáo, con lừa già tản bộ ở bốn phía ngoài quảng trường nghiêng đầu run lên tai dài, không đợi thị vệ bốn phía kịp phản ứng, nó đã nhanh như chớp từ chỗ khe hở giữa bọn họ chợt lóe lên, hưng phấn chạy tới vung lấy đầu lưỡi cọ qua cọ lại trên tay Lục Lương Sinh, nhìn thấy trong điện có người ở bên trong đang nhìn ra ngoài, lúc này mới thu hồi đầu lưỡi lớn, thân hình bày ra ngay ngắn, cái cổ thẳng tắp.

- Người quen, đừng giả bộ.

Thư sinh cười vỗ đầu con lừa một cái rồi đi đến giá sách, từ trong lấy ra Linh Căn Mộc, Mộc Tê U đang ngủ cũng không biết bên ngoài có chuyện gì, vừa bị Lục Lương Sinh cầm ở trong tay, đột nhiên hóa thành khói đen, xoay tròn ở trước mặt mọi người sau đó biến thành nữ tử yểu điệu yêu diễm, nhào vào lồng ngực thư sinh cọ qua cọ lại.

- Lão yêu lão yêu!

Cung nữ hoạn quan trong điện, thậm chí thị vệ cảnh giới nhìn thấy tình cảnh huyền bí này, từng người trợn to hai mắt, mũi chân kéo căng ở trong giày, cũng không dám thở mạnh.

Dương Tố đang nâng chén uống rượu thì chợt cảm nhận được yêu khí kinh khủng, phốc một tiếng, đem rượu phun hết ra ngoài, nhìn xem nữ tử váy đen kia.

- Lục đạo hữu, ngươi từ chỗ nào tìm thấy yêu vật...

Trên long ỷ, Dương Kiên buông chén rượu trong tay xuống, nhịn không được đứng lên.

- Tiên sinh, cái này... Là người phương nào?

- Huynh trưởng.....

Phía dưới Dương Tố bên trái hơi nghiêng người qua hướng về bậc thềm, đè thấp tiếng nói:

- Đây là Yêu Quái, đại yêu ngàn năm.

Hí ~~~

Dương Kiên hít một hơi, sau đó thở ra một hơi thật dài, rồi lại hít sâu mới nói một câu:

- Nghĩ không ra cũng có yêu xinh đẹp như vậy.

Khụ khụ khụ!

Lời này nhất thời làm Dương Tố ngồi ở bên cạnh ho khan vài tiếng, đây ngược lại là lần đầu tiên thấy huynh trưởng nói những lời này, nếu để cho mấy đứa cháu và hoàng tẩu biết được thì không biết sẽ như thế nào.

Bất quá cũng may bên kia Lục Lương Sinh cũng không biết cùng yêu vật kia nói cái gì, khói đen đã hiện lên, lắc mình biến hoá, hóa thành một cây bút lông thô ráp, vô số thân rễ tinh tế hướng xuống phía dưới kéo dài, đan dệt ra một đầu bút.

- Bệ hạ đừng sợ, mộc yêu này đã ở chung lâu ngày cùng ta, sẽ không làm chuyện nguy hại.

Sau khi Lục Lương Sinh giải thích đơn giản rồi đi đến trước bàn, thủ chưởng nhẹ nhàng phất qua trang giấy, tay khác chỉ cầm bút dính một hồi mực nước, dựa vào ánh sáng đèn đuốc trong tay cung nữ chậm rãi hạ xuống một bút, uốn lượn dao động vẽ ra một đầu mực trải dài cả họa trục.

Trên bậc thềm, Dương Kiên hôm nay gặp qua hai chuyện huyền dị, lúc này lại như cũ nhịn không được hiếu kì cùng tộc đệ Dương Tố đi đến bàn đối diện, nhìn lại trên bức tranh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch