Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 404: Dương Kiên Dạ Du Trong Tranh Giới (3)

Chương 404: Dương Kiên Dạ Du Trong Tranh Giới (3)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Tới đây xem, mời tới đây xem, cái sọt mới bện, sức chứa gần trăm mười cân, dùng bốn năm năm không thành vấn đề, không hài lòng cũng có thể xem cái mẹt bên cạnh, cũng là mới bện đêm qua!

- Dương Lạc..... Dê con vừa dứt sữa, có thể nuôi dành ăn tết, hay là muốn ăn thịt dê con, đều tùy theo các ngươi chọn!

- Bánh hấp! Bánh giòn đầy hạt vừng, nương tử nhà ta tự mình làm, bánh hấp nóng hầm hập!

- Lê giòn...

Phiên chợ bên ngoài thành phức tạp, Dương Kiên mang theo Dương Tố, Dương Quảng đi trong thành Trường An, mà chung quanh cũng không có người biết rõ bọn họ là ai, chỉ đành dọc theo từng quầy hàng mà xem tiếp.

Tiếng vang bánh rán, ông chủ quầy hàng bên cạnh mở chiếc lồng ra, mùi thơm xông vào mũi, Dương Kiên nhịn không được muốn ăn một cái, sờ túi tiền trong ống tay áo, phát hiện một thân vẫn là long bào, nơi nào có tiền, nhìn lại Dương Tố phía sau, người sau cũng cầm một cái bánh đang từng ngụm từng ngụm nhấm nuốt.

- Huynh trưởng, huynh nhìn ta cũng một thân áo quan, vì sao lại có tiền, bất quá huynh trưởng yên tâm, nơi này là thế giới trong tranh, không cần tiền, không tin huynh xem tiểu phiến kia.

Dương Kiên chuyển ánh mắt, trước gian hàng tiểu phiến kia vẫn bận rộn như cũ, mang bánh, múc canh nóng cho người ta, cũng không biết bên trong nồi bánh rán thiếu đi hai cái.

- Ha ha..... Lấy giả loạn chân, pháp thuật Lục tiên sinh không tầm thường, để trẫm nghĩ thật là đang ở trong thành Trường An.

Lấy bánh rán vào trong tay, miệng đầy xốp giòn, hạnh nhân, mùi dầu kích thích vị giác, thư sướng nói không nên lời, sau khi nuốt vào trong bụng, lại không có cảm giác no bụng, dù ngày thường Hoàng Đế triều đình uy nghiêm, lúc này không còn triều thần một bên "Nhìn chằm chằm", thỉnh thoảng nhắc nhỏ dáng vẻ các loại lời nói, tâm tình thật tốt.

Phía sau Dương Quảng thuận tay cũng cầm một cái, nhét vào trong miệng, bốn phía sờ loạn, bỗng nhiên hào hứng, lại với tới một phu nhân đi qua, bộ dáng nhìn qua vẫn tính đẹp mắt, làm cho Dương Tố ngắt hắn một cái.

- Điện hạ, chú ý phân tấc, bệ hạ còn ở phía trước.

- Biết rõ rồi, biết rõ rồi.

Dương Quảng bĩu môi, thu tay lại, thuận đường cầm một trái lê xanh từ giỏ trúc trong tay hài đồng đi qua bên cạnh, cắn một cái.

- Ngươi nhìn phụ hoàng ta.

Bên kia, Dương Kiên mang một thân long bào bước chân nhẹ nhàng ở trong đám người chen tới chen lui, một hồi cầm cái này đến nếm thử, một hồi liền chạy tới một sạp hàng, thuận tay còn dắt đầu lừa, học bộ dáng Lục Lương Sinh, che lấy một vòng râu quai nón dưới cằm, nghênh ngang đi qua cửa thành.

Binh sĩ trông coi cửa thành từng người cao lớn vạm vỡ, đơn giản kiểm tra ba người Dương Kiên ra vào cửa, phất tay cho đi, đi đến trong thành, ba người lúc này mới cảm nhận được thành trì chi tiết trong tay Lục Lương Sinh vẽ ra.

Sau khi vào thành là một mảnh phồn hoa.

Gạch xanh dài, đường sạch sẽ gọn gàng, mái hiên cao treo đèn lồng, chủ quán trà trên ghế nệm, đem đèn đuốc bên trong thổi tắt, lúc dọn ghế, không quên hướng ra người qua đường kêu to, một bên đường đi, lão hán đẩy xe gỗ một bánh chở một bao gạo vừa mua, vui thích mở lồng hấp của hàng rong phía trước.

Hơi nước bừng bừng, bánh thịt phát ra mùi hương ngây ngất, lão hán xe đẩy liền trở về, mua một phần dùng giấy dầu bao lại, ôm vào trong lòng.

Trên phố dài, chữ viết trên lá cờ nền lam treo lơ lửng hai bên xuôi theo đường phố, trong gió nhẹ nhàng phồng lên, quán rượu quán trà, tiếng người ồn ào, thỉnh thoảng có thể nghe được báo tên món ăn.

- Các ngươi nói, sau này xây thành Đại Hưng sẽ có phồn thịnh như vậy sao?

Dương Kiên nhìn lại phồn hoa náo nhiệt chung quanh, người đến người đi, hài đồng giơ quạt gió truy đuổi đùa giỡn, lão nhân mệt mỏi ngồi bên đường nghỉ ngơi, bạn bè cùng tuổi nói cười, phu nhân lầu các gần đó đẩy song cửa ra, đập tro bụi trên đệm chăn, cũng có thiếu nữ khuôn mặt mỹ lệ ngồi bên giường soi gương đồng, chống cằm có khi cười ngây ngô, có khi u oán than ra một hơi.

Dương Tố đi theo Hoàng Đế một bên cũng đang nhìn tất cả những thứ này, có chút kiên định gật đầu.

- Sẽ, Đại Tùy nhất định có thể thịnh vượng như vậy! Vạn bang triều hạ!

Ba người đi qua mấy đầu phố dài, nhìn qua phồn vinh, cũng đi phủ nha, thậm chí còn có hoàng cung, gặp được thân ảnh giống Dương Kiên như đúc ngồi trên bảo tọa, cùng các quan văn võ thảo luận quốc sự, Dương Tố thấy thế nhíu chặt mày, đang muốn nói, bị huynh trưởng phía trước phất tay đánh gãy.

- Có thành mới có chủ, Lục tiên sinh bất quá cho chúng ta cảm thụ càng thêm chân thực, trẫm há có thể tức giận?

Chuyển qua hoàng cung quen thuộc, thậm chí còn chứng kiến vài hoạn quan quen thuộc, đi tới, không lâu, ba người trở lại phía trước Tuyên Chính điện, nhìn thấy triều chính đã tán, một thân ảnh mặc một bộ thanh y đứng ở bên kia, cầm một cây bút lông, ngay tại bàn dài viết sách, bả vai còn có con cóc vừa rồi.

- Lục tiên sinh!

Dương Kiên lúc này tâm phục khẩu phục đối với việc Lục Lương Sinh am hiểu Huyễn Thuật, mặc kệ bên trong thi sơn huyết hải giết ra, hay là bước lên đại bảo quân lâm thiên hạ cũng đều không có huyền bí như hôm nay.

Dương Tố bên cạnh cũng giống như thế, hắn thiện binh đạo kiếm pháp, nhưng nếu thật bàn về nhiều phương diện thuật pháp, chỉ sợ còn chưa kịp vị thư sinh trước mặt này.

Dù sao tu vi không phải pháp thuật, mà pháp thuật là do ngày thường nghiên cứu tích lũy.

Bên kia, thư sinh quay lưng dừng bút vẽ, thả xuống nghiên mực, xoay người lại, trên mặt tươi cười, hướng ba người đối diện chắp lên tay.

- Bệ hạ, Tấn Vương, Việt Quốc Công, du lãm thành này, cảm thấy hài lòng không?

- Hài lòng, trẫm rất hài lòng.

Dương Kiên cũng không ra vẻ, xử lý chính vụ dài lâu, rất lâu không có tâm tình thoải mái như vậy, bước vào cửa điện, trên mặt đều cười ra nếp nhăn.

- Nếu như người trong thành này có thể cùng chúng ta trò chuyện vậy thì càng tốt hơn, chính là không biết, sau này trẫm xây dựng tòa thành này thực sẽ có thịnh cảnh như vậy hay không?

- Ha ha.

Lục Lương Sinh cười ra tiếng, vung áo dài tạo ra mấy chiếc ghế, mời ba người ngồi xuống.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch