Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 419: Thường Dương Ngay Tại Dưới Chân

Chương 419: Thường Dương Ngay Tại Dưới Chân




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Chít chít.... Chít chít chít chít.....

Trong rừng, tiếng chim hót vang vọng, bay qua đầu cành cây, nắng sớm chiếu vào trên mặt, Lục Lương Sinh hơi mở to mắt, từ chăn đệm nằm dưới đất ngồi dậy, duỗi cái lưng mệt mỏi. Trong ánh nắng tươi đẹp, Đạo Nhân cóc đứng ở trên một tảng đá ngoài rừng, mở rộng đôi màng, "Hắc hưu hắc hưu" trái phải lắc lắc cái eo căng tròn.

Bụi bặm bay lượn pha tạp rơi vào trên thân hình mập mạp, Trư Yêu đưa lưng về phía Đạo Nhân, Đạo Nhân muốn tiến lên cướp đoạt quyển thư sách trong tay hắn, hắn lại bưng lấy sách chuyển đi một bên khác.

Tôn Nghênh Tiên ở phía sau dậm chân la to.

- Đem sách đưa cho ta, có tin bản đạo thu thập ngươi hay không!

- Dựa vào ngươi?

Bên kia, Trư Yêu cũng không quay đầu lại, ồm ồm cắm đầu trả lời, căn bản không thèm để ý đến Đạo Nhân tức đến nổ phổi, đến nửa ngày, lật qua mấy tờ cuối cùng, lúc này mới thỏa mãn đem sách ném trả lại cho Đạo Nhân.

- Sách hay! Không biết có còn hay không?

- Không còn, hết rồi!

Tôn Nghênh Tiên vội vàng đem sách nhặt lên, sợ bị cướp đi, nhanh chóng ôm vào trong lòng, vung tay áo rộng vừa đi vừa nói:

- Cho dù có, bản đạo cũng không cho ngươi.

Đạo Nhân thở hồng hộc đi đến cành khô chất chồng bên cạnh ngồi xuống, móc ra phù lục lay động, đốt lên hỏa diễm, chốc lát đống lửa nhỏ đã được đốt cháy to.

Lục Lương Sinh ỏ bên kia nghe được âm thanh đòi sách, nghe được tiếng gạo được bỏ vào trong nồi, đậu nành trộn nước nấu cháo, sáng sớm dậy trong rừng đã ồn ào, nhìn qua lại có chút hài hòa.

Ngoài rừng, bốn thư sinh hắn cứu hôm qua đang bưng lấy quyển sách ngồi dưới ánh mặt trời chăm chú xem, thấy Lục Lương Sinh đã rời giường, bốn người lúc này cầm lên sách vở, dè chừng Trư Yêu, cẩn thận nện bước đi qua.

Tuổi tác lớn nhất trong bốn người là Vương Phong, hắn chắp tay lên khom người thi lễ.

- Ân công, thời gian hôm nay đã không còn sớm, bốn người chúng ta còn vội vàng đi nhậm chức, không thể chậm trễ, mấy lần cứu giúp, sau này ân công có sai khiến gì, tại hạ đều sẽ lấy cái chết tương báo!

Ba người phía sau hắn, Mã Lưu, Trương Thích, Triệu Thảng cũng cùng cúi người xuống .

- Huynh trưởng ta nói phải, sau này bốn người bọn ta nếu như trở nên nổi bật, có thể vào triều làm quan, ân công nếu có điều cần nhờ, không từ máu chảy đầu rơi!

- Đúng đúng, còn có cúc cung tận tụy đến chết!

Trương Thích nghĩ một hồi, chắp tay nói một câu.

- Xông pha khói lửa, thịt nát xương tan, muôn lần chết không nề hà!

Chỉ còn lại người nhỏ nhất Triệu Thảng gãi gãi hai má, nhìn lại trái phải ba huynh trưởng.

- Các ngươi chừa cho ta chút từ ngữ để nói chứ!

Đống lửa "Đùng đùng" bắn lên hỏa tinh, Đạo Nhân phát ra tiếng cười lặng lẽ, lửa cháy trước mặt, mặt mũi tràn đầy hun khói nhìn lại đối phương.

- Bốn người các ngươi ở chỗ này chơi nối từ sao.

Lục Lương Sinh cũng cười theo, buông xuống một đoạn cành khô, phủi tro bụi trên tay, chắp tay hoàn lễ, cũng biết chuyện bốn người gặp gỡ yêu tà, trong lòng trở nên run sợ, không dám lưu thêm liền đưa bọn hắn đến ngoài rừng.

- Bốn vị và tại hạ cũng là cố nhân, mong rằng sau khi làm quan phụ mẫu, làm tốt chức vụ, tạo phúc cho dân chúng, cũng coi như tăng thể diện cho người Giang Đông chúng ta tại Tây Bắc

Nói xong, Lục Lương Sinh mở hai tay áo, hai tay chắp lại khom người chắp tay hướng đến bốn người Vương Phong, Mã Lưu.

Rừng hoang nhẹ lay lắc, ánh nắng theo qua lưng núi rơi vào trên thân ảnh thư sinh đối diện đang khom người.

Vương Phong, Mã Lưu, Trương Thích, Triệu Thảng một đường cầu sĩ từ Nam phương đến Bắc địa, đến bây giờ là lại ở Tây Bắc làm quan phụ mẫu, càng nhìn thấy Lục Lương Sinh tu vi cao thâm, hướng bọn họ chắp tay khom người, trong lòng cũng có ngàn vạn cảm khái.

Y phục di động trong gió, bốn người hít một hơi thật sâu, cùng nhau chắp tay lên, hướng Lục Lương Sinh đối diện, đồng dạng khom người bái xuống.

- Nhất định không để cho ân công thất vọng!

Nói xong, bốn người mím môi lại chắp tay, lúc buông xuống, hai tay xắn lẫn nhau, cõng giá sách dọc theo con đường gập ghềnh trên lưng núi, bước chân nhanh chóng rời khỏi.

- Đại huynh, trước đó chúng ta nói những lời đó, có thực hiện được không?

- Đương nhiên phải giữ lời!

- Nhưng vạn nhất, thật muốn kêu chúng ta đi chết thì phải làm sao bây giờ?

- Đúng đó, ân công là cao nhân tu đạo, chuyện hắn đều không giải quyết được, bốn người chúng ta trói cùng một chỗ cũng không được đâu.

- Đó là nói lời khách khí, phải đi rồi, lời hữu ích đương nhiên phải nói mới tốt.

- Cũng đúng, cũng đúng.

- Đừng nói nhảm, tranh thủ thời gian đi đường, ta cũng không tin, phía trước còn có Yêu Quái đang chờ chúng ta!

.....

Bốn người càu nhàu dần dần từng bước đi trong ánh nắng, Lục Lương Sinh thu tầm mắt lại, lắc đầu đi trở về trong rừng, đưa tay nhặt lên sư phụ đang mệt mà nằm sấptrên tảng đá , thả bên cạnh gần đống lửa. Lập tức lấy ra « Sơn Hải Mênh Mông» lật xem, bốn thư sinh kia đã chậm trễ không ít thời gian, lúc này thực địa không sai biệt lắm là gần đây, cũng nên tìm được người được đánh dấu, nhìn xem rốt cuộc có bao nhiêu kỳ dị.

- Lục công tử, ngươi đang nhìn cái gì thế?

Trư Cương Liệp từ bên kia nghe được mùi cháo thơm liền đứng dậy đi tới, mỗi một bước đều chấn mặt đất vang trầm, Đạo Nhân cóc nằm nhoài trên mặt đất ngáp, bị chấn bay lên ngã xuống trở về tại chỗ.

- Chết tiệt, ngươi không thấy có lão phu còn ở chỗ này.....

Con cóc ngẩng đầu lên, đáy mắt chiếu ra âm ảnh to lớn như ngọn núi nhỏ, nằm nhoài trên mặt đất, hai đầu chân ngắn nhỏ điên cuồng đạp tròn, bá một cái bắn ra ngoài, liền nghe oanh vang một tiếng, Trư Cương Liệp ngồi xếp bằng xuống, kích thích lá rụng bay đầy.

Trong dư quang nhìn thấy Đạo Nhân cóc chật vật đánh tới một bên, lúc này mới kịp phản ứng, sờ sờ sau đầu.

- Có lỗi, lão Trư ta quá cao, thịt béo trên bụng che chắn tầm mắt, thực sự không nhìn thấy ngươi.....






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch