Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 421: Hình Thiên

Chương 421: Hình Thiên




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Vốn muốn trực tiếp dùng Xuyên Tường Thuật đi vào, nhưng Lục Lương Sinh thử một lần, căn bản không có cách nào chạm đến vách núi, cả người bị một luồng lực nào đó không cách nào nhìn thấy gảy trở về.

- Thử độn địa một chút xem?

Hắn nghiêng đầu nhìn lại Đạo Nhân, người sau hít một hơi, tế ra phù lục, thân thể hướng dưới mặt đất trốn vào, mở ra đống đất nhỏ như là chuột đào đất, nhanh chóng hướng dưới vách đá núi kéo dài.

- Bình!

- Ai nha!

Một tiếng kêu thảm, Đạo Nhân không hề có điềm báo trước từ trong đất trực tiếp bay ngược ra, ngã lăn ra mặt đất mấy bước, tới nửa ngày mới đứng lên.

Hắ ôm đầu nhìn xem vách núi vẫn không nhúc nhích như cũ, trên mặt đau đến bắt đầu vặn vẹo.

- Nói lão mẫu ngươi, bản đạo còn không tin trị không được!

Đạo Nhân tức tối, kéo hai bên ống tay áo lên, từ trong túi vải vàng móc ra hoàng phù dán vào vách núi, chỉ quyết vừa bấm. Một tiếng oanh vang thật lớn, hỏa diễm sụp đổ, vô số tia lửa tung tóe, vách núi kia vẫn không nhúc nhích.

Lục Lương Sinh biết rõ phù chỉ của lão Tôn phát ra uy lực rất mạnh, nham thạch vách núi bình thường sớm đã nổ bể, đặc biệt là sau khi tiến nhập Kim Đan cảnh, pháp lực Đạo Nhân không nên như thế mới đúng.

Trên vách núi đá kia cũng không có lưu lại một vết tích tia lửa đốt qua, Lục Lương Sinh nhíu mày nhìn Tôn Nghênh Tiên một lúc, yên lặng suy tư một hồi, ánh mắt nhìn giá sách đặt sau mông con lừa già.

"Có thể có thể thử quyển sách kia một chút."

Nghĩ xong, hắn đi đến lấy giá sách ra, tranh vẽ kéo dài phía trên đã đình chỉ, Lục Lương Sinh dâng « Sơn Hải Mênh Mông » bằng hai tay hướng vách núi nhô lên khom người một cái.

- Lục Lương Sinh Tê Hà Sơn, vô ý tìm được bảo vật này, được bảo vật chỉ dẫn mà đến, nếu có duyên, không biết có thể cho ta đi vào.

Lời hắn nói rất thành khẩn, nhưng bên kia căn bản không có bất kỳ phản ứng gì, Đạo Nhân móc ra tấm Phù Chỉ thứ ba.

- Ngươi chỉ có nói thì làm được cái gì, đây chính là một khối đá...

Ầm ầm ——

Đạo Nhân còn chưa nói hết lời, dưới chân đột nhiên truyền đến chấn động, vô ý thức nhảy dựng lên, rơi xuống giữa đám người, chỗ vách núi nhô lên trước mặt mọi người đang bắt đầu dao động.

Lục Lương Sinh vội vàng giơ cao « Sơn Hải Mênh Mông », vụn đá nhỏ rơi bay ngã nhào đến một bên chân hắn, vách núi đối diện dần dần lay động kịch liệt, đoạn trước nhất lộ ra một cái cửa đá xuôi theo khe hở lộ ra ánh sáng vàng nhạt, theo cửa đá nặng nề dời đi, ánh sáng dần dần tiêu thất, hiện ra chỗ trống tối như mực.

Hô hô ~~

Dường như trong cửa đá vô tận có gió lớn xông ra, Lục Lương Sinh nhìn xem cửa động, đem sư phụ trên bả vai phóng tới trên mặt đất, nghiêng đầu nhìn về phía Đạo Nhân, còn có Tê U hóa thành hình người và cả Trư Cương Liệp.

- Các ngươi ở ngoài, một mình ta vào xem.

Dù sao hắn cũng bưng lấy « Sơn Hải Mênh Mông » gọi cửa động chỗ này mở, những người khác nếu như đi vào theo, sợ sẽ xảy ra chuyện nguy hiểm, đến lúc đó tất cả đều ở bên trong thì thật sự xảy ra vấn đề.

- Lương Sinh, vậy ngươi cẩn thận, gặp gỡ bất trắc, lập tức đi ra, vi sư ở ngoài tiếp ứng!

Đạo Nhân cóc cõng Hồ Lô, đôi màng chắp trước người gật đầu căn dặn một tiếng, bên cạnh, Trư Cương Liệp thân hình phiêu phì cũng gật đầu phụ họa, ồm ồm phất phất tay.

- Lão Trư ta cũng giống vậy!

Thật ra cũng không cần để bọn hắn lo lắng nhiều như vậy, Lục Lương Sinh đã dùng quyển sách này gọi mở cửa động, chắc là "Chìa khoá" rồi, nên không có vấn đề quá lớn.

Hắn hít một hơi thật sâu, đi đến chỗ cửa đá đã mở, quay đầu hướng sư phụ còn có bọn người Đạo Nhân.

- Sư phụ, lão Tôn các ngươi ở ngoài chờ tin tức, không cần khẩn trương!

Nói xong liền xoay người vén áo bưng thư sách bước vào cửa đá, bóng tối như thủy triều mãnh liệt mà đến, ở giữa tầm mắt lúc đầu còn có một tia ánh nắng ngoài cửa trong nháy mắt đã biến mất. Cả người giống như bị màu đen bao trùm lấy vào bên trong, bây giờ ngược lại khá giống lúc vừa thành Kim Đan, đặt chân vào trong thiên địa nhỏ hư vô.

"Đi hai bước?"

Bóng tối bốn phía không hề dài, Lục Lương Sinh chỉ đi ra một bước, giống như pháp thuật Súc Địa Thành Thốn, thân thể như ngược gió phi hành liền nhoáng lên cảm giác qua hơn mười trượng.

Thình thịch!

Thình thịch!

Trong bóng tối bỗng nhiên vang lên hai tiếng, xa xa hai bên sáng lên giống như hỏa diễm sáng ngời, Lục Lương Sinh híp mắt, ở giữa tầm mắt, bóng tối dần dần bị đẩy xa.

Nhìn lại bốn phía, giữa ánh sáng hỏa hồng lộ ra hai nhóm trụ đá thô ráp, mỗi hàng chín cây dọc theo mà đi, bên trên là mái vòm đen tối. Mà ngay phía trước là vách núi vuông vức bóng loáng, phía trên giống như điêu khắc, đáng tiếc là có chút mơ hồ, Lục Lương Sinh chỉ có thể đại khái nhìn ra một thân thể khổng lồ, xách theo một thuẫn bài, giơ cao một thanh búa bị gãy, giống như muốn chém giết với người ta.

Hí ~

Trong chốc lát, trong miệng Lục Lương Sinh phát ra tiếng rên rỉ thống khổ, chỉ cảm thấy trong hai mắt có chút đau nhức, nghiêng ánh mắt, không dám xem nữa.

"Quả nhiên, Thần Linh không thể xem lâu..."

Vận khởi pháp lực điều hòa nóng bỏng cùng đau nhói trên hai mắt, trải qua một trận đã khá hơn một chút, lúc này mới quay lại, lần này ánh mắt của hắn vô ý thức tránh đi vách núi ngay phía trước, nhìn lại chỗ tiếp theo, là một bệ đá dài ba trượng, cao ước chừng một trượng độ rộng thì không biết được.

Mà đối diện thư sinh là hai góc đài có pho tượng giống như hung thú, nhe răng trợn mắt phủ phục ở nơi đó, giống như lưng vác lấy thạch đài to lớn này.

Ánh mắt Lục Lương Sinh đảo qua hai đầu thú đá.

Sau một khắc.

Thư sinh đi lên trước, tung hai tay áo ra, cung cung kính kính khom người bái.

- Lục Lương Sinh Tê Hà Sơn bái kiến.

Ánh sáng hỏa hồng chập chờn, trên bệ đá phía trước là một điện thờ, bên trong còn có hộp đồng thiếc hình vuông ước chừng nửa trượng.

Giống như thứ đựng lấy đầu lâu của Hình Thiên.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch