Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 426: Xa Xôi Ngàn Dặm, Lòng Nghĩ Một Người

Chương 426: Xa Xôi Ngàn Dặm, Lòng Nghĩ Một Người




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Qua đó thuận đường cũng đứng ở phía sau Nhị hoàng tử Dương Quảng, đáng tiếc, Thần khí chuyển thế Vũ Văn Thác này lại bị sách vở lý niệm làm cho khó chơi.

Điều này làm cho trong lòng Dương Tố nổi giận không thôi, còn có biên cảnh phía bắc đang bị người Đột Quyết xâm chiếm. Mấy ngày trước đây, huynh trưởng Dương Kiên vì chuyện biên cảnh không yên mà nổi giận, tính tình bộc phát đạp ngã cả ngự án, quan lại Môn Hạ Tỉnh sợ đến quỳ ngoài điện hơn nửa ngày.

Đi ra khỏi Vũ Văn phủ, Dương Tố lên xe ngựa, vén rèm lên nhìn xem cửa phủ đã từng huy hoàng mắt chậm rãi lui về phía sau, có mái hiên che đậy, hà quang chiếu vào màn xe, rơi vào trên mặt hắn.

"Sang năm chỉ sợ phải có chiến sự rồi."

Bây giờ hắn cũng dần dần già nua, cho dù là người tu đạo, nhiều lắm là duyên thọ tăng thêm một hai, nhưng sau khi đánh xuống giang sơn Đại Tùy này, hắn thấy không còn lại bao nhiêu nữa.

Lúc đầu cùng huynh trưởng tưởng tượng, lo lắng sau này nhân tài Đại Tùy tàn lụi nên đã bồi dưỡng chống đỡ một số người, đáng tiếc chuyện sau đó nửa đường gặp biến cố. Lúc này thật vất vả lắm người này lại lần nữa trở lại Trường An, nhưng hiện tại đối phương lại muốn từng bước một đi tới.

"Ai..... "

Dương Tố nhìn xem trời mây phía tây như bị lửa thiêu thở dài:

- Lục Lương Sinh rốt cuộc đổ cho ngươi thuốc gì rồi.

Bất quá cũng may, người còn ở Trường An, cũng có ý vào triều, hắn cảm thấy vẫn có cơ hội.

Xe ngựa chạy qua phố dài rộn ràng, giờ phút này ngoài thành Trường An, một thớt lừa già mở ra móng vui chơi chạy giống như điên. Mây phía tây tỏa ra một tia ánh sáng cuối cùng, giá sách đang phập phồng hai bên mông lừa "Ầm ầm" loạn lắc, con cóc đang ở tron gian riêng, hai chân màng duỗi thẳng kéo căng, gắt gao chống đỡ hai bên để vững chắc thân hình, hướng về phía cửa nhỏ đã mở mà dùng sức rống to.

- Chậm một chút! Chậm một chút! Lão phu có chút choáng đầu, sắp không chịu được nữa rồi, ộp ——

Tiếng gào thét bị tiếng chân, giá sách vang động che giấu, Lục Lương Sinh cưỡi trên lưng lừa, Đạo Nhân ngồi xổm ở phía sau hắn che lấy cái mũ trên đầu, râu cá trê trên môi đều bay loạn trong gió.

- Ta nghe được tiếng của lão cóc!!

Lục Lương Sinh nghiêng mặt qua, cũng hô to:

- Cái gì?

Tiếng nói vang lên trong nháy mắt hóa đi trong gió, biến thành tiếng gào thét nghẹn ngào, từ lúc lừa già hóa Lân, tốc độ thế gian khó có thể tương đương, trong chớp mắt, trên lưng chở đi hai người, treo theo giá sách, cuốn lên từng đạo khói bụi, cách thành lớn hùng vĩ nơi xa càng lúc càng xa, biến mất trong ánh mặt trời.

Bóng đêm hạ xuống, theo thời gian trôi qua, giữa thiên địa nổi lên màu trắng bạc, ánh sáng chiếu trên gợn nước lăn tăn trên sông dài, đi về phía nam nơi đã từng là kinh thành Nam Trần, lại đi hướng qua sơn mạch.

Nắng sớm dâng lên trong mây, gió núi ngâm nga, sáng sớm thương khách dừng xe theo phiến hàng, đi đến miếu quan ngoài Lục gia thôn bên dốc núi đốt hương lễ bái, gần đây thôn bắc thậm chí còn bày lên quầy hàng hương hỏa, thương khách kết bạn tới bên này hoặc mua lấy một phần, cùng đồng bạn thành tâm bái một cái, thời gian trở về khó tránh khỏi cảm khái một phen.

- Chỗ này hương hỏa càng ngày càng thịnh, nhớ ngày đó lần đầu tiên tới đây, đâu có nhiều người như vậy.

- Đúng vậy đó, đều là thương khách từ nam chí bắc, còn có thôn nhân gần đó tới đây, hiện tại nghe nói nhà có tiền ở Phú Thủy Huyện không xa cũng thường xuyên ngồi xe ngựa tới đây.

- Hắc hắc, cái này thì các ngươi không biết rồi, cái miếu này rất có lai lịch, đây chính là do Lục Lang Tê Hà Sơn đắp đấy, ở trong đó cung phụng mặc dù không biết là ai, nhưng có thể khẳng định rất linh thiêng, trước đó không lâu còn có người hoa mắt, nhìn thấy đất nặn trong quán sống dậy.

- Ôi, có phải là thật hay không? Dọa người như vậy!

- Quản nhiều như vậy làm gì, dù sao từ lúc bái miếu này, ta buôn bán đều có chút thuận lợi, hôm qua vừa mua được một tòa nhà...

Ánh nắng hơi ấm, chỉnh tề đi thềm đá qua trong đám cỏ, sau lưng mấy người là cửa ra vào miếu quan, người đến người đi đốt hương lễ bái, trong đám người có một nữ tử một thân váy áo đỏ chói lọi, khóe miệng mỉm cười thản nhiên nhìn xem mỗi một khách hành hương đi qua bên người nàng.

Bây giờ nàng đã có thể hoạt động ở xung quanh, còn có thể truyền đi một chút hảo vận cho khách hành hương.

Có thể đi ra, người thứ nhất muốn gặp nhất lại không có ở trên Tê Hà Sơn, hơi có chút thất lạc, trở lại trong quán, nàng bây giờ đã không sợ ánh nắng, đại đa số thời gian mỗi ngày đều ở cửa ra vào, có khi nhìn thấy Lục Tiểu Tiêm, hoặc Lý Kim Hoa tới, cũng sẽ hiện ra thân hình, cùng đối phương bắt chuyện, thường thường vào lúc này, đều sẽ lựa chọn một nơi vắng vẻ ít người, dù sao đất nặn và tướng mạo của nàng cơ hồ không có khác biệt, nếu như hiện thân ở nơi nhiều người, chỉ sợ sẽ hù chết người.

Gió sớm chầm chậm truyền tới khí vị của đàn hương, ánh mắt Nhiếp Hồng Liên có chút mê ly nhìn qua một mảnh ánh vàng ngoài hiên, ánh sáng đi đến trên thềm đá cuối cùng, một thân ảnh cùng người đan xen mà qua, thân thể nữ tử ở cửa ra vào hơi phát run, siết chặt ngón tay.

Đinh linh lạch cạch ~~

Âm thanh chuông đồng quen thuộc truyền đến, đan xen đi qua trong khách hành hương, một thư sinh mặc áo xanh nắm con lừa già đang đi tới, nhìn thấy nữ tử yêu kiều duyên dáng ở cửa ra vào.

Lục Lương Sinh buông dây cương ra, nở nụ cười.

- Hồng Liên, ta đã trở về.

Tại cửa ra vào, ánh mặt trời ấm áp chiếu ở trên mặt nữ tử vô cùng đẹp mắt, nhìn thư sinh đứng ở bên ngoài, mấp máy đôi môi, gò má hiện một đôi lúm đồng tiền.

Ngọt ngào cười theo, cách xa khẽ chào.

- Hồng Liên, ra mắt công tử.

Biển người vẫn di động, đi xuyên qua từ bên cạnh hai người.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch