Lục Lương Sinh nhìn lại cảnh vật chung quanh, có lẽ có chỗ khác biệt, thế núi, rừng cây cũng không có quá biến hóa, nâng mắt nhìn đến sườn đồi giữa sườn núi, gác cao lưu ly dựa vào núi mà đứng, phía dưới sơn môn cao ngất, một đầu bậc đá xanh giữa khu rừng uốn lượn từ chân núi.
Một đường đi qua thềm đá, trên đường ve kêu nhấp nhô, thỉnh thoảng còn có con sóc xoã đuôi to nhanh chóng leo lên cây, ôm một quả thông, hiếu kì nhìn nhân loại đi qua phía dưới.
"Nơi này, trở thành một phương thiên địa tự nhiên?"
Lục Lương Sinh am hiểu Huyễn Thuật một đạo có chút choáng váng, hắn có thể phát giác được bên trong bức tranh tràn đầy sinh cơ, cảm giác hoàn toàn khác biệt cùng Huyễn Thuật, vi diệu trong đó quả thật làm cho hắn khó mà nghĩ thông suốt.
Tiên Đế bố trí Cửu Linh trận có dụng ý là cái gì? Chỗ này lại như thế nào tạo ra tiểu thiên địa, dựa vào cái gì duy trì thế giới trong tranh?
Luồng gió mát trong núi thổi qua sợi tóc, Lục Lương Sinh suy nghĩ chốc lát cũng nghĩ không thông được điểm mấu chốt, bất quá có một chút có thể có thể đoán được, ví dụ như tế đàn Thường Dương Sơn, vô cùng có khả năng là phía sau tế đàn có pháp lực duy trì nơi này.
"Hẳn là như vậy đi....."
Ôm ý nghĩ không phải rất rõ ràng này, Lục Lương Sinh đi lên sơn môn, đi tới bên ngoài quảng trường Tử Sơn Quán, ngày đó mặt đất tàn phá đã được pháp lực trong tranh tu bổ, bất quá thi thể Thánh Hỏa Minh Tôn còn bày ở bên trên hồ nước phía xa.
- Sư phụ!
Lục Lương Sinh tầm mắt lại khỏi thi thể, hướng về lầu các phía trước kêu một tiếng, nửa ngày cũng không thấy Đạo Nhân cóc đáp lại, đang muốn đi đến cửa phòng, bỗng nhiên "Bình" một tiếng vang lên, cánh cửa phía ngoài mở ra, một bao tải bị nhồi đầy chậm rãi bị đẩy ra khỏi cửa ra vào, con cóc thân hình ngắn nhỏ, mang áo nhỏ nhỏ, chổng mông lên, đôi màng cùng sử dụng, hướng về sau đẩy, từng chút từng chút đẩy ra ngoài.
- Sư phụ... Người đây là?
Lục Lương Sinh đi qua giúp hắn đem bao tải dời ra ngoài, để xuống trên mặt đất, bên trong đinh linh lạch cạch loạn hưởng một trận.
Đạo Nhân cóc thở hồng hộc ngồi trên mặt đất, mở màng cóc dùng sức quạt gió mát.
- Còn không phải là đồ vật lúc trước của vi sư bị bọn hắn vụng trộm.
Mát mẻ một chút, bò lên trên bao tải, theo khe hở, đầu hướng xuống nhìn bên trong chui vào, hai chân ở bên ngoài lung tung đạp mấy cái, mới cứng rắn chen vào một nửa, lay một trận, móc ra một cái bình sứ, ném cho Lục Lương Sinh.
- Cho ngươi, dùng củng cố cảnh giới, luyện hóa Nguyên Thần.
Lục Lương Sinh nâng bình sứ trong lòng bàn tay dò xét, vặn miệng bình, ngửi một cái, có cỗ hương vị nhàn nhạt gay mũi, hơi hơi nhíu mày:
- Sư phụ, vật này thật có thể ăn?
- Ai nói cho ngươi dùng để ăn?
Con cóc từ phía trên trượt xuống, dựa vào bao tải như ngọn núi, vô ý thức bảo hộ ở phía sau, một bên đem vải thắt nút kéo tới cánh tay thắt chặt, một bên giải thích.
- Sau khi Nguyên Thần xuất khiếu, thu nạp hạt châu phát ra Dược Linh có thể luyện hồn hóa thần, tương lai dù nhục thân phá diệt, Nguyên Thần cũng không rơi vào luân hồi, tiếp tục tu luyện, nếu như thân thể ngươi thành thánh, coi như vi sư chưa hề nói qua gì.
Sau khi dạy bảo một phen, thần sắc Đạo Nhân cóc nghiêm túc, ngồi lên trung bình tấn, thân eo dùng sức, "Ừm.... Ách..... A...." Trên mặt xanh đen, kìm nén đến đỏ bừng, nhưng mà cái lưng không chịu nổi.
Đặt mông ngồi trên mặt đất, ngẩng mặt lên liếc nhìn đầu gối đồ đệ.
- Còn nhìn cái gì, nhanh giúp vi sư!!
Nghe được sư phụ ở phía dưới hô to, Lục Lương Sinh đem đan dược đang để ở trong tay xem xét nhét trở về trong bình, dùng pháp thuật phong miệng bình lại, ngự ra pháp lực đem bao tải lơ lửng giữa không trung.
- Sư phụ, đồ đã lấy rồi, chúng ta vẫn nên ra ngoài đi.
Trên mặt đất, Đạo Nhân cóc hữu khí vô lực gật gật đầu.
- Vậy ngươi nhanh chút.
Nói xong, Lục Lương Sinh vung lên ống tay áo, liên hệ cùng thư sách, sau đó liên hệ với Đạo Nhân cóc trên mặt đất và bao tải giữa không trung cùng một chỗ bay lên bầu trời.
- Lương Sinh, chậm một chút, vi sư thật khó chịu....
Trên bả vai Lục Lương Sinh, yêu lực cóc càng phát ra bị áp chế, cảm giác nửa cái mạng đều sắp không còn, nó dùng màng gắt gao nắm chắc bả vai Lục Lương Sinh.
- Sư phụ đừng nóng vội, sắp đi ra rồi.
Thư sinh hơi nghiêng mặt nói.
Ánh mắt phía trước, từng tia từng tia mây trắng du động ở giữa, giống như mở ra một cái lỗ hổng, sư đồ hai người tăng thêm một cái bao trong nháy mắt tiêu thất bên trong lỗ tròn.
Trong phòng, một chút gió nhẹ nhu hòa phất qua, hai nữ một trái một phải nắm lấy cánh tay Lục Lương Sinh canh giữ ở mép giường, Tê U trừng tròng mắt chặt chẽ nắm, một tay khác từ phía sau lưng đẩy Hồng Liên, một bên khác, Hồng Liên cũng không chịu thiệt, một hồn một Yêu giống như bắn ra điện quang mà đối mặt với nhau.
Đối diện bàn đọc sách, trang sách đột nhiên "Xôn xao" nhẹ vang lên, hai nữ lúc này mới nghiêng ánh mắt qua, bên trên trang sách không lớn, một đạo nhân ảnh kéo lấy bao tải, giống như một sợi khói xanh từ nhỏ biến thành lớn, giữa không trung hóa thành hình người bay tới nhục thân bên mép giường.
Bao tải cao cỡ nửa người leng keng rơi xuống đất, Lục Lương Sinh ngồi trên mép giường cũng mở to mắt, ở giữa tầm mắt, ngày đông ánh nắng tươi sáng, xuyên qua song cửa chiếu vào bàn đọc sách.
Con cóc ngã nằm nhoài trên mặt bàn, yêu lực liền trở lại trên thân, hưng phấn thè đầu lưỡi, từ trên bàn nhảy xuống đất, đem bao tải kéo vào gầm giường, dùng sức kéo vài cái, bao tải cao hơn một đoạn lúc này mới được kéo vào.
Cảm nhận được trong phòng gió nhẹ lưu chuyển, Lục Lương Sinh ổn định Nguyên Thần, vừa bước chân xuống mặt đất, còn chưa mở miệng, gầm giường truyền đến tiếng Đạo Nhân cóc xen lẫn tiếng lốp bốp như lục tung tìm đồ.
- Vi sư nhặt bảo, chớ quấy rầy, tự mình chơi đi, thuận tiện đóng cửa lại, đừng để con gà kia tiến vào!