Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 438: Xuân Vội Vàng Một Nhàn Hiếm Thấy

Chương 438: Xuân Vội Vàng Một Nhàn Hiếm Thấy




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

Bận rộn cho tới trưa, hai mẫu đất không sai biệt lắm đã được cày rồi, rất nhanh đến buổi trưa, Lý Kim Hoa cùng Lục Tiểu Tiêm về trước chuẩn bị cơm trưa, Lục Lương Sinh kêu phụ thân cùng Đạo Nhân nghỉ ngơi, ngồi ở giữa bờ ruộng, sư phụ nằm phủ phục trên bãi cỏ dại ngáy o o, cũng không kinh động, lấy ra ấm nước, đổ hai bát nước đưa đến cho phụ thân và lão Tôn.

- Cày cuốc không sai biệt lắm hết rồi, còn lại một chút, buổi chiều ta một người làm là được.

Lục Lão Thạch ngồi ở một bên, cuốc thả ở bên chân, nhìn xem ruộng còn có không đến ba phần đất chưa cày.

- Các ngươi cần làm gì thì cứ làm, không cần hỗ trợ.

Đạo Nhân muốn nói chuyện, nhìn thấy thư sinh không tỏ thái độ, lại đem lời nói nuốt trở về trong bụng, chống đỡ cái cằm nghĩ đến cái gì đó mà hắc hắc cười ngây ngô, có phải ở rể cũng không quan trọng , chỉ cần có bà nương là được, dù sao cũng hơn so với những người còn cô độc.

"Tốt nhất sinh cho bản đạo một tiểu đạo trưởng, hắc hắc."

Ánh nắng nổi lên trong mây đuổi đi lạnh giá của buổi sáng, có chút ấm áp, thôn nhân làm xong việc giơ cuốc chuẩn bị về nhà, nhìn thấy hai cha con còn ngồi nói chuyện ở trên bờ ruộng, đột nhiên nghe được tiếng chân, âm thanh từ xa xa truyền đến, không ít người quay đầu nhìn lại con đường bên ngoài.

Một chiếc xe ngựa trong giao lộ, trong xe, thân ảnh đầu đầy hoa râm đi xuống, ngẩng mặt lên, một đôi mắt xanh u tỉnh không gợn sóng, chắp hai tay, giống như ở mọc mắt trên chân, một vài cục đá gập ghềnh đều thong thả đi qua.

Có người tinh mắt nhận ra hắn là ai.

- Đây không phải Vương Bán Hạt sao?

- Đúng đó, tại sao trở lại.

- Nhất định là nghe được Lương Sinh trở về.

- Cũng đúng, Lương Sinh dù sao cũng là sư phụ hắn, trở về hẳn là để gặp mặt.

Người quen biết đi tới gặp hắn, còn có phu nhân muốn chiếm chút tiện nghi, để lão đầu tiện tay xem quẻ, tính toán vận thế, Vương Thừa Ân quanh năm trà trộn chợ búa, cười ha hả từ chối nhã nhặn đem bọn hắn tống cổ.

Giống như biết rõ Lục Lương Sinh ở đâu, đứng ở ven đường chắp tay hướng về phía dưới bờ ruộng thở dài.

- Đệ tử Vương Thừa Ân, bái kiến sư phụ.

Lúc này, ba người bên này cũng chuẩn bị rời đi, Lục Lão Thạch thấy lão đầu thì thở dài, cầm cuốc trong tay nhi tử, căn dặn một tiếng:

- Sớm trở về ăn cơm.

Đạo Nhân cũng không muốn nghe sư đồ bọn hắn nói chuyện, đi theo nhạc phụ tương lai trở về trong thôn, đi lên con đường ngoài thôn, Lục Lương Sinh đưa tay nâng lão đầu lên.

- Lên đi.

Vương Thừa Ân đáp lại, rủ xuống hai tay, mở to mắt xanh đi theo sau lưng sư phụ nửa bước.

- Lục Phán trong thành trở lại rồi, đệ tử thuận tiện trở về xem sư phụ."

- Có lòng rồi, mặc dù chúng ta là sư đồ, mà dù sao ngươi tuổi tác khá lớn, không cần giày vò như thế.

Lục Lương Sinh quay đầu lại, nhìn hắn một đầu hoa râm nhiều hơn so với những năm qua, luận tuổi tác, không chênh lệch nhiều cùng với ân sư, đến một lần một lần, lão nhân bình thường như thế này căn bản không chịu đựng nổi.

- Không sao không sao, chỉ cần có thể cùng sư phụ trò chuyện, trên đường rã rời cũng không coi là cái gì!

- Ai, vậy tùy ngươi.

Lục Lương Sinh cũng không khuyên nữa, sư lễ rất nặng, thời đại này chính là như vậy, lại nói vài câu, bỗng nhiên trên mặt thư sinh lộ ra mỉm cười, phía trước cửa thôn, Hồng Liên đã đợi ở nơi đó rồi.

- Công tử, về nhà ăn cơm thôi.

Thấy lão đầu theo sát phía sau, cũng nở nụ cười, nàng tự nhiên biết được.

- Thừa Ân trở về rồi à!?

Lão đầu nhi nghe xong âm thanh, tay thò vày ống tay áo lấy ra hộp gỗ nhỏ, nâng ở trong lòng bàn tay.

- Sư nương, đây là sáp thơm Thừa Ân sai người mua ở cửa hàng tốt nhất trong thành, mùi thơm nhàn nhạt, rất dễ ngửi.

- Có lòng rồi, mau cùng chúng ta về nhà ăn cơm thôi.

Hồng Liên nhìn Lục Lương Sinh, người sau tự nhiên cũng không ý kiến, đồ đệ hiếu kính sư nương, cũng coi như thiên kinh địa nghĩa, cùng một chỗ trở về.

Tiến vào tiểu viện, lão đầu nhi đi theo sư phụ vào phòng, vốn muốn bái gặp sư công, vừa vào phòng cảm giác được trong phòng hình như..... Hình như nhiều hơn một luồng yêu khí.

Cả người lập tức run rẩy một cái, trong tai nghe ra giọng một nữ nhân đang nói:

- Lão yêu lão yêu, lão đầu nhi này là ai thế?

Cô ~

Vương Bán Hạt nuốt nước miếng một cái, nghiêng đầu về hướng sư phụ, nhỏ giọng nói.

- Sư phụ, đệ tử cần xưng hô vị này.... Gọi là cái gì?

Tê U ngồi tại đầu giường, mũi chân dưới váy dài vểnh lên lay động.

- Gọi Mỗ Mỗ.

- Ai, chào Mỗ Mỗ....

Nụ cười Vương Bán Hạt cứng đờ, bẻ ngón tay có chút mơ hồ, Mỗ Mỗ? Quan hệ này để hắn suy nghĩ, thế nào cảm giác có chút loạn.

- Đừng nghe nàng, hồ ngôn loạn ngữ.

Lục Lương Sinh bên kia thay xong y phục đi tới, vỗ vỗ bả vai lão đầu, mang hắn ra ngoài cửa đi đến nhà bếp.

- Đi thôi, ăn cơm trước.

Bàn tròn nhà bếp chen lấn đầy ắp, bưng lên cơm canh thức ăn nóng hôi hổi, có thêm Vương Bán Hạt nên càng thêm chen chúc, bất quá cũng là ăn rất náo nhiệt.

Lục Lương Sinh bưng chén bới đày, vô ý thức gắp thức ăn bỏ vào bên chén nhỏ cạnh bàn.

- Sư phụ, mời người ăn...

Phía sau chén nhỏ, đầu còn có thân ảnh của Đạo Nhân cóc.

Lập tức vỗ trán một cái, lúc này mới nhớ tới lúc trở về để quên sư phụ trên bãi cỏ.

Ánh nắng khuất sau đám mây, ở giữa đồng ruộng phía xa ngoài thôn, con cóc cuộn thành một đống chậc chậc lưỡi, uể oải lật người, cái bụng căng tròn truyền ra tiếng vang, mới chậm rãi tỉnh lại.

Từ từ chậm rãi ung dung ngồi dậy, ngáp một cái.

- Lương Sinh, không sai biệt lắm nên trở lại ăn cơm...

Mắt cóc chớp hai cái, đồng ruộng, trên đường trống rỗng, ngay cả bóng ma cũngkhông thấy.

- Mẹ nó..... Người đâu rồi?

Đầu cóc nhanh chóng nhìn quanh trái phải một cái, đứng thẳng người lên, liền hướng về thôn chạy như bay.

‘Ăn cơm mà không gọi lão phu!!!’






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch