Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 444: Nội tình

Chương 444: Nội tình




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Công tử, mạch tượng bốn bề yên tĩnh, không giống ngã bệnh, mời trở về đi.

Trên cổ tay, làn da đầu ngón tay chạm đến kia truyền đến cảm giác lạnh lẽo, ánh mắt Lục Lương Sinh híp lại, lần thứ hai đưa tay ra.

- Lang trung, không ngại lại xem một mạch.

Khí tức lại giảm, thư sinh đem sinh cơ xuống đến thấp nhất, độ ấm thân thể bỗng nhiên hạ xuống đến điểm đóng băng, sắc mặt xám trắng thoáng như người chết, trung lang đối diện rèm vải lại duỗi tay đến, vừa chạm vào mạch đập hắn giống như bị đâm rồi một cái, vội vàng rụt về lại.

- Vị công tử này, ngươi.... Mạch này đập của ngươi..... Ngươi chỉ sợ đã...

- Chỉ cho phép người chết ngồi xem bệnh thôi sao.

Lục Lương Sinh thu tay lại, sinh cơ một lần nữa toả sáng, sắc mặt hồng nhuận, cười nhìn lại nhân ảnh phía sau rèm vải:.

- Thì không cho người chết này là ta đến đây xem bệnh?

"Soạt —— ".

Rèm vải đột nhiên xốc lên, bị pháp lực kéo đi qua một bên, ngồi ngay ngắn phía sau là một nam nhân trung niên áo bào trên thân màu đen trắng, trên cổ có thêm khăn quàng cổ, sắc mặt ảm đạm, hai mắt vô thần, nhìn thấy thư sinh đối diện liền quay đầu muốn chạy đi, sau một khắc, hắn chạy ra được hai bước nhưng lại cứ thế mà bị lôi kéo trở về ngồi đến trên ghế, mắt thường không cách nào nhìn thấy pháp lực được, tay chân hắn bị trói kiên cố trên ghế không thể động đậy.

Lục Lương Sinh từ trên ghế đứng lên, nhìn hắn giãy dụa vặn vẹo, sắc mặt trầm xuống.

- Ngươi xem bệnh cho người ta là chuẩn bị lấy loại phương thức này tìm thế thân?

Trong lòng Quỷ y kia cũng kinh hãi, nhìn xem tay chân không cách nào động đậy, nhanh chóng lay động đầu, giãy dụa hô lên:.

- Không phải, ta không có hại qua người, công tử ngươi chớ nói lung tung.

- Không phải?

Ngón tay Lục Lương Sinh nâng nhẹ giữa không trung lên một bức tranh chữ "Sắc", cả người quỷ y trên ghế kia lập tức bốc lên hàn khí, hắn hét thảm lên, hỏa kế bốc thuốc bên ngoài nghe được động tĩnh liền xông vào trong thì thấy cảnh này, cũng dọa cho phát sợ, nhưng nghiêng đầu lại là hô to một tiếng.

- Tẩu tử, mau tới đây!!.

Cánh cửa thông hướng hậu đường thình thịch mở ra, một vị phụ nhân xách theo côn tử xông tới.

- Thả trượng phu ta ra!!.

Côn bổng phạch một cái, hướng Lục Lương Sinh đánh tới.

- Thả trượng phu ta ra!.

Phu nhân gào thét vọt tới, Lục Lương Sinh nhấc tay áo phất tới phía ngoài một cái, côn bổng vung "Két" một tiếng bị bẻ gãy thành hai mảnh ở giữa không trung, gãy đi một đoạn, rơi xuống không xa, kém chút nện vào hỏa kế.

Một bên, nam nhân trung niên bị pháp thuật cấm cố, nhìn thấy phu nhân vung côn lảo đảo đặt mông ngồi trên mặt đất lại càng giãy dụa thêm, âm khí bốn phía dữ dội gấp gáp kêu to.

- Vị công tử này, nương tửa của ta là người, nàng không phải quỷ, ngươi chớ làm tổn thương nàng.

Lục Lương Sinh tự nhiên biết rõ phu nhân còn có hỏa kế đó là người, hắn vẫy tay, đem quỷ kia kéo đến giữa không trung.

- Nhân quỷ khác đường, nàng không phải loại người đầy phúc đầy sinh cơ, dây dưa nữa, sẽ chỉ hại thêm một tính mệnh, bao gồm cả hỏa kế trong tiệm ngươi.

Ánh mắt sau đó cũng nhìn lại phu nhân trên mặt đất.

- Ngươi cũng đã biết, trượng phu ngươi đã chết rồi.

Phụ nhân kia nắm vuốt một nửa côn bổng, nơm nớp lo sợ từ trên mặt đất đứng lên, hít sâu lấy khí, nhìn trượng phu ở giữa không trung lại không dám tiến lên, biết rõ là gặp phải cao nhân rồi.

Đôi môi nàng nhẹ rung, cất lên một giọng nói:.

- Biết rõ.

Âm thanh hạ xuống, đột nhiên quỳ xuống trên mặt đất, một nửa côn trong tay lạch cạch lăn đi một bên.

- Hắn từ bên ngoài trở về hai ngày ta liền đã biết rõ rồi.

- Thanh Liên.

Quỷ y bị nâng giữa không trung hơi mở miệng, nhìn thê tử đang quỳ trên mặt đất, bỗng nhiên khóc lớn lên, không ngừng hướng phu nhân hô to.

- Ta có lỗi với ngươi! Có lỗi với ngươi!.

Lục Lương Sinh thu pháp lực trên tay lại, đem nam nhân kia buông ra, có thể vừa rồi mình có chút lỗ mãng, xem quỷ y này bộc phát tình cảm không giống làm giả, chẳng lẽ bên trong còn có ẩn tình gì khác?

Bên kia, một người một quỷ ôm lấy nhau, nam nhân đem khăn quàng trên lấy xuống, có một vòng trên cổ, là vết máu doạ người, cả da thịt đều bị lật ra ngoài, giống như toàn bộ cái cổ đều bị khoái đao chặt đứt.

- Vi phu đã chết, chỉ có thể trở về bảy ngày liền muốn ngày thường bồi tiếp ngươi, cùng ngươi sau bảy ngày liền đi... Còn có.....

Hắn nhìn lại cao nhân bên cạnh, đầu gối quỳ trên mặt đất chà xát ra mấy bước, Lục Lương Sinh tránh ra bên cạnh, thấy hắn quỳ lạy, khẽ nói:.

- Có việc cứ nói đừng ngại, không cần quỳ lạy.

- Cao nhân minh giám, lần này trở về cũng không phải là làm ác, chỉ cầu cao nhân sau mấy ngày lại thu ta được không? Ta muốn bồi Thanh Liên, còn có vài bệnh nhân, đem bọn hắn trị hết bệnh.

Nói xong, hắn liền đập đều đến trên mặt đất.

Lục Lương Sinh nhếch đôi môi nhìn cái lang trung tên gọi là Lý Ích Thư này, trong đầu bỗng nhiên nhớ lại năm đó ở ngoài thôn nhỏ Vương gia, người chết từ đầu đến cuối đều chỉ làm một con quỷ cầm lái.

Đã thấy nhiều hào kiệt vì dân mà hi sinh, vì quốc gia mà ném đầu lâu vẩy nhiệt huyết, lại nhìn lang trung hóa thành quỷ dập đầu trên mặt đất này, khó tránh khỏi cảm khác khiến người ta thổn thức, người đại đức không phân cao thấp.

Lục Lương Sinh thở dài, giơ tay đỡ hắn lên, chắp tay cúi đầu.

- Lý lang là người đại thiện, là ta trước đó đã lỗ mãng, đắc tội.

Đến mức sau bảy ngày thu đối phương, đó cũng việc Thành Hoàng Âm Soa phải làm, bất quá xem ra đối phương trước khi chết hẳn là đã dùng một loại bí pháp, hồn phách né tránh Âm Soa mà chạy về, đến lúc đó tránh không được việc bị truy nã.

Trong phòng hai người một quỷ đang còn muốn nói gì đó, bỗng một trận gió thổi tới, chỉ thấy thư sinh lúc đầu còn đứng ở đó bây giờ đã không thấy đâu nữa.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch