Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 447: Thầy thuốc lòng như phụ mẫu (2)

Chương 447: Thầy thuốc lòng như phụ mẫu (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Thấy hai Quỷ Soa đang lộ vẻ do dự, Lục Lương Sinh cũng không ép, dù sao chức quyền này cũng không thể gây hỏng việc của người khác, hắn cười cười, hướng hắn hai quỷ chắp tay.

- Hai vị sợ gánh tội không dậy nổi, vậy Lục Lương Sinh có thể đi Thành Hoàng Yển Thành biện hộ hay không? Hai vị chỉ cần ở chỗ này đợi bảy ngày, sau bảy ngày liền dẫn hắn rời khỏi.

Tranh vẽ trong « Sơn Hải Mênh Mông » đình trệ phương hướng, vừa hay cũng ở ngay chân núi phía bắc Yển Thành, cũng tiện đường đi qua bái kiến Thành Hoàng nơi đó, xem như bái địa làm việc tốt.

Âm Soa vào thế lưỡng nan do dự một hồi lâu, người trước mặt hai Quỷ Soa rất có thân phận, trong lòng thông thấu, phía dưới đã có bậc thang, thuận nước giong thuyền cũng tốt, lập tức thu tỏa hồn liên, đem Lý Ích Thư kia thả ra.

- Chân Nhân bảo đảm, lát nữa ta trở về cũng không nói tốt được gì, vậy chúng ta ở ngay chỗ này chờ, bây giờ đã qua đi ba ngày, còn có bốn ngày, bốn ngày sau liền dẫn hắn về chỗ Thành Hoàng, không biết Chân Nhân cảm thấy thế nào?

Lục Lương Sinh chắp hai tay.

- Chuyện này xin tạ ơn hai vị.

- Chân Nhân khách khí.

Hai Âm Soa hoàn lễ, ngự khởi âm phong, thân hình chui vào sương mù trên phố dài, lướt tới phía cuối cùng của con phố, dần dần tiêu thất, âm phong trong chu vi tiểu viện đã ngừng.

Lý Ích Thư thoát khốn chạy tới ôm chặt lấy phu nhân khóc lớn, hỏa kế bên cạnh cũng ướt hồng hốc mắt, không bao lâu, ba người nhớ tới cao nhân ngoài cửa, quay đầu nhìn lại muốn bái tạ, trên đường sương mù mênh mông, trống rỗng một mảnh, nơi nào còn có vết chân người.

- Ân công ở trên cao, xin nhận của Ích Thư một lạy.

Đối mặt đường đi mông lung đầy sương mù, Lý Ích Thư quỳ gối ở cửa ra vào, hướng ra phía ngoài khấu đầu, sau đó được thê tử cùng hỏa kế cùng nhau đỡ trở lại trong phòng....

Keng keng keng ~~~.

- Xuân đến trời mát, không đến mức có hỏa hoạn, đề phòng vương sinh nhà bên...

Có âm thanh của người cầm canh gõ mõ, tiếng người vang lên ở phía xa con đường, thư sinh trên phố dài trong sương mù hơi mỏng, trên bả vai, Đạo Nhân cóc ngáp một cái, quay đầu liếc qua hình dáng tòa nhà nơi xa.

- Ngươi thật là chuyện gì cũng đều muốn quản, vi sư thật không biết nên nói như thế nào, không công thiếu nợ một nhân tình.

- Ngày làm một việc thiện mà.

Lục Lương Sinh không muốn trở lại khách trọ nhanh như vậy, cảm giác mới vừa ngủ dậy, không có nhiều mệt mỏi, hắn chậm rãi ung dung đi trên đường, nhìn xem nhà nhà xung quanh dần dần tắt đèn.

- Việc thiện đức nghiệp, không phải là sư phụ dạy sao? Nói không chừng ngày nào đó phúc đức tích dày, cùng một chỗ rơi xuống, ta trực tiếp nhục thân thành tiên?.

Đạo Nhân cóc hừ hừ, nhắm mắt lại, tiếp tục nằm sấp.

- Nói thì nói vậy thôi, nếu như dễ dàng như vậy, những người tu đạo kia, làm gì mà phải đóng cửa, mỗi ngày gọt giũa tu đạo phi thăng? Sao không đi làm việc thiện hết đi.

Thư sinh chậm rãi đi trên đường cười cười, nửa ngày mới trả lời.

- Vậy ta sẽ thấy hắn làm việc thiện, mỗi ngày một việc? Vô luận lớn nhỏ?.

- Ách....

Đạo Nhân cóc sửng sốt một chút, chép miệng lệch mặt qua một bên, mặc dù không quá đồng ý thuyết pháp của đồ đệ, thế nhưng cũng không có cách nào phản bác.

..... Những người tu đạo kia, làm thế nào biết lão phu, hoặc là chưa thấy qua, hoặc là đã gặp qua, đều vào trong bụng lão phu, còn biết cái rắm.

Ở trong thành đi một hồi, có chút buồn ngủ, sau đó một người một con cóc mới trở lại khách trọ nghỉ ngơi, bất quá sau đó hai ngày, Lục Lương Sinh cũng không gấp rời khỏi, đại khái cũng muốn nhìn xem vị lang trung kia rốt cuộc có làm tròn lời hứa trị liệu cho người bệnh hay không, sáng sớm mỗi ngày hắn đều thu liễm khí tức, dùng ẩn thân thuật đi tiệm thuốc, để đối phương xem mạch hỏi bệnh, bốc thuốc.

Có khi, Lục Lương Sinh cũng sẽ hiện thân ra ở một bên quan sát, coi là học chút dược lý, kinh nghiệm chữa bệnh, sau đó quen thuộc, tránh không được mà hỏi hắn thế nào chết.

- Ân công có chỗ không biết, Ích Thư ngày đó đến phủ nha, chữa bệnh cho phu nhân, thật ra phu nhân bị cảm mạo nhẹ, chỉ là bệnh phổ biến, uống chút thuốc rồi nghỉ ngơi nửa tháng sẽ khôi phục được, nhưng ngày thứ hai ta liền bị sai dịch tóm lấy, mang đến công đường mới biết, Thái Thú phu nhân đã chết, ta sau đó bị nói thành thầy thuốc hại người...

Hậu đường bốn bề vắng lặng, chỉ có bình nấu đơn kê thuốc truyền ra phốc phốc tiếng vang.

Lý Ích Thư ngồi dưới mái hiên trong bóng tối, nhìn chén thuốc cuồn cuộn, thần sắc nhất thời có chút mê mang.

-..... Ta không nghĩ ra, rõ ràng là bệnh bình thường không quá mức nặng, vì cái gì liền chết người, bị giam vào trong lao, tự biết sống không được, dùng áo tù nhân viết ra tâm đắc những năm làm nghề y này giao cho cai tù, mà cai tù kia cũng thiện lương, lặng lẽ nói cho ta biết, Thái Thú phu nhân thật ra không phải do ta trị chết, mà là Thái Thú muốn trèo lên cành cây cao, bỏ vợ không dễ nghe, chỉ đành đợi vợ chết, nhưng lại không thể vô duyên vô cớ chết được... Ha ha, thế nên liền rơi xuống đầu ta, sau đó, cai tù dạy ta một bí pháp, thời điểm hành hình, mặc niệm khẩu quyết, hồn phách sẽ được trở về.

Lục Lương Sinh cùng hắn ngồi dưới mái hiên, nhìn phu nhân yên lặng phơi dược liệu trong viện, hơi nghiêng mặt qua, nhìn lại Lý lang trong trong bóng tối.

- Biến thành quỷ, ngươi không muốn báo thù sao?.

- Ta có nghĩ tới.....

Lý Ích Thư nhấc mặt lên, trên mặt xám trắng, sau đó lộ ra một tia cười, lắc đầu.

- Nhưng lại sợ bệnh nhân không đợi cứu mạng được, ta đã gặp chuyện bất công, cũng không thể liên luỵ những người bệnh khác tin ta cũng gặp bất công.

- Hôm nay ta mới nhìn thấy cái gì gọi là thầy thuốc lòng như phụ mẫu.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch