Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 452: Điện Lôi Ẩn Trong Tranh, Gột Rửa Ác Nhân Gian

Chương 452: Điện Lôi Ẩn Trong Tranh, Gột Rửa Ác Nhân Gian




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Được, thời gian cũng không xê xích gì nhiều, Tả mỗ đi phía trước dẫn đường!

Hai người uống một chén, nói cười đứng dậy, cùng xuống lầu hai đi ra tửu quán, vài người giang hồ kia cũng đều nhấc lên binh khí đuổi theo, có trực tiếp vượt qua hai người, ngự ra công phu khinh công, bay lên lầu xá, giẫm lên nóc nhà người ta, bay vút vào một vùng đất trống trong thành.

Giống như là đi báo tin tức.

Không lâu, Lục Lương Sinh đi theo Tả Chính Dương tới bên này, chỗ trống trải, chôn xuống tám cọc gỗ, bốn phía đứng đầy giang hồ lục lâm, có người ngậm sợi cỏ, vác binh khí, vẻ mặt khinh khỉnh, nhìn thấy Tả Chính Dương cùng với Lục Lương Sinh, phun ra sợi cỏ, không khỏi cười khẽ một tiếng.

- Còn mang theo một người giúp đỡ.

- Một thư sinh, nhìn qua tay trói gà không chặt, cũng thực có gan dám tới.

- Ha ha, thật muốn nhìn xem bộ dáng thư sinh này nhìn thấy máu tươi, đừng đến lúc đó sợ đến tè ra quần.

- Ha ha ha!

Tiếng cười vang ầm ĩ, trong đó có người nhìn qua Lục Lương Sinh đang nắm lừa già kêu lên.

- Về nhà ôm mẹ đi thôi, đợi lát nữa coi xong rồi, chớ bị dọa!

Lục Lương Sinh giống như không nghe thấy, cười hướng hắn chắp tay, người kia còn muốn nói nữa, đột nhiên khi mở miệng, chỉ có: "Ách ách ách a a a..." động tác kỳ lạ, chỉ vào yết hầu hướng đồng bạn bên cạnh khoa tay múa chân.

Đồng bạn kia cho rằng hắn đang đùa giỡn, cười càng hăng hái.

Bất quá, thanh âm ồn ào giễu cợt cuối cùng không nhiều, có người ôm thái độ cẩn thận, dù sao cũng là người giang hồ, áo bào bồng bềnh, nhìn như kiếm khách yếu đuối cũng có, có ánh mắt nhìn trường kiếm treo lơ lửng phía sau giá sách của thư sinh, giống như suy đoán, gật đầu gật đầu.

- Những giang hồ này lỗ mãng, Lục công tử không cần để ý, trong đó có nhiều người giống Tả mỗ lúc trước, nhiều người còn chưa biết thế gian có người tu đạo.

- Không sao, Thiên Vệ tự đi thi đấu là được.

Lục Lương Sinh tìm một chỗ ngồi ngồi xuống, mắt nhìn tám cọc gỗ đối diện, một người mang mũ cao màu đen, con mắt hán tử bị che lấp một bên, mặt chữ điền, không nói thêm gì nữa, để Vương Bán Hạt mang giá sách tới, bày ra họa quyển giống như muốn ở chỗ này vẽ tranh.

- Lục công tử muốn đem Tả mỗ vẽ ra sao.

Tả Chính Dương cười lớn lấy ra một thanh trường đao ở sau lưng cắm tới trên mặt đất, một tay nhắc ra một thanh khác, thả người nhảy lên cọc gỗ, một cước "Bình" giẫm đạp đi tới, một chân khác bước ra đạp lên cọc gỗ thứ hai, một tay cầm đao để ngang ra giữa.

- Tả mỗ dùng một thanh đao là đủ rồi.

Bày ra tư thái này cũng thuận tiện thể hiện để bức tranh của mình càng anh minh thần võ, nhưng Lục Lương Sinh ngồi ở bên kia đã mài xong mực, nâng bút rơi xuống trên trang giấy bức tranh đang mở,là kiến trúc của phủ nha khi trước.

Mây đen từ một góc thành chậm rãi trôi về hướng bên này, ánh mắt người nhìn xuống sân đấu võ nơi người giang hồ lục lâm tụ tập, có nam có nữ, phục sức khác nhau, thanh âm ồn ào nhốn nháo, vây đầy tám cái cọc gỗ như đang xem sân khấu kịch.

Có người ánh mắt âm trầm, ngẩng đầu lên nhìn lại bầu trời.

- Hôm nay trời âm u quá, chẳng lẽ sắp mưa rồi?

-... Ông trời già này, chúng ta quần hùng tụ nghĩa luận võ, thật không chọn thời điểm.

- Đừng nói nữa đừng nói nữa, mau nhìn Hạ Hầu Tuy đang đứng, thiên hạ đệ nhất kiếm khách, chính là không biết thiên hạ đệ nhất đao khách Tả Chính Dương trên cái cọc kia có địch nổi hay không.

Ánh mắt mọi người nhìn lại bên trên võ tràng, thân ảnh độc nhãn mũ cao màu đen kéo áo bào màu đen cầm kiếm đứng dậy, thân hình hắn cao lớn, chuôi kiếm trong tay này cũng thuộc về khổ lớn.

Keng ~~

Thân kiếm rời khỏi vỏ kiếm, Hạ Hầu Tuy vẩy áo dài lên, thả người lên một cọc gỗ, giơ kiếm mà đứng, khí thế nghiêm nghị.

- Yến Xích Hà nói ngươi đao pháp thiên hạ không người tranh phong, vừa lúc tại hạ cũng dùng kiếm, có chút tài nghệ, còn xin chỉ giáo.

Đối diện, Tả Chính Dương hơi hơi mở mắt, thần thái khác với lúc nói chuyện với Lục Lương Sinh.

Trận chiến từ mấy năm trước với Phổ Độ Từ Hàng, đứt đi một cánh tay, võ công sớm đã không giống trước kia, một đường trảm yêu trừ ma, vung vẩy lưỡi đao bước vào tu đạo, bây giờ lại thêm có Hỏa Linh Châu ở trong cơ thể, toàn thân kinh mạch đều tràn ngập Hỏa linh khí.

Nhưng mà, lúc này hắn sẽ không dùng đồ vật của người tu đạo mà là võ công chân thật, đánh bại đối phương, cũng là chém qua chém lại!

Tả Chính Dương nâng một tay cụt lên, lưỡi đao xẹt qua không khí, mơ hồ cọ sát ra một tiếng phong lôi chấn động.

- Xin chỉ giáo!

Mây đen che đi tia nắng cuối cùng, vết đao xẹt qua khiến người lóa mắt, cọc gỗ dưới chân hai người thình thịch chấn động, hai thân ảnh ầm vang va chạm.

"Bình" tiếng chạm thứ nhất vang lên, sau một khắc, trong tai tất cả mọi người đều là "Bình""Bình""Bình", xen lẫn tiếng kim loại lanh lãnh vang lên, vô số tia lửa vun vãi khắp nơi, giống như đang rèn sắt điên cuồng gõ.

Nhanh đến nỗi khiến cho người ta khó mà thấy rõ, hai người trên cọc gỗ xê dịch vung ra đao kiếm, khuấy lên uy thế, tiếng gió cuốn lên một tầng cát bụi, làm cho người giang hồ xung quanh phải nâng ống tay áo lên che lại.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch