Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 454: Ông Trời Không Quản, Ta Quản!

Chương 454: Ông Trời Không Quản, Ta Quản!




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Có dám đến không!

Hạ Hầu Tuy kêu một tiếng, người giang hồ đứng xung quanh Lục Lương Sinh từng người thối lui, có người hướng thân ảnh đang vẽ tranh hô:

- Đang gọi ngươi đó.

- Nói một câu đi, có dám hay không?!

Thấy hắn còn không trả lời, không ít người nở nụ cười.

- Thư sinh này, sẽ không phải trông thì ngon mà không dùng được sao.

- Treo một thanh kiếm tốt làm trang sức.

- Có phải hù hắn sợ rồi hay không?

- Ê, Tả đại hiệp, người đến giúp đỡ ngươi là kẻ điếc sao? Ha ha ha ——

...

Lừa già liếc mắt người giang hồ chung quanh đang vui cười ồn ào, phun ra câu chửi thề, hừ hừ gầm gừ, giống như đang chế giễu bọn hắn, bên trong giá sách, con cóc Đạo Nhân ôm đôi màng ngồi phía sau cửa nhỏ, xuyên thấu qua khe hở nhìn người bên ngoài, gân xanh nổi lên, hơi hơi hé miệng, nước bọt sền sệt theo khe hở trượt đến cái cằm.

"Dám nói xấu đồ đệ của lão phu, thật muốn ăn các ngươi..."

Lúc này, Lục Lương Sinh nhìn xem phủ nha bên trên bức tranh, mây đen, lôi quang, vẫy vẫy mực nước, đem đầu bút bao lên, chung quanh thấy hắn có động tĩnh, tưởng rằng muốn lên sàn đấu, kết quả, Lục Lương Sinh đem bút để vào trong tay áo, đưa tay kéo họa quyển đi ra ngoài.

Phía trước một đống người nhìn chằm chằm hắn, chậm rãi tránh ra một lối đi, có mắt người bén nhọn, nhìn thấy tranh vẽ bên trên, hơi nghi hoặc một chút.

- Sao thấy có chút quen mắt.

Phía sau càng nhiều tiếng kêu la.

- Chớ đi! Hạ Hầu Tuy, hắn đi rồi, còn không đuổi theo!

- Thư sinh kia dừng bước, o tay một chút, chớ rời đi!

- Đuổi theo, nhìn xem hắn muốn chạy đi đâu!

Hơn trăm người như ong vỡ tổ xông lên, đi theo phía trước thư sinh hơn mười bước, lúc sắp đến phụ cận đường đi, một tiếng sấm vang lên đánh xuống, điện quang xanh trắng hoa mắt người, trên đường bách tính mua bán bán hàng rong, bị đạo lôi này dọa sợ ôm đầu chạy tới dưới mái hiên tránh né.

Một nhóm người giang hồ bên kia đi theo xông lên đường phố, Hạ Hầu Tuy cũng ở trong đó, ánh mắt một lần nữa trở nên rõ ràng, thư sinh phía trước lại không thấy bóng dáng.

- A, người đâu? Không phải là chạy rồi chứ?

- Ở phía trên!

Tất cả ánh mắt nhìn lên, theo phương hướng người kia chỉ, thư sinh kia cầm họa quyển đứng ở nóc phòng lầu xá không xa, giẫm lên ngói xanh đứng chắp tay.

Ầm ầm!

Tiếng sấm từ đỉnh đầu lăn qua, Lục Lương Sinh nhìn nhìn mây đen, thu tầm mắt lại, nhìn lại mấy con phố bên ngoài phủ nha, lờ mờ có thể thấy cửa phủ, hình dáng tường viện, gió thổi tới, sợi tóc hai bên lay động.

Chậm rãi giơ tay lên, đem họa quyển trong tay trải rộng ra, giữa tầng mây âm trầm, điện quang bắt đầu tấp nập, từng đạo từng đạo điện quang xen lẫn, hơi hơi nhắm mắt lại.

Lý Ích Thư, lời nói cai tù liền vang lên ở bên tai.

"... Bỏ vợ không dễ nghe, đành phải giết chết vợ, Lý Ích Thư làm kẻ chết thay."

"Đeo lên cành cây cao, muốn cưới nữ nhi của Thứ Sử !"

"Cầu hai vị Âm Soa, thư thả Ích Thư hai ngày, còn có bệnh nhân đang đợi ta."

"… Ta không nghĩ tới việc báo thù, trong nhà còn có thê tử, bệnh nhân chờ ta trở về, không kéo dài được."

"Bồi thêm mấy ngày cũng tốt."

Thiên Lôi càng ngày càng dày đặc, tia điện dò xét, tầng mây cuồng vũ, một đám người giang hồ đứng phía dưới đường phố ôm đầu, xiết chặt binh khí sợ hãi nhìn lên trên trời xem tình huống dị thường.

- Chuyện gì xảy ra? sét đánh mà không có mưa.

- Sét này mẹ nó quá dọa người!

- Không phải là lão thiên gia nổi giận chứ?

- Chư vị huynh đệ, dứt khoát tránh vào nhà một chút, cứ để thư sinh kia đứng trên nóc phòng chờ bị sét đánh đi.

Hạ Hầu Tuy nhìn hai bên một chút, nếu như người đều tản, hắn còn cứu danh dự thế nào, rút kiếm bỗng nhiên đạp mạnh phóng tới phòng trụ dưới mái hiên, xoay người mà lên, liền muốn mượn lực nhảy lên trên đỉnh.

Phía dưới, Tả Chính Dương còn nhanh hơn hắn, đưa cánh tay không cụt qua cản lại, nắm bả vai hắn lại như xách gà con, kéo về phía dưới, hướng hắn gầm thét.

- Ngươi không muốn sống nữa à!

Oanh!

Một tia điện đùng đùng đánh xuống, chém đứt một cây đại thụ ở võ tràng bên kia, dấy lên hỏa hoạn.

Trên nóc nhà, thư sinh áo bào phần phật mở to mắt, cánh tay đột nhiên vung lên, họa quyển xôn xao một tiếng ném đi, nâng trong gió phấp phới.

- Ông trời không quản ác nhân gian, Lục Lương Sinh ta quản!!!

Vẩy mở ống tay áo, tay cũng xuất kiếm chỉ giương lên.

- Thiên địa Huyền Thanh, nhân đạo chí thượng, Càn Khôn Tá Pháp ——

Một chỉ vung đi mây đen, pháp lực khuấy động khuếch tán, mây đen bay tản ra, bên trong vô số điện quang lấp lóe, thành trì theo tiếng gió thê lương gào thét, thổi cờ xung quanh rơi xuống đất, nồi niu xoang chảo của người bán hàng rong cũng ào ào ào rơi đầy đất, nước đều giữa không trung lượn vòng, thực khách lầu hai hốt hoảng xuống lầu tránh né.

Hô hô hô ——

Tiếng gió rít gào, Lục Lương Sinh nhìn chằm chằm phủ nha phương xa, sợi tóc, áo bào trong gió trong gió xoay tròn tung bay, đôi môi hé mở.

- Điện lôi gột rửa điều ác dưới nhân gian!

Họa quyển giữa không trung lơ lửng chợt lóe lên pháp quang, trực tiếp đốt lên hỏa diễm, hóa thành tro tàn.

.....

Phương xa phủ nha, sai dịch che lấy cái mũ, tránh né dưới mái hiên cũng thò đầu ra nhìn xem thời tiết quái dị này, trong phủ, vị Phủ Tôn kia vẻn vẹn nhìn thoáng qua, cũng cảm giác cả người không được tự nhiên, giống như trên trời mọc mắt, thẳng tắp nhìn chằm chằm hắn.

Tay nắm Phù Chỉ trước đó lão tiên sinh cho hắn ôm áo quan dài chạy về đại sảnh hậu viện, gọi tới tất cả nha hoàn người hầu trong phủ vây quanh ở bên cạnh, hai chân không trong áo dài run run, nhìn chằm chằm linh vị vợ cả bày trên sảnh đường.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch