"Làm sao bây giờ... Nếu như đắc tội người này, tương lai không thiếu việc sẽ phá hủy miếu Thành Hoàng của ta. cũng không đúng, Lục Lương Sinh này nhìn lại không phải người nhỏ nhen."
Ánh mắt chạm đến bốn phía, Âm Soa, Phán Quan bận rộn, thỉnh thoảng cũng nhìn lại vài lần, Thành Hoàng dựa vào lập miếu, cung phụng hương hỏa mà tồn tại, nếu như không người bái tế, hoặc miếu bị quan phủ phá huỷ, cũng coi là bị xóa đi Thần vị ở nhân gian, thời gian càng dài, thần hồn tiêu tan, hoặc rơi vào luân hồi.
Cho nên, Thành Hoàng, Thổ Địa nhân gian mặc dù có thể trừng phạt người sống, nhưng chỉ trong một giới hạn nhất định, nếu có việc lớn tuyên truyền đến tai đế vương nhân gian sẽ không tốt.
Trầm ngâm một trận, Yển Thành Thành Hoàng để mọi người rời khỏi, nói đến chỗ khó xử của chính mình.
- Chân Nhân xin hãy tha lỗi, ta là Thành Hoàng sở tại cao nhất, chức quyền truy nã thẩm vấn âm hồn, thế nhưng không có quyền xử trí người trên Sách Chiêu Hồn là cấu kết với Thái Sơn Âm Phủ, nếu như tra ra được, một Thành Hoàng nho nhỏ như ta đảm đương không nổi.
Lục Lương Sinh sửng sốt một chút, nghe nói như thế, nhịn không được cười lên, thì ra đối phương hiểu sai ý mình, khoát khoát tay, giải thích :
- Thành Hoàng hiểu lầm ta rồi.
- Ồ?
Thành Hoàng lặng yên thở ra một hơi, đưa tay:
- Chân Nhân xin nói rõ.
- Kỳ thật ý ta cũng không phải là để Lý Ích Thư hoàn dương, như thế sẽ làm trái Thiên Đạo, mà chỉ thay người đòi một chút phúc lợi.
Lục Lương Sinh nhìn Thành Hoàng một trận, đối phương cầm lấy Sách Chiêu Hồn trong tay đứng dậy đi lại, ánh mắt đảo qua các ti Phán Quan, Quỷ Soa chung quanh xử lý âm phủ công vụ, trong tay bóp một cái.
- Thi thể đã bị hủy, hoàn dương là chuyện không thể, nếu như tìm thân thể khác có chút bất kính đối với người mới chết, Lý Ích Thư trước đây tạo phúc xung quanh, người nghèo ít bạc tiền không thu, người giàu có không lấy nhiều một văn, người cẩn trọng cần cù chăm chỉ như thế nên có hảo báo, làm sao để bách tính tâm phục Thành Hoàng, Thiên Đạo công bằng?
Đi đến bàn phía trước Thiện Ác Ti Phán Quan, Lục Lương Sinh dừng bước lại, hạ thấp ánh mắt vừa vặn ngửa mặt lên đối mặt Thiện Ác Ti Phán Quan, cười hỏi đối phương.
- Phán Quan, cho rằng lời Lục Lương Sinh nói có đạo lý không?
- Có đạo lý có đạo lý.
Phán Quan kia nhìn lại Thành Hoàng, diện mục trang nghiêm gật đầu:
- Thành Hoàng đại nhân, Chân Nhân lần này nói, mặc dù dễ hiểu, lại rất chí lý.
Thuộc hạ gật đầu phụ họa, cũng là bậc thang, Yển Thành Thành Hoàng đứng dậy vuốt râu đi lại, nhìn khách hành hương qua lại ngoài điện, gật đầu.
- Được.
Quay người lại, làm ra quyết định, từng bước một đi trở về trường án, trải Sách Chiêu Hồn rộng ra.
- Đã như vậy, hồn phách Lý Ích Thư tạm không vào Âm Phủ luân hồi, hắn hàm oan mà chết, không phải thọ hết chết già, hoặc tật bệnh chết yểu, nên có ba mươi năm thọ mệnh, bản hoàng lấy【Định Hồn Thuật】cho phép hắn sinh hồn hành tẩu dương gian mà không sợ ánh nắng, có thể cùng vợ con đoàn tụ, lại có thể tiếp tục làm nghề y cứu người tích âm đức lộc dầy, đợi tuổi thọ hết, lại vào Âm Phủ, âm đức lộc dầy bổ khuyết, đời sau dấn thân vào gia thế hiển hách.
Lục Lương Sinh chắp lên tay:
- Thành Hoàng đại thiện.
Lần này chuyện nói xong, hai người ở giữa sảnh đường nói cười chuyện phiếm một trận, trước đó hai Âm Soa ra ngoài đã trở về, trong đó một Âm Soa trong tay kéo xích sắt, khóa một đạo nhân ảnh, búi tóc rủ xuống tán, thần sắc chết lặng cùng theo vào.
Xích sắt ào ào ào vang động, bóng người buông hai tay ra, người kia lập tức có ý thức trở lại, vừa thấy được phía sau thủ vị trường án là Yển Thành Thành Hoàng, hồn phách chấn động, rung động nơm nớp phù phù một cái hai đầu gối quỳ gối trên mặt đất, não đại không ngừng xoay chuyển.
- Thành Hoàng đại nhân ở trên cao, Tiểu Dương Tri phủ Trần Bỉnh Nguyên bái kiến.
Tầm mắt buông xuống, bên cạnh án thư còn có cái ghế dựa, phía trên ngồi một người thư sinh, không giống Âm Soa, Phán Quan chung quanh âm lãnh kinh khủng như vậy, thậm chí còn có thể cảm nhận được trên người đối phương truyền đến dương khí.
"Đó là người sống....."
Ý niệm phát lên, còn chưa suy nghĩ nhiều liền nghe phía sau trường án, thanh âm Thành Hoàng truyền đến.
- Trần Bỉnh Nguyên, ngươi cũng biết vì sao ngươi bị sét đánh mà chết không?
Trần Bỉnh Nguyên lấy lại tinh thần, thân thể phủ phục trên mặt đất, chóp mũi cơ hồ đều áp vào mặt đất, nhìn chằm chằm gạch đen lạnh như băng, nuốt nước miếng một cái.
- Không biết, ta ngồi trong nhà liền thấy một đạo Kinh Lôi đánh vỡ nóc nhà, đem ta đánh chết, còn xin Thành Hoàng đại nhân minh giám, tiểu nhân làm quan tạo phúc cho hương dân.
- Hừ.
Thành Hoàng liếc hắn một cái, rủ ánh mắt xuống nhìn lại sách pháp trong tay, trang giấy không gió mà bay, từng tờ một lật qua, cuối cùng dừng ở bên trên chữ hành.
Đầu ngón tay Thành Hoàng bắn ra ánh sáng, chữ hành dựng thẳng kia bay ra mặt giấy giữa không trung lộ ra phát ra thần quang kim sắc, từ Trần Bỉnh Nguyên sinh ra đến hôm nay bị sét đánh chết, đều ghi lại rõ ràng, đặc biệt là chuyện hắn tự mình làm ra, tự tay thi châm cắm vào đầu vợ cả , hại chết đối phương, âm thầm phân phó tâm phúc, oan uổng Lý Ích Thư....
- Cái này... Cái này.....
Trần Bỉnh Nguyên nhìn xem mỗi một chữ to màu vàng, đặc biệt là hại vợ cả, hãm hại lang trung hai chuyện đặc biệt nhấn mạnh, hồn phách quỳ gối trên mặt đất đều đang phát run.
- Tạo phúc cho hương dân? Hừ, bản hoàng không tin.
Thành Hoàng đứng dậy phất ống tay áo một cái, hướng một bên Phán Quan quát:
- Phạt Ác Ti Phán Quan, người này giao cho ngươi, dẫn hắn đi xuống, quất hai mươi roi, đưa đi Thái Sơn Âm Phủ, giao cho phủ quân!
- Thành Hoàng đại nhân! Thành Hoàng đại nhân!
Mắt thấy một thân hình kỳ cao, Âm Soa mang mũ cao, có mạng che mặt nhoáng lên bay tới, Trần Bỉnh Nguyên sợ quá ôm chân người sống ngồi trên ghế dài bên cạnh trường án, quan trường có chuyện nhìn mặt mà nói chuyện, một người sống có thể ngồi ở Miếu Thành Hoàng, như vậy há có thể là người bình thường.
- Vị tiên sinh này, van cầu ngươi, thay ta hướng Thành Hoàng đại nhân cầu xin, Trần Bỉnh Nguyên hồi báo hậu hỉnh!