Trước thạch thai, Lục Lương Sinh siết một thanh dao găm trong lòng bàn tay, chất lỏng đỏ tươi theo chưởng một bên "Đùng" đi lên pháp văn trên bệ đá, sau đó nhỏ máu dày đặc xuống, dọc theo khe hở hoa văn lan tràn, lít nha lít nhít hoa văn khắc ám trầm, nhìn xem dần dần phác hoạ ra pháp văn màu đỏ, thư sinh giải thích:
- Tế đàn cần phải có tế tự, Thường Dương Sơn có Hình Thiên đầu lâu làm tế, nơi này lại không, nói rõ thiếu tế phẩm, ta đã điều động máu, hẳn là thành, dù sao cũng không phải máu của người thường, huống chi, « Sơn Hải Mênh Mông » đang trong tay ta, cùng tế đàn nơi đây tất có liên hệ.....
Sau một khắc, ngay lúc Lục Lương Sinh đang nói, pháp văn nhiễm máu tươi giống như công nhận tế tự, đem huyết dịch phía trên hút vào, ngay phía trên pháp trận sáng lên pháp quang, dọc theo hoa văn nhanh chóng kéo dài, trong nháy mắt thành hình, một đạo quang trụ vọt tới phía trên đỉnh động, chui vào trong lòng núi.
Lục Lương Sinh vận dụng pháp lực xóa đi vết thương trên lòng bàn tay, giữa lúc khép lại hắn cảm giác được « Sơn Hải Mênh Mông » kia bắt đầu động pháp tuyến, trên mặt lập tức lộ ra ý cười.
- Sư phụ, pháp tuyến chuyển động.
Đạo Nhân cóc ôm đôi màng lên tiếng:
- Ngươi tính đoán đúng rồi.
Con cóc lập tức chuyển thân, bò xuống bệ đá, vừa chuẩn bị để đồ đệ mang mình rời khỏi, chân màng rơi xuống đất, đột nhiên một tiếng la to vang lên:
- A!
Kêu thảm từ ngoài động truyền đến.
Là tiếng của của Vương Bán Hạt.
- Lương Sinh, đi xem một chút!
Đạo Nhân cóc ngồi dậy, thư sinh bên cạnh gật đầu, đem đèn lồng lưu lại, tung người phóng đi đến cửa động phương xa.
Thân hình tiêu thất trong bóng tối, trong tiếng gió trong động, Đạo Nhân cóc đi đến buông đèn lồng xuống phía trước trên mặt đất, sắc mặt trang nghiêm, vác lấy đôi màng bên mặt, nhìn lại một phương hướng bóng tối khác.
- Ra đi, lúc chưa vào động này, lão phu cũng cảm giác được yêu khí của ngươi rồi.
- Ha ha.....
Một giọng nữ cười khẽ vang lên từ trong chỗ tối, ngoài phạm vi của ánh lửa lam nhạt, trên vách động có phản chiếu bát trảo khổng lồ, trong tiếng cộc cộc nhẹ vang lên hóa thân thành hình người, đệm mũi chân, lắc mông chập chờn đi vào trong phạm vi đèn lồng.
Đôi môi đỏ gạt ra tiếng nói khàn giọng mà vũ mị.
- Ha ha..... Không hổ là Tử Tinh Đạo Nhân, đã lâu không gặp.
…
Lục Lương Sinh xông ra cửa động, ánh nắng chiếu vào đáy mắt, tầm mắt trở nên khoáng đạt, con lừa già nghe được tiếng bước chân một bên đứng đó vỗ lỗ tai, một bên nhấm nuốt cỏ xanh, một bên ngẩng đầu lên, nhìn thấy chủ nhân đứng ở cửa động, lẩm bẩm kêu hai tiếng, hưng phấn chạy tới, học bộ dáng nữ tử váy đen, mõm dài cọ qua cọ lại trên đùi thư sinh.
- Thừa Ân đâu?
Ánh mắt Lục Lương Sinh đảo qua xung quanh, hướng con lừa già đang vui chơi hỏi một tiếng, nó chớp chớp mắt, xoay người, đầu chỉ vào một phương hướng trên dưới nhấp nhô.
Bên kia, dưới nhánh một cây tùng già, một đoàn kén trắng đong đưa trái phải, trong giống như có cái gì đó đang giãy dụa.
Cục đá bay tới "Đùng" một tiếng đánh gãy sợi tơ kết nối, trong nháy mắt kén trắng hạ xuống, Lục Lương Sinh ở giữa không trung tiếp lấy nó, nhẹ nhàng phóng tới trên mặt đất.
Sờ soạng phía trên cảm nhận, thư sinh biết rõ thứ gì.
- Tơ nhện.
Ngón trỏ sáng lên hỏa diễm hướng về phía một đoạn tơ phía trên mặt, từng tầng từng tầng tơ nhện gặp lửa đã đoạn, trừ bỏ phía trên một vòng, lộ ra đầu của Vương Bán Hạt, hắn thở dốc từng ngụm từng ngụm.
Cảm giác được sư phụ đang ở ngay bên cạnh, đột nhiên kêu khóc.
- Sư phụ, ngươi thế nào bây giờ mới ra ngoài, ở đây xuất hiện một Yêu Quái rất nhiều chân, kém chút ta ăn...
‘Một Yêu Quái bắt người, phóng tới một chỗ lại không hút máu..... ‘
‘Nguy rồi, điệu hổ ly sơn, sư phụ!!’
Nghĩ đến điểm đáng ngờ này, Lục Lương Sinh vừa để Vương Bán Hạt xuống trên mặt đất, hắn vẫy tay, Nguyệt Lung Kiếm treo lơ lửng trên giá sách "A" một tiếng ra khỏi vỏ đến trong tay thư sinh, thân kiếm kích động run rẩy.
- Ha ha, bản Pháp Trượng rốt cục có thể đi ra ngoài, ngộp chết ta!
Lục Lương Sinh không để ý tới Nguyệt Lung lắm mồm, lập tức đứng dậy phóng đi vào trong động, phía sau Vương Bán Hạt còn quấn ở kén trong rướn cổ hô to lên:
- Sư phụ, trước tiên thả ta ta ra!
Hừ gào hừ ~~
Con lừa già chạy tới, lẩm bẩm một tiếng, nó duỗi ra lưỡi dài hung hăng liếm lấy một cái trên mặt hắn, sau đó, ‘phi; hắt xì một cái, lắc lắc đuôi trọc, tiếp tục cúi đầu ăn cỏ.
Cùng lúc đó, Lục Lương Sinh xông vào cửa động, trong quang mang lam nhạt sáng lên, vách động hạ xuống hắc ảnh chập chờn đi ra.
Chân trần trơn bóng đến gần phạm vi hỏa quang thì dừng lại, nữ tử kia lộ ra cái rốn, một thân sa mỏng màu tím, thân thể xinh đẹp, môi đỏ mỉm cười rủ tầm mắt xuống, nhìn xem con cóc đối diện lưng vác Hồ Lô.
- Chậc chậc.... Mới bao lâu không gặp, thế nào lại thành bộ dáng này, làm cho người xem đau lòng.
- Hừ..... Lão phu thích như hiện tại, có liên quan gì tới ngươi.
Đạo Nhân cóc nheo mắt lại, con mắt trơn bóng nổi lên điểm đỏ, giơ tay lên sờ soạng phía sau lưng, Tử Kim Hồ Lô được đặt trên mặt đất, đứng ở một bên.
- Xem ra chân ngươi vừa đủ dài, thật hoài niệm hương vị kia.
Nghe nói như thế, sắc mặt nữ tử Tử Sa kia cứng đờ, bước chân hơi dừng lại như nhớ tới cái gì, thận trọng nhìn chằm chằm con cóc, bất quá chốc lát khóe môi lại hiện ra hình cung.
- Sau khi bị thương, đạo hạnh ngược lại cao hơn không ít, bất quá, lần này tới, cũng không phải tìm ngươi đánh nhau, mà nhận ủy thác của người khác, ghé thăm ngươi một chút xem có chết hay không.
- Thế ngươi xem đủ chưa.
Đạo Nhân cóc liếc qua cửa động hơi sáng nơi xa, chậm rãi quay lại, giảm thấp xuống tiếng nói:
- Ai?
- Bạch Bào Lang Quân.
Nữ tử nói ra cái tên này làm cho con cóc sửng sốt một chút, nó duỗi màng để Hồ Lô bên cạnh ra phía sau lưng, mấp máy môi, mở miệng hỏi:
- Hắn làm thế nào biết lão phu ở chỗ này?
- Ha ha.....
Trong ánh sáng lờ mờ có hình dáng bóng người che miệng cười khẽ, một đôi mị nhãn câu hồn đoạt phách nhìn lại Đạo Nhân cóc thấp bé trên mặt đất:
- Hắn tự nhiên biết sau khi đi qua động phủ của ngươi, cảm nhận được yêu khí còn sót lại của ngươi, biết rõ ngươi còn sống... Hơn nữa... Ha ha.....