- Tiên sinh..... Ngươi mua ta đi..... Đem ta mua đi, bán lấy tiền, cho tiên sinh làm tiền xem bệnh, có được hay không? Mau cứu mẫu thân ta, người sắp chết rồi, tiên sinh, mua ta đi, mau cứu mẫu thân ta có được hay không.
- Tiền ta xem bệnh rất đắt.
Lục Lương Sinh từ chỗ giường gỗ thu hồi ánh mắt, đưa tay cầm qua nửa khối bánh trong tay tiểu cô nương kia.
- Cần nửa khối bánh.
Nói xong, đem bánh cất đến ống tay áo, đỡ tiểu nữ hài dậy, nhu hòa vỗ vỗ đầu nàng.
- Ngươi đi qua trước, tiên sinh lập tức tới ngay.
Tiểu cô nương kia sửng sốt một chút, nhìn thấy nửa khối bánh bị tiên sinh nhận lấy, trên mặt tràn đầy hun khói mang theo nước mắt nở nụ cười, liên tục gật đầu như gà con mổ thóc, sau đó quay người chạy ra ngoài.
Lục Lương Sinh đứng lên, song cửa bên cạnh, Nguyệt Lung Kiếm bay vào, rơi đến trên bàn.
- Chủ nhân, bản Pháp Trượng..... làm mất lão cóc rồi.
Bên kia, Lục Lương Sinh dừng bước lại, nhìn lại sách trên mông con lừa già giá đang vẫy đuôi trọc lông trong phòng, lúc này mới phát hiện cửa nhỏ gian riêng kẹp lấy một nửa dây thừng, trước đó bởi vì chuyện của đồ đệ, nhất thời lại không chú ý tới sư phụ.....
- Không sao đâu, pháp lực của sư phụ thật ra..... Không yếu, hơn nữa cũng không có xảy ra việc gì, vừa rồi ta cũng muốn ở chỗ này nghỉ ngơi một lát, sư phụ lão nhân gia ông ta sẽ tìm tới được thôi.
Thư sinh tính mệnh tương liên với Đạo Nhân cóc, một phương xảy ra chuyện, một phương khác tự nhiên sẽ biết được, dựa vào mối liên hệ này, chỉ cần không phải trên Thiên Giới hay xuống Địa phủ, muốn tìm tới không khó.
Lục Lương Sinh ra khỏi nhà tranh, đi đến chỗ tiểu cô nương đứng ở bên cạnh phu nhân một nửa người là máu, tiếng khóc trong thôn không ngừng vang lên.
Khói đen bay lên bầu trời, giống như một đóa mây đen du tẩu, kéo dài nhấp nhô đến phía tây sơn mạch, trong núi lớn Tây Bắc trùng điệp, thảm thực vật thưa thớt, đất cát bị gió thổi đi phương xa. Một đạo cát vàng bay cuộn, cây tùng bách hiện ra ở vách sườn núi, có một sơn phong bay đến trong huyệt động trên vách núi, đi tới chỗ rộng rãi, cát vàng tứ tán, Đạo Nhân cóc thất điên bát đảo rơi xuống, ngồi trên trên mặt đất lạnh như băng lung la lung lay.
Đợi đến khi ý thức thanh tỉnh, huyệt động đen kịt phát ra hỏa quang, cắm ở vách động là hơn mười cây đuốc đốt lên hỏa diễm, ở hai bên thềm đá ảnh lửa, lò sưởi dâng lên hừng hực liệt diễm, chiếu sáng một ghế đá ở giữa
Cát vàng rơi xuống phía trên, ngưng ra hình dáng một Đạo Nhân, đại mã kim đao ngồi ở phía trên, cổ khoác áo bạch nhung, hai con ngươi uy lẫm như có điện quang nhìn tới.
- Tử Tinh, đã lâu không gặp.
Trái tim Đạo Nhân cóc rút mạnh một....
Xong rồi, xong rồi, lão phu lần này chỉ sợ là đi không được.
Bất quá, trong mơ hồ, hình như nghe được vài tiếng heo gọi hừ hừ...
Trong động một câu ‘Tử Tinh, đã lâu không gặp’ cứ mãi quanh quẩn, giống như để cho người ta nhớ lại những chuyện đã qua.
Đạo Nhân cóc đứng ở phía dưới thềm đá, trên thân tràn ngập tử khí, dần dần cất cao, lại tản đi, một lão nhân mập mạp thân mang áo bào xám, nâng cao cái bụng căng tròn, cái cằm mượt mà, còn có mấy túm râu dài phủ động trong gió.
Nhìn chằm chằm người phía trên ghế đá kia, vung mở tay áo rộng đem tử khí thu liễm, mặt tròn hiện ra một nụ cười.
- Bất quá tầm mười năm, cần dùng tới hai chữ rất lâu sao? Lão phu gần đây đối với câu "Đã lâu không gặp" này có chút kiêng kị, lần trước đụng phải một lão lừa trọc cũng nói như vậy, làm hại ta xui xẻo rất lâu.
Phía trên ghế đá chiếu sáng, thân ảnh kia nghe đến đó thì hứng thú, hơi nghiêng thân hướng về phía trước, hỏa quang bên cạnh rơi vào trên nửa gương mặt, nhếch môi hiện ra nụ cười.
- Ồ? Xem ra lão lừa trọc kia tự tìm đường chết.
- Lão phu không ăn hắn.
Đạo Nhân cóc lệch mặt qua một bên.
- Lão lừa trọc chính là phụ thân của thê tử ta.
- Phụ thân…. Thê tử ngươi?
Thân ảnh ở trên ghế đá chớp chớp con mắt, nhìn Đạo Nhân cóc đối diện, đối phương cũng nghiêng mắt nhìn, yên lặng một chút, hắn chợt cười to đứng lên.
- Ha ha ha..... Phụ thân của thê tử ngươi, phụ thân thê tử chính là phụ thân thê tử, lượn quanh một vòng lớn như vậy, bất quá có thể làm phụ thân thê tử ngươi, chỉ sợ hòa thượng kia cũng không phải tăng nhân bình thường.
Tên yêu trong động này đối với Đạo Nhân cóc vốn rất hiểu rõ, không khó nghĩ đến người được gọi là thê tử kia chính là mộ phần nữ tử phàm nhân chôn ở gần Kỳ Sơn.
Tiếng cười kéo dài vang lên, hỏa quang mờ nhạt tràn ngập động phủ rộng lớn, mấy đầu đường động kéo dài, thỉnh thoảng có vài tiểu yêu thân mang da thú đi ra, mang rượu lên bàn đá rồi vội vàng trở vào trong, không quên quay đầu liếc nhìn lại thân ảnh thấp bé trong đại sảnh.
-... Đại vương nhà chúng ta chính là mời con cóc yêu này? Không thấy năng lực lớn bao nhiêu.
- Đại vương mời đều có đạo lý của đại vương.
- Đừng ồn ào, các ngươi mới thành Tinh Quái bao lâu, đó là Tử Tinh lão yêu, năm đó gặp ai thì ăn người đó, mấy người trong đại phái tu đạo bị ăn không ít.
- Ôi, lại lợi hại thế sao, ngươi nói xem, thế nào có thể ăn được?
- Há miệng, toàn bộ hút vào bụng, còn có thể ăn thế nào? Chiên dầu sao? đi một chút, nhanh đi đem con heo mập phía sau kia rửa cho sạch sẽ rồi thả trong lồng hấp, đại vương vẫn chờ mang thức ăn lên.
Biết được thân phận con cóc, tên tiểu yêu kia vẫn còn cảm giác mơ hồ vừa đi vừa nói qua đường động, cuối cùng ở một chỗ rẽ bên tường, mấy sợi rễ từ trong khe đá vươn ra, giống như mãnh rèm buông xuống cửa động, mùi tanh bên trong xông vào mũi, bốn tiểu yêu đi vào đó, bên trong rộng rãi rất nhiều, nồi chén bát đũa, đầy đủ mọi thứ.
Một tiểu yêu đầu lĩnh chạy tới lấy cái nồi treo trên vách xuống, quay đầu thúc giục ba tiểu yêu khác nhanh một chút.
- Đi đến chỗ con heo mập vừa thu được gần đây rửa sạch sẽ nó, tuyệt đối đừng nới lỏng dây thừng, không được để chạy, ba ngươi làm thịt hắn để đãi khách.