Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 490: Thiên địa đại kiếp

Chương 490: Thiên địa đại kiếp




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Nhà?

Công Tôn Lão nghe được câu nói này của con cóc, hắn nắm lấy bàn tay bóp chặt phát ra tiếng "Ken két" nhẹ, vứt áo khoác lớn trên ghế đá, duỗi ra ngón tay treo giữa không trung, giống như chỉ đến đối phương, rồi lại do dự thả xuống.

Nhếch đôi môi, sau khi đứng vững, đột nhiên hướng mặt về phía lão nhân mập mạp rống to!

- Lão cóc, ngươi là yêu, năm đó nuốt cả thiên địa nhật nguyệt, khí thế đã đi nơi nào ——

Lão nhân trước thềm đá chắp tay, rủ tầm mắt xuống, nhìn lại Yêu Vương nổi giận ở ghế đá phía trước, chỉ cười cười, nâng cao cái bụng căng tròn đi đến băng ghế đá bên cạnh ngồi xuống, lấy ra một bầu rượu, rót hai chén.

- Lão phu là yêu, cả một đời vẫn là yêu, nhưng chính là vì cả một đời làm yêu, làm đến chán ngán, muốn một lần làm người, chẳng lẽ còn phải được ngươi đồng ý?

Sau khi rót đầy rượu, tay áo rộng vung lên, một chén trong đó vèo một cái bay đến ghế đá bên kia, bị Bạch Lang Yêu vững vàng tiếp lấy, Đạo Nhân cóc giơ chén lên nhấp một miếng.

- Nói đi, lần trước để cho Tri Chu Tinh gọi lão phu trở về núi Tây Bắc này, rốt cuộc có chuyện gì, nếu chỉ là ôn chuyện, lão phu phải đi rồi, đồ nhi vẫn còn chờ ta.

Bên kia, Bạch Lang Yêu Công Tôn Lão uống một hơi cạn sạch chén rượu, đem cái chén ném đến trên mặt đất, từng bước một đi qua dưới thềm đá.

- Còn muốn về với đồ đệ ngươi, hắn chọc Ngũ Nguyên đại tiên của Ngũ Sắc Trang, cả lão cóc ngươi đi theo cũng sẽ gặp điều không may, gọi ngươi trở về chính là miễn cho bị người khác nấu.

Ý tứ là muốn khuyên nhủ, Đạo Nhân cóc thế nào nghe không hiểu, Lang Yêu này quen biết hắn đã rất nhiều năm, chỉ thấy tức giận mấy lần, tính cả lần này đã là lần thứ ba.

- Lão phu tạ ơn ý tốt của ngươi, nhưng ta vẫn phải đi, đại tiên kia thật muốn đến, lão phu thay đồ đệ ta tiếp lấy.

Bạch Lang Yêu vương đi đến cùng lão nhân tựa lưng vào nhau, nâng đầu ngón tay, lợi trảo phá vỡ da thịt chậm rãi duỗi ra.

- Lão con cóc, ngươi thật không sợ chết?

- Lão phu phải đi, người nào cản trở được?

Đạo Nhân cóc đưa tay rót một chén rượu.

Lúc này, trong động vang lên âm thanh trách móc kêu la, một thân hình phiêu phì như núi thịt, cả người bị trói đi ở phía trước, thỉnh thoảng nghiêng đầu la to với tiểu yêu áp giải hai bên.

- Hiện tại biết rõ khả năng của lão Trư ta rồi chứ? Đại vương nhà ngươi dám ăn ta? Nhanh mở trói, rượu ngon thức ăn ngon hầu hạ lên, đúng, còn có một con heo đâu? Chính là kẻ các ngươi gọi là Nhị nương ấy, dáng người cực kỳ yểu điệu, dung mạo rất xinh đẹp!

Đến trước phòng, nhìn thấy trước bàn đá có lão đầu áo bào xám đứng đấy, còn có Lang Yêu bắt mình tới đây, nhìn qua trên thân lão đầu, heo lông đen lập tức sững sờ, cảm nhận được yêu khí trên người đối phương, sao có thể không biết.

Nhưng vẫn dò hỏi một tiếng:

- Lão cóc Thường Dương Sơn?

Đạo Nhân cóc liếc mắt nhìn đến Trư Yêu, để chén rượu xuống, đứng dậy hướng Lang Yêu đang quay lưng với hắn quơ quơ tay áo,

- Thả con lợn này ra đi, hắn và lão phu xem như quen biết.

Công Tôn Lão lấy lợi trảo trên tay về, hừ một tiếng, Trư Yêu này vốn muốn bắt đến cho đối phương tu bổ tu vi tổn thất, tương đương tặng cho đối phương, đã muốn thả, vậy liền thả.

Hắn vẫy tay, dây thừng trên người Trư Cương Liệp buông lỏng xuống, bay đến trong tay Lang Yêu, nhưng nếu như nhìn kỹ sẽ nhận ra giống như Pháp Bảo đã được luyện chế.

Đạo Nhân cóc nhìn hắn thu dây trói vào trong tay, mí mắt run một cái.

- Lông bờm này, ngươi luyện mấy cây?

- Bảy ngàn sáu trăm cây, khoảng cách số lượng còn kém xa lắm.

Lang Yêu vẫy lui vài tên tiểu yêu hầu hạ đi xuống, nhìn Trư Cương Liệp đang thèm thuồng nhìn thức ăn và rượu trên bàn đá.

Công Tôn Lão yên lặng một hồi, chậm rãi mở lời, ngữ khí không còn hùng hổ dọa người như trước đó.

- Ngoại trừ chuyện vừa rồi nói, lúc đầu còn có một việc.

- Còn chuyện gì?

Thân ảnh dựa theo ánh lửa đi lên thềm đá phía trước ghế đá thì dừng lại, Bạch Lang Yêu suy nghĩ, lắc đầu, ngồi trở lại ghế đá.

- Được rồi, không có việc gì, ngươi mang tên Trư Yêu này đi thôi.

- Không cần tiễn lão phu.

Đạo Nhân cóc quơ quơ ống tay áo, đứng dậy kéo Trư Cương Liệp đang vùi đầu vừa nhét đồ ăn, vừa rót rượu, ăn như gió cuốn ở bên cạnh, lôi kéo lỗ tai hắn lên, sau đó hướng Bạch Lang Yêu vương trên ghế đá cáo từ.

Lúc đi đến cửa động, âm thanh Công Tôn Lão bỗng nhiên vang lên.

- Lão cóc, sau này không nên quay lại.

Lão nhân đứng ở cửa động, nhìn lại ánh tà dương chiếu vào cửa động, trên mặt nở nụ cười, một câu cũng không nói, mang theo Trư Yêu vẫn chưa thỏa mãn rời khỏi.

Trong đường động tĩnh mịch, Lang Yêu ngồi trên ghế đá lâm vào yên lặng, không bao lâu, phía sau xuất hiện một thân ảnh yểu điệu, vòng eo chập chờn ngồi vào lan can, dựa sát vào nhau, môi đỏ dán bên tai hắn.

- Đại vương cứ để cho lão cóc đi như vậy sao? Ngươi không phải nói thiên địa đại kiếp sắp tới, muốn tránh thoát một kiếp này, phải khôi phục thực lực cho con cóc, có thể cùng hắn sử dụng thiên phú thần thông của Tử Kim Hồ Lô giúp cho bầy yêu Tây Bắc ta tránh thoát một kiếp, hiện tại ngươi liền...

Bên kia, Bạch Lang Yêu đưa tay vỗ vỗ lưng nàng, đứng dậy đi ra khỏi đại ỷ.

- Việc này ngươi không cần phải để ý đến, bản vương còn có biện pháp khác.....

Từ lúc trở thành Yêu Vương, trời sinh cảm giác đã thiên địa biến hóa, dã thú đối với nguy hiểm là có nhạy cảm, mỗi lần ngắm trăng tu luyện, một loại cảm giác kỳ quái từ trên trời truyền đến làm cho tim hắn đập nhanh đến khó chịu, tựa như trời sẽ sụp đổ xuống, sinh linh trên mặt đất này sẽ không một ai may mắn thoát khỏi.

"Thiên địa sinh linh đều sống ở trên mặt đất rộng lớn này, bản vương cũng không tin, người tu đạo nhân gian lại không có ai cảm ứng được, chỉ là không biết có thể dứt bỏ thành kiến, cùng ứng trận thiên kiếp này hay không. "

Giữa lúc suy nghĩ, Công Tôn Lão quay người đi vào động phủ, cũng lập tức cho Yêu Tướng thả năm người kia đi, hắn là yêu hóa thành từ hương hỏa, không cần huyết thực.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch