Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 494: Tin tức truyền về

Chương 494: Tin tức truyền về




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Một vài kỵ binh Đột Quyết xuôi nam, những nơi đi qua đều là sơn thôn, đồng ruộng rách nát, người người máu me đầy mặt, y phục tả tơi ngồi bên cạnh đường hay cửa thôn, thần sắc chết lặng nhìn thân nhân đã chết, hài tử mất đi phụ mẫu, xoa xoa con mắt lẻ loi trơ trọi đứng ở phía trước phòng ốc sụp đổ lớn tiếng khóc than.

Lục Lương Sinh nắm con lừa già tiến lên, móc ra mấy cái bánh bao trắng không nhân đưa tới trong tay hài tử, thay hắn đào hố chôn thân nhân đã chết, hỏi tính danh, khắc tên lên. Sau đó lại đi chẩn trị thương bệnh của thôn nhân, lộ trình lúc đầu nửa ngày liên tiếp hai ngày đều ở sơn thôn các nơi làm chuyện cứu người, cũng như lúc trước, thời gian hắn ở trong Lục gia thôn, Lục Thái Công đã nói một câu:

"Tu vi cao hơn, không dùng để cứu người, thế tu đạo để làm gì."

Làm xong hết thảy, đã là buổi sáng ngày thứ ba, mới thu thập một trận, lôi kéo con lừa già rời khỏi, xung quanh thôn trại có người tới tiễn đưa, nhìn thư sinh dắt con lừa già đi đến phương xa, bỗng nhiên có người vỗ đùi kêu lên.

- Ôi, ta nhớ ra rồi!

Người kia chỉ vào bóng lưng thư sinh một thân bạch áo đã đi xa, lời nói đến bên miệng lại trở nên lắp bắp.

- Hắn..... Hắn..... Là bạch y thần tiên!! Năm đó Hạ Lương Châu đại hạn, chính là hắn, ta nhận ra thân ảnh, khó trách người sắp chết đều có thể cứu sống, bạch y thần tiên!

Người này vốn là người Trần triều ở Hạ Lương Châu, chính mắt thấy thần tiên trên đài cầu mưa bị sét đánh, sau đó đại hạn, hắn cũng không có thân nhân liền tới phía bắc đầu nhập vào tỷ tỷ bên này, lúc này là lần thứ hai gặp gỡ, tự nhiên mừng rỡ như điên, sau này nói với người khác, đủ để nói khoác cả đời.....

Nắng sớm chan hòa, hoa dại trên núi đồi nhẹ lay động trong gió, Đạo Nhân cóc buộc lên dây thừng ngồi trên đầu lừa, ngậm lấy tẩu thuốc phun ra một mãnh sương mù.

- Lương Sinh, ngươi thật muốn đi Ly Sơn?

- Đi.

Con lừa già phía trước thư sinh nghiêng mặt lại, ánh mắt nhìn thư sinh, sau đó đảo qua Trư Yêu ở một bên đang nhìn họa quyển, quay đầu nhìn lại thôn dân đứng ở cửa sơn thôn phương xa.

- Không quản, cứu chữa bọn hắn cũng tốt, hay là vì đồ đệ Khuất Nguyên Phượng của ta, nhân tiện đi một lần, nếu không cố gắng thử một chút, sợ tương lai sau này bản thân mình lại không dám đối mặt.

Lục Lương Sinh cười cười, quay trở lại, tiếp tục tiến lên.

-..... Không thể lưu lại tiếc nuối.

Nắng sớm chiếu qua tường thành nguy nga lan tràn vào trong, từng tòa phòng xá san sát nối tiếp nhau, thành trì phồn vinh to lớn cũng không vì người Đột Quyết đang xuôi nam mà trở nên đìu hiu.

Trong thành Trường An người người dần dần ồn ào, người bán hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm khiên gánh hàng, bắt đầu cao giọng kêu to, lão nhân nhàn nhã xách theo lồng chim đi ra cửa nhà tới một quán trà, sớm có đồng bạn quen biết chờ ở đấy, ngồi xuống uống trà nói cười.

Quầy hàng bên đường mở ra lồng hấp, hơi nước bừng bừng truyền ra mùi thơm, thanh niên trai tráng bắt đầu công việc một ngày đếm lấy đồng tiền mua lấy hai bánh bao không nhân thơm ngọt vừa đi vừa ăn, sau đó che miệng mũi đứng bên đường phố, xa xa có phu xe lôi kéo xe lừa chở thùng phân đi qua, không lâu sau, phố dài yên tĩnh đợi mùi thối tiêu tán lần thứ hai lại huyên náo.

Đây là một màn phồn hoa mà an bình.

Ngoài cửa Bắc, một thớt tiểu kỳ khoái mã chạy vội xông vào cửa thành, dọc theo con đường chuyên để nhân mã đưa quân tình khẩn cấp, một đường phóng tới Hoàng Thành.

- Cấp báo, quân tình cấp báo ——

- Đại Khả Hãn Sa Bát Lược Đột Quyết binh bại như núi đỗ, chật vật chạy tán loạn!!...

Bên ngoài Tuyên Chính Điện, Dương Kiên sau khi tảo triều xong đứng ở dưới bóng cây trong nắng sớm, nhìn tộc đệ Dương Tố trình lên quân tình ở bắc địa, biểu hiện trên mặt hơi có chút đặc sắc, nắm vuốt phần tình báo kia, đập đập vào trong tay.

- Mười vạn binh mã Sa Bát Lược, trực tiếp gọt hết ba phần, pháp thuật Lục tiên sinh đã đến trình độ như vậy rồi?

Bên cạnh, Dương Tố khom người, khẽ gật đầu.

- Nhị hoàng tử xác thực nói như vậy.

Dưới bóng cây, Dương Kiên đi vào ánh nắng, nhìn vài con điểu tước phía xa bay tới rơi xuống vườn hoa mổ côn trùng, đưa tình báo trong tay cho hoạn quan tùy thân thu lại.

Ngẩng mặt lên, hơi thở dài.

- Thuật pháp của thần tiên, phàm nhân khó đạt đến, nếu như những người tu đạo này muốn cả thiên hạ, há không phải đơn giản?

- Bệ hạ, tu đạo tu tiên, hao phí tinh lực, làm sao có thể từ bỏ con đường trường sinh mà lưu luyến phú quý nhân gian.

Nghe được Dương Tố giải thích một câu, Hoàng Đế bên kia cười ha ha, phất phất tay, long đình hổ bộ đi đến tiểu đạo đá vụn ở giữa vườn hoa.

- Ngươi cho rằng trẫm sẽ học theo Trần Thúc Bảo? Là một Hoàng Đế, xem người, dùng người phải là người đáng tin, Lục Lương Sinh tu hành cao thâm, trẫm cao hứng còn không kịp, như thế nào có thể ngờ vực vô căn cứ, nếu như hắn thật có ý thiên hạ, lúc ở Nam triều, nói không chừng hắn cũng có cơ hội, như thế nào lúc này lại ngao du bốn phía, trảm yêu trừ ma?

- Bệ hạ, vị Tri phủ Xuyên Thục Yển Thành kia...

- Giết thì đã giết, trẫm đã biết tính tình quan nhi kia.

Dương Kiên phất tay áo, áo dài nhẹ lay động, bỗng nhiên trì hoãn bước chân, dừng lại, quay đầu nhìn lại tộc đệ.

- Hiện tại Lục Lương Sinh ở nơi nào?

- Cái này..... Thần cũng không biết, chắc hẳn Nhị hoàng tử cũng không biết được.

Hai người một hỏi một đáp, phía trên trời xanh xanh lam, mây trắng di động, không lâu sau, tin tức nguy hiểm bắc tuyến đã được trừ truyền ra Hoàng Thành, mọi người nhất thời tương hỗ chạy nhanh bẩm báo, hiện ra một mảnh ồn ào, quán trà, quán rượu lập tức kín người hết chỗ, đặc biệt là chiến dịch này hoặc nhiều hoặc ít đều có liên hệ với một người, không ít người đoán được thực chất đã xảy ra chuyện gì, mới khiến cho mười vạn Người Đột Quyết sụp đổ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch