Không để ý tới Trư Cương Liệp theo ở phía sau thuyết phục, Lục Lương Sinh đem con lừa già giao cho hỏa kế thắt đến cọc gỗ, đánh thức sư phụ đang mê man, ngồi vào một bàn, Trư Yêu thân hình phiêu phì cường tráng cũng vào theo, cái thân hình kia đều có thể đội lên phòng, dọa thương khách đi đường nghỉ chân xung quanh nơm nớp lo sợ uống trà.
Hỏa kế trói lại con lừa già tiến đến, liếc qua hắc hán phiêu phì bên cạnh, nuốt nước miếng một cái, quay qua hỏi Lục Lương Sinh.
- Hai..... Hai khách quan muốn uống cái gì? Phụng Tử Trà của chúng ta là tuyệt nhất ở bên này, đảm bảo uống rồi lên núi đi đứng lưu loát, toàn thân rất có sức lực.
Lục Lương Sinh gật gật đầu, hắn có chút hiếu kì đối với Phụng Tử Trà này, nhấm nháp một chút cũng không tệ, không bao lâu, hỏa kế bưng hai bát trà lạnh màu vàng cam tới, thuận miệng hỏi một câu.
- Xin hỏi tiểu ca, nơi đây sơn chính là Ly Sơn sao?
Thư sinh tuấn lãng hiền hòa, nói chuyện cũng dễ nghe, hỏa kế ngược lại không còn sợ hãi như trước đó nữa, bưng trà lạnh cho hai người, cầm khăn lau xoa xoa cái bàn.
- Nghe khẩu âm khách quan chắc không phải người Trường An, đến Ly Sơn du lãm phong cảnh danh thắng?
- Ừm, vậy tiểu ca có biết nơi nào đẹp hay không?
Lục Lương Sinh mang theo nụ cười chắp tay, mang qua trà lạnh thả đến trước mặt sư phụ ở góc bàn, hỏa kế đưa mắt nhìn con cóc thân mang áo ngắn, thu tầm mắt lại, trả lời:
- Có có, Trường An chỗ này, Ly Sơn phong cảnh cực kỳ tươi đẹp, sáng sớm tới còn có thể xem biển mây cuồn cuộn cường tráng, bất quá nếu như tới tháng sáu, khách quan còn có thể gặp phải tuyển cử anh tài, mọi người đều anh tuấn giống như khách quan vậy, nói không chừng còn có thể cùng tiểu thư nhà nào đó kết duyên.
- Hỏa kế, trong nhà còn có trà không?
Một giọng nữ tử thanh thúy dễ nghe tiến vào quán trà, hỏa kế đang nói chuyện với Lục Lương Sinh xin lỗi một tiếng, vội vàng nghênh đón, hai người giống như quen biết, chịu khó cho nữ tử váy trắng kia một bình trà lạnh, bịt kín gói kỹ.
Lục Lương Sinh ngẩng đầu lên, mơ hồ cảm giác được khí tức trên người nữ tử không như người thường, ôn hòa thong thả, không giống yêu tà.
- Cô nương, ngươi cầm chắc.
Hỏa kế tiễn nữ tử kia tới cửa, ân cần phất phất tay, kêu lên:
- Đi thong thả, lần sau lại đến!
Mới lưu luyến không rời trở lại quán trà.
- Tiểu ca, nữ tử vừa rồi đó là ai?
Lục Lương Sinh hiếu kì mở miệng hỏi, hỏa kế vừa rồi đi vào nghe ra trong câu hỏi có ý tứ khác, ánh mắt nhìn lại thư sinh có chút cảnh giác.
Hỏa kế quán trà nhìn thấy Lục Lương Sinh hỏi như vậy liền thả ấm trà qua một bên, cũng không trả lời, tính tiền cho khách nhân hai bàn bên, khi trở về, Lục Lương Sinh bên kia thấy bộ dáng của hắn, nói chung cũng hiểu rõ, hỏa kế này sinh lòng ái mộ đối với vị cô nương kia nên mới cảnh giác mình.
- Tiểu ca có hiểu lầm hay không?
Lục Lương Sinh không thích nói chuyện che giấu, đã có hiểu lầm tốt nhất nói cho thỏa đáng, cô nương tiến đến vừa rồi không chỉ tuổi trẻ mỹ mạo, trên thân còn có vết tích tu vi đạo pháp, khó tránh khỏi hiếu kì.
Đương nhiên, đối với hỏa kế kia không có khả năng biết đối phương có pháp thuật, tùy ý tìm cớ giải thích để cho trong lòng hỏa kế đang vùi đầu lau bàn dễ chịu một chút.
- Công tử thản nhiên, tiểu quả thật có chút ái mộ, bất quá cô nương kia mỗi lần tới cũng không nói lời thừa, mua trà xong liền đi, cũng không biết tên họ là gì, cái khác, tiểu dã không thể nào rõ ràng.
Câu chuyện mở ra, hỏa kế kia buông xuống khúc mắc, một lần nữa nói tới nói lui, từ trên thân cô nương kia dẫn đi cảnh đẹp danh thắng trên Ly Sơn, các khách quan khác trên đường đi theo chen lời, dẫn tới một mảnh náo nhiệt.
- Tiểu ca, cô nương kia khỏi phải nghĩ đến, nghe đại ca khuyên một lời, kiếm bà nương đi, tìm người phù hợp với mình, chư vị nói đúng hay không?
- À phải rồi, tiểu ca, nghe nói trong Ly Sơn này có một vị tiên nữ cực đẹp ở hay không?
- Có thì cũng có, chính là Ly Sơn Lão Mẫu, tiên nữ gì, nếu để người ta nghe được, coi chừng đi nửa đường ngã đến gặm bùn.
Lục Lương Sinh nhấp một miếng nước trà nghe một đám đại lão gia trong quán trà ở bên kia nói khoác, đều là một ít tiểu thương vào nam ra bắc, hoặc hiệp khách phóng khoáng thô cuồng, miệng nói chuyện có chút không che đậy, dù sao chưa thấy qua người tu đạo hay người trong chốn thần tiên gì cả.
Bên kia, hỏa kế qua châm trà cho thư sinh, cười nói:
- Công tử đừng nghe bọn họ đồn thổi, trong núi nơi nào có thần tiên gì, tiểu nhân ở dưới chân núi này đã nhiều năm, chưa bao giờ thấy qua đâu.
Trong núi thường có truyền thuyết linh thánh, đáng tiếc hắn chưa bao giờ thấy qua.
- Ha ha.....
Lục Lương Sinh cười khẽ tính tiền trà nước, cùng hỏa kế đi ra ngoài tiếp nhận dây cương trong tay hắn,
- Tiểu ca không phải tiếc nuối, nói không chừng ngươi sẽ gặp tiên duyên cũng chưa biết đâu chừng.
Hỏa kế nhìn thân ảnh mang theo con lừa già kia rời khỏi, gãi gương mặt, trong mắt đều là nghi hoặc.
- Nói vậy có ý gì a, chẳng biết tại sao…
Biết biết biết... Biết biết.....
Rừng hoang xanh ngắt vang lên tiếng ve phiền lòng, lá cây rơi xuống lướt tới thềm đá trong rừng, ở giữa cành lá rậm rạp chập chờn, con lừa già không còn ước thúc, nhàn nhã vẫy đuôi đi lên theo phía sau chủ nhân, một bên nâng lên chân trước, một bên mõm dài rủ xuống lá cây, làm cho Đạo Nhân cóc đỡ tai dài của nó cũng bị cúi người, cầm màng đánh trán nó.
- Đứng vững, đi hay không, ngươi còn muốn làm người sao! !
Liền nhìn lại đồ đệ phía trước, kêu to:
- Lương Sinh, làm sao tìm được Ly Sơn Lão Mẫu, ngươi biết không?
- Hừ hừ, đương nhiên là đi theo nữ Bồ Tát vừa rồi!