Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 503: Tây Hành (2)

Chương 503: Tây Hành (2)




Bên ngoài hoàng hôn hạ xuống một vệt ánh sáng cuối cùng, sắc trời tối xuống, Lục Lương Sinh thắp sáng đèn đuốc.

- Suy nghĩ của thúc phụ , Lương Sinh cũng muốn, nhưng một đường tu đạo, số tuổi thọ xa xăm, không cách nào cùng người thường bạch đầu giai lão, cùng sống một đời....

Nói giữa chừng, một lần nữa ngồi xuống đối diện, châm thêm nước trà cho lão nhân.

-... Liền tính lưu lại dòng dõi, mà cưới thê tử thì chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng già đi, mà ta còn như lúc trước tuổi trẻ như vậy, trong lòng hai người đến lúc đó sợ cũng không dễ chịu, cùng đến không cùng đi, há không bi thương?

Bên kia, Mẫn Thường Văn nghe xong Lục Lương Sinh lo lắng, mím chặt bờ môi nhẹ gật đầu, cũng không biết nói cái gì cho phải.

Lúc này, bề ngoài vang lên một trận tiếng bước chân, để lão nhân giật mình tỉnh lại.

"Hô...."

Mẫn Thường Văn thở phào một hơi, đứng dậy chắp tay, đi tới bên ngoài cửa thấy là Vương Bán Hạt trước đây ở trong phủ mấy ngày cùng với thanh niên một thân thường phục, cúi thấp đầu che kín mặt, nói chung đoán được là ai, quay đầu hướng cửa ra vào nói với thư sinh.

- Ý của Lương Sinh, ta hiểu được, ai, chỉ là khổ đứa ngốc kia của ta, thúc phụ sẽ không quấy rầy, đợi lát nữa tới cùng dùng cơm đi.

- Vâng.

Lục Lương Sinh chắp tay, đưa mắt nhìn lão nhân ra khỏi cửa Nguyệt Nha, lúc này mới chuyển người đi vào trong nhà, phía sau Vương Bán Hạt mặc áo dài, quay sang hướng thanh niên phía sau vẫy tay.

- Nhị sư đệ, mau vào bái kiến sư phụ.

Thân ảnh phía sau mang phục sức bình thường, đi vào trong phòng đèn đuốc, lấy đồ che mặt ra, chính là Vũ Văn Thác, hắn là Hoàng tộc của tiền triều, tự nhiên không thể không giấu diếm ra vào phủ đệ xướng thần Nam Trần, cho nên mới mặc đồ này.

- Thác bái kiến sư phụ!

Vũ Văn Thác chắp tay, mặt hướng giá sách, Đạo Nhân cóc đẩy cửa nhỏ ra, duỗi duỗi người.

- Bái kiến sư công.

- Đừng đa lễ, tùy tiện ngồi đi.

Con cóc Đạo Nhân quơ quơ màng, ngáp một cái, giương đầu quan sát:

- A, đầu Trư Yêu kia đâu? Chạy đi đâu rồi?

- Không biết, tiến vào tiểu viện liền không thấy hắn.

Lục Lương Sinh ngồi trên mép giường chịu bái lễ của hai đồ đệ, trả lời sư phụ một câ , để cho Vương Bán Hạt cùng Vũ Văn Thác tới ngồi xuống.

- Sư phụ, Nguyên Phượng hắn như thế nào? Ta nghe tiền tuyến truyền về chiến báo, sư đệ hắn... Vì nước hi sinh rồi?

Vừa mới ngồi xuống Vũ Văn Thác đứng lên, lo lắng nhìn sư phụ đối diện, Vương lão đầu một bên cũng phụ họa.

- Đúng vậy đó, sư phụ, Nguyên Phượng như thế nào? Đệ tử suy tính mấy lần, đều là hình ảnh trụy tinh, nhưng hôm nay tính toán, trở nên phiêu miểu vô định.

- Đã vô sự.

Lục Lương Sinh đem chuyện chính mình thế nào cứu Nguyên Phượng, lại lên Ly Sơn cầu kiến Ly Sơn Lão Mẫu, từ đầu chí cuối nói cho hai người nghe, Vũ Văn Thác từ trước đến giờ có quan hệ rất tốt với Khuất Nguyên Phượng, nghe được thân hình có thể phục hồi như cũ, nắm đấm xiết chặt dần dần buông lỏng.

Một bên Vương Bán Hạt còn chưa hồi phục tinh thần khi nghe sư phụ nói gặp được Thần tiên, nghe Lục Lương Sinh nói tiếp

- Tối nay gọi các ngươi tới, kỳ thật không có việc khác, chính là nói cho các ngươi không cần vì chuyện Nguyên Phượng mà hỏng tâm cảnh, mọi chuyện có sư phụ, các ngươi an tâm tu đạo, nhất là Vũ Văn Thác.

Thư sinh nhìn lại vị Côn Lôn Kính chuyển thế này:

- Tính tình ngươi cao ngạo, nhưng vi sư biết rõ ngươi bất quá mặt lạnh tim nóng, Nguyên Phượng lại cùng ngươi quen biết rất lâu, cùng một chỗ bái nhập môn hạ của ta, cùng nhau lớn lên, vi sư lo lắng ngươi lửa giận tích tụ, làm ra chuyện điên cuồng, lúc gặp Ly Sơn Lão Mẫu, nàng đã có ý cảnh cáo, người tu đạo lẫn vào chuyện nhân gian, không thể làm, cho nên, nhất định không thể lỗ mãng, không nên học vi sư.

- Vâng, đệ tử cẩn tuân sư phụ dạy bảo!

Vũ Văn Thác đứng dậy chắp tay xá một xá.

Nên nói, Lục Lương Sinh cũng giao phó xong, còn lại chỉ cần đi Lưỡng Giới Sơn nhìn xem Thần Hầu bị đè ở dưới chân núi kia, sau đó trở về bàn giao với Ly Sơn Lão Mẫu, đón Nguyên Phượng trở về.

"Sự tình an bài thỏa đáng, trong lòng cũng dễ chịu hơn rất nhiều."

Tiễn hai đồ đệ, đi trở về cửa ra vào biệt viện, quản sự Mẫn phủ đã ở nơi đó chờ, mời hắn đi qua sau viện dùng cơm.

- Quản sự đi trước!

Lục Lương Sinh vung khẽ ống tay áo, đi ở phía sau, để cho đối phương dẫn đường, hậu viện hắn cũng đã tới qua, xuyên qua hành lang treo đầy đèn lồng, trên đường gặp phải thị nữ trong phủ, người hầu từng người hướng hắn khom người thi lễ.

Thư sinh đều mỉm cười đáp lại, đây là hắn làm người lễ phép, bất luận tôn ti.

Một đường đi ngang qua về phía đại sảnh giữa viện sau, quả nhiên đặt một bàn thức ăn, thị nữ truyền đồ ăn ra ra vào vào bận rộn, Mẫn Thường Văn uống trà nhìn thấy Lục Lương Sinh tiến đến, cười ha hả đứng dậy mời hắn cùng đến bên cạnh bàn dùng cơm.

- Nguyên bản chuẩn bị đồ ăn phong phú, chẳng biết tại sao, ít đi rất nhiều, chỉ phải một lần nữa để cho đầu bếp sau làm một ít đồ ăn thường ngày.

- Không có gì đáng ngại, cơm nhạt rau thô vào miệng cũng có thể no bụng.

Không bao lâu, Mẫn Nguyệt Nhu còn có mẫn phu nhân cũng từ hậu đường đi ra, hốc mắt nữ tử có chút ướt hồng, giống như đã khóc qua, trong bữa tiệc dùng cơm, cũng chưa nhìn Lục Lương Sinh một chút, thư sinh cũng sẽ không hỏi nhiều.

Bên kia lão nhân cũng không còn nói đến nói chuyện cưới gả, nói nhiều nhất là chuyện triều đình, chính vụ trong tay, ngẫu nhiên cũng hỏi Lục Lương Sinh hai ba câu liên quan tới kỳ văn dị sự bên trong tu đạo.

Sau khi cơm nước xong, Lục Lương Sinh cùng lão nhân hàn huyên một hồi, mới cáo từ trở lại tiểu viện, Trư Cương Liệp chẳng biết lúc nào trở về, nằm trên cây nhãn già, ngáy o o.

Đẩy cửa đi vào trong phòng, con cóc Đạo Nhân vén lên chăn mền đứng lên, chạy tới giá sách bên trong ôm chén, ngồi vào trên bàn, ưu nhã xoa xoa đũa, buộc lên tạp dề.

- Nhanh mang ra cho vi sư... .

Nhìn thấy đồ trong chén, lập tức nheo mắt cóc:

- Thế nào chỉ là một ít thức ăn chay? Thịt kho, cá chép hấp, ngỗng nướng của vi sư đâu?

Lục Lương Sinh chỉ chỉ bên ngoài.

- Bị lão Trư ăn.

- Mẹ nó chứ

Con cóc Đạo Nhân nặng nề đặt đũa, nhảy xuống mặt bàn, mở ra tạp dề ném đi trên mặt đất, thở hồng hộc đi ra cửa phòng, chạy tới phía dưới cây nhãn, ngẩng đầu nhìn thân hình to béo trên ngọn cây ngủ say kêu gào.

- Ngươi xuống đây cho lão phu --

- Có tính tình ăn vụng, có bản lĩnh xuống cùng lão phu đối đầu, xem lão phu có nấu ngươi hay không!

- Xuống đây! Mẹ nó chứ.

...






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch