Hỏa diễm chập chờn, trong rừng hoàn toàn tĩnh mịch, đặc biệt là một đám Yêu Quái hai mặt nhìn nhau, nhìn xem thư sinh trong ngọn lửa đối mặt cùng phu nhân nhà mình, hơn nửa ngày không có kịp phản ứng.
Ha ha ha.....
Một tiếng cười khẽ ngân linh, Họa Hồng Nghi hơi hơi nhấc mặt, sóng mắt lưu chuyển, càng thêm vũ mị, nhìn xem dáng người thon dài đối diện, thư sinh một thân bạch bào
- Chính là thiếp thân, phu quân đến nơi này, thiếp tự nhiên phải tự thân nghênh đón , chỉ bất quá, những yêu quái thủ hạ này không biết chàng, phu quân tuyệt đối đừng trách bọn họ, bọn họ không đủ thông minh.
Quang mang đống lửa lay động, chiếu sáng một bên mặt Lục Lương Sinh, ánh mắt hơi khép, nhìn Họa Bì Yêu cơ hồ giống nhau như đúc Hồng Liên, chỉ bất quá đạo hạnh đối phương vượt quá hắn dự liệu, có chút khác biệt cùng Hồng Liên lúc trước
Bất quá đối phương không có ý động thủ, Lục Lương Sinh tản đi một nửa sắc lệnh trong tay, nhìn chằm chằm nàng, âm thanh nhẹ vang lên.
- Hai chữ phu quân dùng quá sớm, ta và ngươi chưa từng có hôn ước.
- Phu quân thật mau quên.
Nữ tử bên kia hơi nghiêng mặt, đảo qua Trư Yêu đang chảy nước miếng, lừa già cảnh giác, vòng eo chập chờn mở chân bước ra liên tục, âm thanh mềm mại ai oán.
- Thiếp thân và Hồng Liên vốn là một thể, nàng có cảm giác, thiếp thân cũng có, sự tình nàng biết được, thiếp thân cũng đều biết được, bất quá, nàng không dám làm, thiếp thân lại dám, nàng nha, trong lòng ước gì kêu lên hai chữ "Phu quân", bất quá thiếp thân lại gọi trước một bước, êm tai không?
- Êm tai êm tai!
Trư Cương Liệp liên tục gật đầu hút nước miếng một cái, đem nước miếng hút vào bên trong miệng.
Trêu đến Họa Hồng Nghi chau mày, hừ một tiếng:
- Không hỏi đầu Trư Yêu ngươi, tai to mặt lớn, toàn thân lông đen, nhìn một chút đã khiến người khiếp sợ.
- Lão Trư ta trước kia cũng phong lưu phóng khoáng, ngươi muốn tuấn tú, được, lão Trư cũng có thể biến!
Trư Cương Liệp đối với lời nói này không để ý, nâng cao cái bụng hai tay áo quơ quơ, mõm dài, tai to rụt trở về, hóa thành hắc phu tráng hán uy phong lẫm liệt, nhưng mà, nữ tử không thèm quan tâm hắn, chỉ nhìn chằm chằm thư sinh.
Đống lửa đùng đùng bắn lên mấy điểm tia lửa, Lục Lương Sinh hít một hơi thật sâu, nhìn nữ tử đối diện, nhanh chóng nghĩ đối sách, thật muốn đánh mà nói, cũng không phải không thể, lấy ít địch nhiều, tóm lại có chút mạo hiểm.
Thấy Lục Lương Sinh không nói lời nào cũng không có động tác, Họa Hồng Nghi hơi hơi ngẩng gương mặt xinh đẹp, môi đỏ mỉm cười hiện ra lúm đồng tiền, giẫm lên lá khô trên mặt đất tới gần, váy dài hồng sa lay động, mơ hồ có thể thấy chân dài trắng nõn.
- Phu quân, chàng tu luyện đến hôm nay chỉ sợ cũng không dễ dàng, ta biết tu vi, cũng biết tất cả pháp thuật của chàng, thiếp thân hôm nay cũng xưa đâu bằng nay, cũng không voiws Hồng Liên trong miếu chờ khôi phục nhục thân kia.
Móng tay đỏ tươi theo bàn tay nhỏ nhắn mềm mại vuốt bả vai thư sinh, thổi mạnh vải vóc phát ra tiếng sàn sạt, đi đến phía sau lưng Lục Lương Sinh, Họa Hồng Nghi muốn dựa sát vào, một đạo hào quang màu vàng kim nhạt lặng yên không một tiếng động nổi lên, cũng may nàng phản ứng nhanh, dưới chân uốn éo, chuyển đi một bên khác của Lục Lương Sinh, giọng điệu ai oán.
- Phu quân lại được Pháp Bảo mới, thật làm cho thiếp thân kinh hỉ, vận khí này thế gian ít có, quả nhiên không nhìn lầm người, ha ha ha.....
Lục Lương Sinh phất ống tay áo một cái, vận khởi pháp lực chống cự lời nói trộn lẫn yêu lực, trên mặt đất lá rụng xôn xao tụ lại hướng bốn phía thổi lất phất ra, đem nữ tử đẩy ra hai bước, chậm rãi nghiêng mặt qua, ngữ khí nghiêm túc.
- Đừng mở miệng một tiếng phu quân, tại hạ không chịu nổi, đạo hạnh ngươi như vậy, lại hút ăn sinh linh? Ta lại hỏi ngươi, nếu như hôm nay ta phải đi, ngươi muốn cường hoành lưu lại sao?
Ha ha....
Họa Hồng Nghi nhếch miệng cười, tay áo nhấc che cái miệng, hai con ngươi vũ mị nhìn lại, cười nói:
- Phu quân hiểu lầm, thiếp thân xác thực hút ăn không ít sinh linh, bất quá những tên kia đều là Yêu Quái gần đỉnh núi này, phu quân hàng yêu trừ ma, ghét ác như cừu, thiếp thân làm sao lại làm cho chàng chán ghét, huống chi, ăn người làm sao bằng ăn Yêu Quái, tăng cao tu vi cũng nhanh.
Bầy yêu chung quanh nghe được phu nhân nhà mình nói, từng tên nhô lên thân thể, hoặc ẩn náu bóng tối phát ra tê tê rung động, yêu khí tràn ngập.
Lục Lương Sinh quay đầu, cánh tay cầm kiếm vừa nhấc, mũi kiếm vù vù mang theo chiến minh, âm thanh Yêu Quái bốn phía giống như làm trợ uy, lập tức bị đạo kiếm này ngân vang, cả kinh trong nháy mắt im lặng.
Thân kiếm chậm rãi rủ xuống, Lục Lương Sinh nhìn về phía Họa Hồng Nghi:
- Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta.
- Đương nhiên sẽ không ép ở lại, chỉ bất quá.....
Khóe môi Họa Hồng Nghi mỉm cười, có cùng lúm đồng tiền giống nhau như đúc với Hồng Liên lúc mỉm cười, lại nhiều hơn yêu dị vũ mị.
- Chỉ bất quá, thiếp thân vẫn khuyên phu quân theo thiếp thân trở về động phủ đi, làm một đôi phu thê ân ái, tốt hơn tu đạo buồn tẻ, thiếp thân nhất định có thể cho chàng hưởng thụ khoái hoạt mà chàng chưa hề hưởng thụ qua.
- Lão phu không đồng ý cọc hôn sự này!
Lời nói lả lướt vừa ra khỏi miệng, thanh âm Đạo Nhân cóc gần như đồng thời vang lên, cửa nhỏ gian riêng giá sách đẩy ra, thân thể căng tròn quấn đầy băng vải, chỉ lộ ra một đôi mắt cóc.
- Nha, nguyên lai là sư phụ, rất lâu không thấy, đổi trang phục rồi?