Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 525: Chấp niệm (2)

Chương 525: Chấp niệm (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Cửa thành, Dương Kiên trên lưng ngựa có chút không rõ ràng cho lắm, hắn chỉ có thể nhìn thấy Lục tiên sinh vạch trên bả vai một cái, hình như cả người bị trọng thương, kém chút nửa quỳ xuống, hắn ghìm lại dây cương, gấp rút đến bên cạnh tộc đệ.

- Lục tiên sinh đây là thế nào?

- Hắn..... Thay sư phụ hắn chịu tội, phế bỏ tu vi.

- Lẽ nào lại như vậy!!

Nghe thấy vậy, hai má Dương Kiên phình to, liền đưa tay muốn nắm đi chuôi kiếm bên hông, còn chưa rút ra liền bị Dương Tố đè lại, người sau án lấy cổ ngựa đẩy trở về đến cửa thành.

- Bệ hạ, không được, không thể dính vào, đây là chuyện giữa người tu đạo, huống chi đối phương còn để ý.

- Vậy ngươi đi giúp Lục tiên sinh!

Dương Tố nhìn Hoàng Đế trên lưng ngựa, hơi mở rộng miệng, hận không thể quất của mình một bàn tay, còn chưa chờ hắn nói chuyện, trên cổng thành đột nhiên có một âm thanh hét to, vang vọng giữa bầu trời đêm.

- Sư phụ —— -

Trên cổng thành, sĩ tốt kêu gào tản ra bốn phía, liền nghe một tiếng vang thật lớn, tường gạch vỡ vụn vẩy ra, một đám người tu đạo phía dưới nghe được động tĩnh liền quay đầu lại, một thanh niên xiết chặt song quyền, đứng ở bên tường lạnh lẽo nhìn xuống dưới.

- Các ngươi... Các ngươi..... Ức hiếp một mình sư phụ ta?!

Gió thổi tới, áo bào phần phật bay lên, toàn thân nổi lên một cỗ thanh quang, bầu trời trăng sao giờ phút này đều âm xuống, rừng hoang xung quanh lắc lư, cành cây bị gió xoáy ken két đứt gãy, tung bay tại đêm không trung.

- Vũ Văn Thác, dừng tay!

Lục Lương Sinh suy yếu chống lên thân thể, dốc hết toàn lực hướng trên tường thành hét lớn một tiếng:

- Đây là chuyện vi sư, ngươi chớ làm loạn!

Nói xong, lại một chỉ điểm tới phần bụng, kéo tới phía ngoài một phát.

Phốc!

Một sợi thanh khí bay ra, đi theo tiêu tán.

- Sư phụ...

Vũ Văn Thác tản đi pháp lực, sửng sốt đứng trên đầu thành, nhìn đến thân hình lảo đảo bất ổn suy yếu quỳ nửa gối xuống tới.

Hô hô.....

Lục Lương Sinh có thể cảm giác được pháp lực toàn thân đang từng bước tiêu thất, phía sau, bọn người Yến Xích Hà, Tả Chính Dương bị định trụ thoát khỏi trói buộc, Đạo Nhân cóc xông tới.

- Lương Sinh, Lương Sinh, ngươi đừng dọa vi sư, tại sao ngươi lại phải làm như vậy.

Đạo Nhân cóc lần đầu tiên nói lời nghẹn ngào.

Thư sinh gian nan ngửa mặt lên, nhìn sư phụ trước mặt, gạt ra một tia cười.

- Sư phụ làm, chính là ta làm...

Nói xong, Tả Chính Dương, Yến Xích Hà cũng chạy vội tới, đem thư sinh dìu dắt đứng lên, Lục Lương Sinh chống đỡ cánh tay hai người bọn họ, nhìn lại đám người đối diện.

-... Sau này, Lạc Hà trấn kia, Lục Lương Sinh dựng bia ở nơi đó, vì người chết cầu phúc, chẳng biết có được không?

Trong bóng đêm, từng thân ảnh lần lượt yên lặng, bọn hắn cũng đều là người trong tu đạo, tự nhiên hiểu rõ tu đạo không dễ, tự phế tu vi, loại chuyện này, đều thay thư sinh kia mà cảm thấy đau lòng, huống chi, đối phương từ đầu đến cuối cũng không chủ động động thủ một lần, bảo trì thiện ý, nếu thật muốn lại làm khó đi, không ít người đều cảm thấy đỏ mặt.

Vị lão đạo sĩ kia thấy không có người nào lên tiếng, ánh mắt không khỏi nhìn lại hai môn phái Ly Hỏa, Tụ Linh, thấy bọn họ cũng không quyết định chắc chắn được, lão đạo sĩ liền đi lên trước, nặng nề chắp tay lên.

- Đạo hữu thay thế sư phụ gánh tội tận hiếu, làm cho người người xúc động, nhưng năm đó vô số sinh mệnh bị tàn sát tội nghiệt, không phải đạo hữu tự phế tu vi như vậy là tuỳ tiện hóa giải được, bất quá hôm nay bần đạo không còn dự định bức bách, tạm thời buông tha đại yêu này.

- Đám người các ngươi này đều đến đây, hừ, liền nửa đường bỏ cuộc, thật là trân trọng mặt mũi!

Trấn Hải lão tăng lười nhác nhìn bọn hắn một chút, không để ý tới những người tu đạo này bị một câu của hắn làm cho xù lông, ánh mắt nhìn lại Lục Lương Sinh cùng với Đạo Nhân cóc bên cạnh.

- Yêu nghiệt, phạm phải tội ác thì phải đền tội, há còn có thể tiêu diêu tự tại!

Hắn ném bát vàng trong lòng bàn tay đi, kim quang lập tức đại thịnh, Pháp Tịnh hòa thượng kêu to:

- Sư phụ, không thể!

Rào ~~~

Trên bầu trời đêm, thân ảnh mang áo bào nhẹ nhàng thi triển nhẹ vang lên, trong tầm mắt mọi người nở rộ ra kim quang, bỗng nhiên tối sầm lại, một kiện Cà Sa trùm lên phía trên, bao bọc lấy rơi xuống.

- Ngã phật không chỉ có Nộ Mục Kim Cương, cũng có lòng dạ từ bi, phổ độ chúng sinh!

Một vị lão tăng khoác lấy tăng y đơn bạc, dựng thẳng pháp ấn hát tụng một câu phật hiệu, dựng Cửu Hoàn Tích Trượng đinh đinh đang đang chậm rãi đi đến ở giữa Trấn Hải hòa thượng, gương mặt khô gầy lộ ra nụ cười, hơi khom người.

- Sư đệ, dừng tay đi.

Hòa thượng này, Lục Lương Sinh cũng đã từng gặp qua, sau đó cũng nghe sư phụ nhắc qua, pháp hiệu Trấn Không, đại đức cao tăng nổi danh Vạn Phật Tự, người tu đạo lâm vào mê hoặc, có nhiều người đều tìm hắn cho lời giải thích, lúc này xuất hiện lại làm cho càng nhiều tu sĩ rủ xuống pháp khí.

- Trấn Không đại sư đều đã nói như thế, dứt khoát đi thôi.

- Vừa rồi, ta cũng không muốn cùng thư sinh này làm khó, người này tâm tính thường nhân khó có, khó trách lại bao hàm Hạo Nhiên Khí, đi đi thôi.

- Ai, lần này đi một chuyến tay không, có Trấn Không đại sư bảo đảm..... Được rồi, không nói nữa, ta biết có một chỗ khác có yêu nghiệt quấy phá, ta đi diệt trừ!

- Tính thêm ta nữa, chờ tại hạ một chút!

Đủ loại lấy cớ, người tu đạo một tốp tiếp theo một tốp, năm ba người kết bạn rời khỏi, Lục Lương Sinh cũng khó có thể chống đỡ lâu, giơ tay lên hướng lão tăng đối diện muốn thi lễ, chưa bao giờ ủ rũ triều tịch như vậy đánh tới, lung la lung lay ở giữa hai người ngã quỵ, ngất đi.

Sau một khắc, Yến Xích Hà ôm hắn đi đến trong thành, được Dương Kiên điều động binh sĩ hộ tống, chạy như bay vào Vũ Văn phủ....

- Sư huynh, vì sao muốn ngăn cản ta? !

Nhìn từng thân ảnh lần lượt thối lui đến cửa thành, đặc biệt là Đạo Nhân cóc đứng ở trên lưng con lừa già quay đầu trông lại, Trấn Hải hòa thượng nghiến răng nghiến lợi vung ống tay áo qua lại.

- Tên yêu nghiệt kia năm đó kém chút đền tội tại trong tay ta, đây là một đại công đức, tương lai viên tịch có thể phi thăng cực lạc!

Trấn Không lão tăng đóng hai mắt lại lắc đầu.

- Sư đệ, quá mức chấp nhất, sinh ra chấp niệm. Lục Lương Sinh kia hôm nay ngăn cản một trận sát lục, có thể nói là đại thiện đại đức, chặt đứt oan oan tương báo chi nghiệp chướng, sư đệ làm sao lại đem nghiệp chướng mang về?

- Ngươi…!!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch