Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 534: An bài (1)

Chương 534: An bài (1)




Đẩy cửa phòng, Đạo Nhân cóc đứng ở một bên vạc nước ngẩng đầu lên, khẽ "Ùng ục ục" thấu lấy yết hầu, trên lầu các, Đạo Nhân ngáp một tiếng mang theo hai vành mắt đen cùng Trư Cương Liệp đi xuống, cánh cửa bên cạnh mở ra, Lục Tiểu Tiêm cũng đi ra, cùng Đạo Nhân liếc mắt nhìn nhau, hai người mỗi người hừ một tiếng, đem đầu dời đi chỗ khác, trực tiếp đi tới bên cạnh Lục Lương Sinh, múc một bát nước, cầm qua cành cây nhỏ, bắt đầu súc miệng rửa mặt.

Trư Cương Liệp bưng một bát cháo thịt trong nhà bếp ra, ngồi xổm ở dưới mái hiên, nhìn ba người "Ùng ục ục" một trận, ăn ý cùng nhau phun ra.

Tóe lên bọt nước, con gà hoa mai sợ đến nhìn quanh thăm dò hướng trong phòng, khập khiễng mở cánh ra chạy như bay đi, rửa mặt xong, Lục Lương Sinh đi đến nhà bếp ăn điểm tâm, cũng trở lại trong phòng mang sư phụ ra.

Cùng Đạo Nhân, Tiểu Tiêm bắt chuyện, để bọn hắn dẫn Trư Cương Liệp đi xung quanh một chút, hắn phải một mình đi ra ngoài một chuyến, tu vi không còn, pháp trận trong núi, Hồ Yêu tu hành ở Tiểu Tuyền Sơn, còn có lão yêu ngàn năm chạy tới Tê Hà Sơn không biết làm gì, hắn phải đi nhìn.

Từ trong thôn tạt qua, sáng sớm thôn lân cận nhao nhao chào hỏi hắn, đám hài tử từ xa cung kính, khom người hô to:

- Chào tiên sinh!

Mặc dù bọn hắn không biết chuyện Lục Lương Sinh mất đi tu vi, nhưng trong lòng đều tôn kính người thanh niên này, thật ra cũng không có quá nhiều quan hệ với pháp thuật thần thần quỷ quỷ.

Phía bên kia, tám người Lục Phán đang vung lấy khoá đá, nhìn thấy thư sinh đi đến cửa thôn liền vứt những vật nặng xuống, kêu la theo sau.

- Lương Sinh, cùng đi đi.

- Chúng ta luyện cũng nhàm chán liền để chúng ta đi cùng đi.

- Đúng, có chúng ta đi theo ngươi, an toàn! Tặc nhân đều không tới gần được.

Lục Lương Sinh nghĩ nghĩ, hiện tại pháp lực không còn, nếu như trượt chân rớt xuống vách núi, xác thực không thể cứu được.

- Vậy thì tốt, chư vị thúc bá, các ngươi đi theo ta đi.

Nơi thứ nhất phải đi, tự nhiên là Tiểu Tuyền Sơn, đồng tử Minh Nguyệt cũng ở đó, vậy cùng một chỗ nhìn một chút.

- Tám người chúng ta đến tuần sơn, đi theo Lương Sinh đi một vòng, đi ngang qua ngọn núi kia, đi qua dãy núi này... Yêu ma quỷ quái đừng đi ra, cẩn thận xử lý ngươi.... A a.....

- Lương Sinh, coi chừng dưới chân, chậm một chút chậm một chút.

Ánh nắng chiếu qua rừng hoang trên núi pha tạp xuyên thấu qua tán cây rơi xuống trên mặt đất, hơi nhẹ lay động trong gió, một nhóm đại hán tám người cường tráng cõng đao xách côn lớn tiếng hát khúc, đem thư sinh bảo hộ ở giữa, cẩn thận đi qua một dòng suối nhỏ.

Nơi này ít có người lui tới, giữa sườn núi cỏ dại lộn xộn, đi giữa trong tám đại hán, Lục Lương Sinh không còn tu vi, vẫn có thể cảm nhận được hút không khí trong núi vào trong cơ thể thần thanh khí sảng, pháp trận nơi này hẳn là không có người động đậy.

- Trước mặt đã đến.

Lục Phán đi ở phía trước thè cổ ra, ngón tay chỉ đến phương hướng không xa, tiếng thác nước chảy vang nương theo tiếng chim hót sáng sớm xung quanh, càng ngày càng rõ ràng.

Đi lên một đoạn dốc thoải, chợt nghe một tiếng thanh thúy như giọng trẻ con hô lên:

- Tiên sinh!

Trên một cây già trên dốc thoải, một đạo thân ảnh nhỏ bé nhảy xuống, trên đầu mang lấy một vòng cành cây, nhìn thấy thư sinh trước mặt thì cao hứng chạy tới bắt lấy cánh tay Lục Lương Sinh lắc lắc liên tục, cái đầu nhỏ nhìn bốn phía, nhìn thấy Đạo Nhân hèn mọn kia không có theo tới.

- Không cần nhìn, không đến!

Trong lòng Lục Lương Sinh nói chung hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, một thiếu niên bảo hộ mẫu thân mà thôi, lập tức lại sờ sờ trên đầu của hắn.

- Ta muốn gặp mẫu thân ngươi.

- Ừm, tiên sinh đi theo Minh Nguyệt.

Đồng tử Minh Nguyệt cao hứng gật đầu, đi ra hai bước liền xoay người, hường mặt tám đại hán phía sau giòn tan nói:

- Không cho phép các ngươi đến.

Tám người nhún nhún vai, Lục Hỉ nói:

- Không đến thì không đến!

Liền hừ một tiếng, bảy người cùng Lục Phán tản ra bốn phía, tìm chỗ râm mát nghỉ ngơi.

Lục Lương Sinh đi theo Minh Nguyệt đi qua đoạn dốc thoải, trong ánh nắng một đầu suối xanh ào ào rơi xuống đầm nước phía dưới, gợn sóng dập dờn, mặt nước lượn lờ một tầng sương trắng, trên một tảng đá lớn bên bờ, một đầu Hồ Ly phủ phục quẩy đuôi tóc đỏ đang phơi mình trong bình minh, hơi mở mõm dài phun ra một tia sương mù làm bay đi sương trắng trên mặt nước, dẫn dắt, chậm rãi dao động trở lại trong miệng.

Bước chân sàn sạt giẫm qua lá rụng, tai dài Yên Chi run lên khép lại mõm dài, nghiêng đầu nhìn thấy nhi tử mang theo một vòng cành cây, nhún nhảy một từ bên ngoài trở về, phía sau còn có một đạo thân ảnh quen thuộc, tứ chi chống lên nhảy xuống khỏi thanh nham, cuốn lên một làn khói xanh hiển hóa ra một phụ nhân áo đỏ váy trắng mỹ miều, tóc đen cao cao xắn ở sau ót, một bước lay động nghênh đón, hướng tới thư sinh cúi chào một lễ.

- Yên Chi, kính chào ân công.

- Ngươi và ta đều là người quen nhiều năm, không cần nhiều lễ như vậy.

Lục Lương Sinh đưa tay ra đỡ để cho nàng đứng lên, kêu Minh Nguyệt cùng đi tới, ngồi đến tảng đá lớn bên đầm nước, quơ quơ một ống tay áo để cho mẫu tử hai người cũng ngồi xuống nói chuyện.

- Ta tới muốn nhìn một chút, pháp trận như thế nào, có dấu hiệu buông lỏng hay không?

- Bẩm ân công, cũng không có.

Yên Chi ôm cả Minh Nguyệt vào trong ngực, ngồi xuống đối diện một bên thư sinh, nhếch lên nụ cười nhìn lại thác nước cùng với pháp trận họa quyển phía sau, cười nói:

- Thiếp thân một mực dựa vào pháp trận lưu chuyển linh khí tu luyện, mỗi một ngày đều là tràn đầy, không có bất kỳ dấu hiệu buông lỏng nào.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch