Một bên, Mộc Tê U vẫy tay lung lay trước mặt thư sinh, Lục Lương Sinh lấy lại tinh thần cười khẽ hai tiếng, vẫn nắm cả cánh tay nàng đi đến trước mộ ân sư, phía trên cả một ngọn cỏ dại đều không có, đầu ngón tay lau đi một vết trên bia mộ, ngay cả tro bụi cũng không có.
Nữ tử ưỡn ngực lên, không chút nào cảm thấy đè ở trên cánh tay thư sinh, ngẩng gương mặt xinh đẹp.
- Đạo sĩ râu cá trê lỗ mũi trâu kia nói đây là mộ phần lão sư ngươi, ngươi không ở đây, có phải ta quét dọn rất sạch sẽ hay không? !
Tranh công tự đắc nói một hơi, Mộc Tê U thở ra một hơi, một tay chống eo nhỏ, một tay đưa ngón tay đi đến cây tùng già nơi vách đá.
- Ta gọi nó làm.
- Lợi hại.
Lục Lương Sinh cười gật đầu, đi đến phía dưới thương tùng bên kia, nhìn qua khe hở cành lá tươi tốt tiết ra lốm đốm lấm tấm ánh nắng, thư sinh chắp tay lên hướng nó một xá.
- Ngươi nhiều ngày tảo mộ vì ân sư của ta, xin nhận Lục Lương Sinh một xá.
Gió núi chầm chậm, mang theo ấm áp trời thu phất qua trong vách núi, cây tùng già nhẹ lay động mạn vũ, vang lên tiếng xào xạc, thư sinh dưới tàng cây bái một cái, một lần nữa ngồi dậy, Mộc Tê U từ phía sau ôm tới, cái cằm chống đỡ phía sau lưng nam tử.
- Vãn bối này nói, không cần khách khí, chính là sau này xếp cành cây nó là được... A, lão yêu ngươi lúc nào thì qua xếp cành cây cho nó?
Vãn bối?
Lục Lương Sinh nghe nói như thế thì sững sờ, sau đó nghĩ thông suốt, Mộc Tê U là Thụ Yêu ngàn năm, không phải là tiền bối của cây tùng già này sao, đến mức phía sau câu nói kia, Lục Lương Sinh cũng không biết nên trả lời thế nào.
- Ách..... Pháp Bảo luyện trước đó cần một có cành cây linh khí làm họa trục, liền dùng nó, lúc ấy còn hỏi qua cây tùng già này, nó không có trả lời, cho nên nghĩ rằng đã chấp nhận.
Nữ tử "A" một tiếng kéo dài, dựa vào thư sinh đi ra mấy bước, quay đầu trừng cây tùng già kia.
- Rõ ràng là ngươi đáp ứng, còn cáo trạng, lần sau không giúp ngươi nói chuyện, hừ!
Cây tùng phía sau đón lấy gió mà đứng, cành cây lay động lá cây như ủy khuất tự động rủ xuống...
Rời khỏi phương hướng, nam nữ nói chuyện tiến vào nhà tranh, nhìn bày biện đơn sơ bên trong lại ngồi xuống, nữ tử chống đỡ cái cằm nghiêng đầu nhìn lại thân ảnh đứng ở song cửa nhìn lại biển mây ngoài vách núi xa xa, sau đó hơi nhíu lông mày nhỏ nhắn lên hỏi:
- Lão yêu, thế nào lại không thấy pháp lực ngươi?
- Bởi vì một số việc, không tiện nói.
Lục Lương Sinh nháy mắt một cái nhìn ra ngoài, sau đó lại yên lặng xuống, sau lưng hình như có gì đó mềm mại dán lên, sau đó, nữ tử có chút nghịch ngợm duỗi hai tay ra, từ phía sau nắm cả cái cổ thư sinh rồi luông xuống ngực mà vuốt ve.
- Không còn pháp lực thì không thể cùng ngươi chơi đùa rồi, phàm thân chịu không nổi, không bằng...
Mộc Tê U bỗng nhiên chuyển bả vai Lục Lương Sinh quay mặt về phía nàng, cười hì hì duỗi ra một ngón tay lung lay.
-... Không bằng ngươi tu yêu pháp đi, ta phân đạo hạnh của ta cho ngươi một nửa!
Loại kinh nghiệm tu yêu này, Lục Lương Sinh từng có, lúc trước là sư phụ dẫn hắn nhập môn, nhưng bởi như vậy, một khi không cách nào khắc chế yêu tính, không kiềm chế được nỗi lòng thì rất dễ dàng ủ thành sai lầm lớn.
Đè xuống đầu ngón tay nữ tử, Lục Lương Sinh lắc đầu, đùa.
- Không được, thế này cũng rất tốt, chờ ta sau trăm năm, nhớ rõ cũng phải tảo mộ thay ta.
- Không được!
Mộc Tê U lườm hắn một cái tức giận đi ra ngoài, lại sợ Lục Lương Sinh đi nhanh chóng chạy về ôm lấy cánh tay hắn, cùng hắn đi ra khỏi nhà tranh đi xuống chân núi, lúc này mới rút tay về, sinh sống ở nơi này một đoạn thời gian, nói chung cũng hiểu rõ một ít quy củ nhân gian, sợ sau lưng bị người chỉ chỉ điểm điểm.
Trở lại dưới núi, sắc trời nghiêng nghiêng dần mờ nhạt bao phủ đỉnh núi.
Còn chưa có vào thôn, ở cửa thôn đã đụng phải Hồng Liên đứng ở nơi đó, nàng nhìn thấy Mộc Tê U ở bên cạnh, hai má lại hiện ra lúm đồng tiền, đi đến bên phải Lục Lương Sinh.
- Công tử, ta đang tìm ngươi trở về ăn cơm.
Vừa nói chuyện, một tay niết lên chỉ quyết ở sau lưng Lục Lương Sinh cùng Mộc Tê U khoa tay so chiêu, pháp lực khuấy động, kình phong bắn ra bốn phía, làm cho Lục Lương Sinh cảm thấy phía sau lưng trở nên lạnh lẽo, đi xuyên qua trong thôn, thôn nhân khiên nông cụ lên trở về nhà cũng chú ý qua, hai nữ tử lúc này mới thu liễm lại, mặt mỉm cười đi theo trái phải, thoáng qua cái đập, khi không còn người ngoài lại là lốp ba lốp bốp một trận.
Rất nhanh đã đến hàng rào tường viện, một tiếng hít kéo dài vang vọng, hai nữ tử ra chỉ quyết đối đầu hung ác trừng nhau, cùng nhau nghiêng đầu, không nói tiếng nào mà rời khỏi, bước nhanh đi vào cửa viện, tranh đoạt nhau chạy tới nhà bếp.
Thỉnh thoảng còn vừa đi vừa khoa tay, dọa Lục Lão Thạch dưới mái hiên cũng cảm thấy cả kinh.
Thư sinh đứng ở cửa sân liếc mắt nhìn phía sau lưng một chút, vải vóc trên lưng cứ thế mà bị kéo ra một lổ hổng, đi hai bước đều có thể nhìn thấy da thịt bên trong, khóe miệng nhịn không được mà kéo ra.
- Hai người này.....
Chốc lát, Lý Kim Hoa từ nhà bếp ra tới, một tay đẩy lấy trượng phu ra ngồi vào trên ghế, nhìn nhi tử đứng ngốc ở trong viện, lại nhìn nhà bếp binh binh bang bang.
Nàng chống đỡ cái cằm thở dài:
- Nếu không về, một cũng không, bây giờ lại kéo đến tận hai người, Lương Sinh, ngươi nhanh quyết định đi, nếu không nhà này đều sắp bị hai nàng xốc lên mất.
Đạo Nhân từ cửa thang lầu chạy đến, run lấy tay áo rộng cười hì hì mặt thăm dò qua:
- Cái gì phải xốc?
Lý Kim Hoa cũng không nhìn Đạo Nhân, đưa tay đẩy mặt hắn ra, tức giận đến dậm chân một cái, cầm lấy cái chổi quét dọn sân nhỏ, quét bên chân Lục Lương Sinh làm cho thư sinh nhảy đến dưới mái hiên, đẩy cửa đi vào phòng tránh né. Đóng lại cửa phòng, đã nghe đến một cỗ mùi thơm, liền thấy ngọn đèn thiêu đốt trên bàn sách, phía trên có một cái nồi, Đạo Nhân cóc mang tạp dề đứng trên mấy quyển sách quấy quấy cái nồi.
- Trở về rồi à, đến nếm thử tay nghề của vi sư?
- Sư phụ, ngươi làm cái gì vậy? Không phải cơm chín rồi sao?