Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 540: Tu phục

Chương 540: Tu phục




Lục Lương Sinh nhấp một miếng, chua ngọt ngon miệng, sau khi vào miệng dư vị còn có chút thuần hương rượu gạo không bị phá hư, trong ánh mắt, dưới một mái hiên khác, Thụ Yêu đang lôi kéo mẫu thân giống như đang thỉnh giáo lấy cái gì, lại cúi đầu nhìn chén trong tay lập tức cảm thấy có chút nhức đầu.

Tranh thủ thời gian chuyển hướng câu chuyện, nói:

- Vừa rồi sư phụ nói phải bế quan, là bởi vì ân oán năm đó, sợ đánh tới cửa.

Sau khi trở về, Lục Lương Sinh nhất thời đem chuyện mình mất đi tu vi từ đầu đến cuối nói cho Hồng Liên, Mộc Tê U nghe, mà Đạo Nhân thì đã biết rõ từ trong miệng Trư Cương Liệp đã. Lúc ấy kêu la muốn trả thù cho Lục Lương Sinh, kết quả nghe được ba chữ Thừa Vân Môn, lập tức ngậm miệng không nói, nghĩ đến một thân sở học của có quan hệ với người ta.

Trong phòng, Nhiếp Hồng Liên biết rõ những tông môn đại phái kia một khi tìm đến thì đúng là một chuyện khó làm, lấy đạo hạnh nàng hiện tại, khôi phục nhục thân đã là không tệ, nhưng nếu như dùng nhiều pháp lực đối với chuyện này chỉ sợ muốn khôi phục thân thể thì không biết sẽ chờ đến năm nào tháng nào.

Nàng nhếch miệng nhỏ, càu nhàu.

- Như thế liền sẽ để bọn hắn tìm được...

Bên kia, Lục Lương Sinh cười cười, uống một ngụm canh Ô Mai nấu hỗn tạp này, lật trang sách, nói:

- Vậy thế nào biết được, lúc hạ sơn, còn không có vào thành đã đụng phải bọn hắn.

Nhưng nói đến đây, nụ cười thư sinh cứng đờ, nhìn nội dung trên giấy, thế nào cũng xem không vào, trong đầu vù vù một cái. Nghĩ đến lúc ở Ly Sơn, trong não hải có tiếng vọng của Lão Mẫu.

"Phúc họa song tê, lần này đi trên đường gặp vây đường, còn phải cẩn thận, mới có được, hảo hảo dùng Sơn Hải Mênh Mông, chớ phụ tiền nhân vun trồng, luân chuyển nhân quả."

Ly Sơn Lão Mẫu đã biết..... Lục Lương Sinh trước đó từng có suy đoán, lúc này lặp đi lặp lại câu nói của bà mà suy nghĩ, chậm rãi nghĩ đến một vài chỗ khác biệt.

Phúc họa song tê..... Trên thân ta và sư phụ, cũng không phải chính là song tê sao....

Trên đường trở về Trường An, gặp gỡ Thừa Vân môn, rồi bị vây, phải nhớ cẩn thận mới được, Lão Mẫu đã thấy được mọi việc sau này của ta...

"Vậy phía sau nhắc đến Sơn Hải Mênh Mông kia... Chớ phụ tiền nhân vun trồng, luân chuyển nhân quả lại có ý gì?"

Hảo hảo dùng Sơn Hải Mênh Mông?!.....

Một bên, Hồng Liên còn đang nói chuyện, Lục Lương Sinh hoàn toàn không nghe lọt vào tai, quay người lại từ phía dưới thư sách chồng chất lật ra thư sách rộng dài bày ở trước mặt, kéo ra tranh ảnh thật dài nhìn chằm chằm xem sơn thủy phía trên.

- Công tử, ngươi làm sao thế?

Hồng Liên đến gần nhìn lại thư sinh chuyên chú nhìn chằm chằm trên tranh vẽ, phía trên ngoại trừ sơn thủy nhấp nhô, mây trắng du tẩu, không có gì khác biệt với ngày xưa.

- Phía trên không có biến hóa?

- Là không có biến hóa.....

Lục Lương Sinh nhìn ra ngoài một hồi, khóe miệng lại chậm rãi hiện ra một tia cười, không lâu liền nhìn Đạo Nhân cóc ngồi trên bàn ôm chén ăn canh vào trong tầm mắt, thư sinh đi đến giá sách, lấy ra giá vẽ đã vô dụng rất lâu, chống lên khung tranh trong phòng.

Nhìn thấy công tử một lần nữa bắt đầu vẽ tranh, Nhiếp Hồng Liên cười khẽ, đi qua hỗ trợ mài mực.

- Công tử, ngươi đang muốn vẽ cái gì?

- Sơn hải.....

Lục Lương Sinh trải rộng một quyển họa trục trống không, lấy ra bút, dính chút mực nước đặt xuống mặt giấy trắng noãn, chậm rãi phác hoạ.

Dù là bây giờ không có pháp lực, nhưng cũng không mất đi khả năng vẽ tranh của hắn.

Ngòi bút kéo lấy mực nước du tẩu, vẽ ra mực xanh như khói, sóng nước xoay tròn, trong khói xanh vẽ ra vách núi, giang hà dậy sóng, nước đập đá ngầm, có mai rùa ở bên trên, tứ chi lân giáp đỏ sậm, cổ dài vươn ra xa. Dựa vào ký ức, ngòi bút rơi xuống phía sau lân giáp, cái đuôi là một đầu trường xà cuộn trên mai rùa, giống như cộng minh cùng chim thú.

- Đây là rùa đen?

Nhiếp Hồng Liên nghi hoặc nhìn chằm chằm con vật hình thù cổ quái phía trên, bị nó nhìn chằm chằm, luôn có loại cảm giác không được tự nhiên.

Lục Lương Sinh cười cười, dựa theo trí nhớ ghi lại trong sách, đặt bút trên một góc viết xuống hai chữ -Huyền Quy- .

Vô ý thức muốn bưng hớp nước phun một ngụm hơi nước, mới nhớ tới mình đã không còn pháp lực, không sử dụng ra được Huyễn Thuật.

Nhìn Huyền Quy được vẽ ra phía trên, vẫn như cũ không nhúc nhích, một hồi lâu, Lục Lương Sinh nhụt chí thu hồi bút, thả đến trên bàn đọc sách.

- Xem ra là ta nghĩ nhiều rồi.

- Tất nhiên là ngươi suy nghĩ nhiều, nếu như tùy tiện là khôi được phục tu vi, vậy những người trong tu đạo kia, há có thể tuỳ tiện thả sư đồ ta rời khỏi!

Đạo Nhân cóc thì thầm nói, ôm lấy cái chén, đem chút nước canh cuối cùng rót vào trên miệng lớn.

Tấn!

Tấn!

Tấn!

Ách ——

Dễ chịu ợ một cái, lúc này mới đã nghiền quơ quơ màng cóc, BA~ nhảy xuống bàn, ngã một phát, không để ý liền đứng lên chui vào gầm giường, chốc lát lại kéo ra một túi lớn để trên người.

- Đi, đưa vi sư lên núi bế quan!

- Bây giờ?

Lục Lương Sinh hơi kinh ngạc.

- Không phải hiện tại, chẳng lẽ đợi đến sang năm xuân về hoa nở à?

Đạo Nhân cóc đeo cái bao lên lưng, dắt lấy hắc văn hồ lô, từng bước một đi đến cửa phòng, quay đầu.

- Không được trì hoãn, không phải sang năm ngươi vào kinh thành, vi sư cũng không ra được.....

Lục Lương Sinh thở dài, cũng không thu thập giá vẽ, lấy ra một cái dù giấy, đi đến bên ngoài căng ra, đặt sư phụ tới trên bờ vai, nhìn bao y phục trĩu nặng trong tay nhịn không được mà hỏi:

- Sư phụ, trong này là cái gì?

- Ăn... À, đan dược cần để vi sư tu phục thương thế.

Đạo Nhân cóc vung màng.

- Đừng nhìn, không có phần của ngươi!

- Được, không nhìn!

Lục Lương Sinh cười cười, nghiêng đầu quay vào nội viện kêu một tiếng

- Đều đi ra đi.

Chống đỡ dù giấy đứng ở trong mưa, nhìn thấy Đạo Nhân, Trư Cương Liệp, Mộc Tê U nhô đầu ra, mới biết được Đạo Nhân cóc phải đi lên núi bế quan, ồn ào cùng một chỗ tiễn đưa.

Dù sao cũng chỉ là mấy tháng nên cũng sẽ không tạm biệt.

Ở giữa tiếng ầm ĩ cùng rời khỏi tiểu viện, trong tiếng mưa rơi ào ào, trong phòng yên tĩnh, trên giá vẽ kia, một sợi thanh khí phiêu xuất, giữa không trung xoáy vài vòng chui vào « Sơn Hải Mênh Mông » trải rộng ra trên bàn.

Cùng lúc đó, Lục Lương Sinh cùng đám người đi ra khỏi thôn cảm giác trên lưng có chút ngứa.....






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch