Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Dẫn Trước Nhân Loại Một Ngàn Năm

Chương 12: Khai mở không gian trữ vật

Chương 12: Khai mở không gian trữ vật


"Ngươi sẽ không muốn ăn thịt ta chứ?" Lục Viễn cầm rìu tiến lên, hầu kết run run, lặng lẽ nuốt một ngụm nước miếng.

Một con sói đầu đàn lớn đến vậy, chừng ấy thịt, há chẳng phải có thể ăn no nửa tháng ư?

Ba vòng thuộc tính này, chẳng có gì đặc biệt. Mấy nhát rìu cũng đủ chém chết ngươi!

Phát hiện Lục Viễn không hề e ngại mình, sói già lùi về phía sau mấy bước, gầm thét, ra vẻ mạnh mẽ song thực chất yếu ớt.

"Ngao ô!" Ngươi đừng qua đây!

Có lẽ là bởi vì thân thể quá hư nhược, sói già suýt nữa lảo đảo, ngã nhào xuống đất.

Lúc này, Lục Viễn mới phát hiện mắt trái mù lòa của nó đều là mủ vàng, ẩn hiện cả côn trùng đang ngọ nguậy. Loại vết thương nhiễm trùng này, đối với động vật hoang dã mà nói, thật trí mạng.

Bộ lông của nó màu tro lẫn trắng, rất bẩn, dính đầy nước bùn.

Một con sói lớn đến vậy, vậy mà run rẩy nhè nhẹ.

"Nó đang e sợ cái chết của mình."

Chẳng biết tại sao, Lục Viễn lại dấy lên một tia lòng trắc ẩn.

Chí ít vào giờ phút này, hắn đang no bụng, thân thể khỏe mạnh, còn có mấy ngày lương thực dự trữ, trạng thái tinh thần tốt đẹp.

Con sói già này, chắc chắn chẳng có tương lai nào. . .

Thế là, Lục Viễn do dự một chút.

Hắn thật sự rất do dự, tựa như khi đưa tiền cho những kẻ quanh ga tàu tự xưng "không đủ tiền mua vé xe" vậy, sự do dự như thế...

Nhưng hắn vẫn ném cho nó một bộ phận nội tạng nhện.

Lúc đầu, những nội tạng này vốn dùng để làm mồi câu, nay để con sói này ăn, đành để cá ăn ít lại một chút.

"Đưa cho ngươi, không cần cảm tạ."

"Huyết nhục siêu phàm sinh vật, đủ để ngươi ăn no nê. . . Nếu còn đuổi theo, đừng trách ta không khách khí! Ngươi có biết ta rất muốn ăn ngươi không?"

Sói già ngửi thấy mùi tanh nồng nặc, rất cảnh giác tiến tới, ngửi ngửi mấy cái, ra chiều muốn ăn lắm, nước bọt trực tiếp nhỏ xuống mặt đất.

Bất quá, vì có người lạ ở đây, nó cũng không chịu hạ thấp cảnh giác, cứ nhìn chằm chằm Lục Viễn, không chịu cúi đầu.

"Ta đi đây, ngươi hãy cứ hưởng dụng."

Không biết vì sao, khi đút cho con sói bệnh này, tâm tình Lục Viễn vậy mà trở nên khá hơn không ít.

Lòng thương hại, có lẽ là cảm xúc độc hữu của sinh mệnh có trí tuệ. Cho dù bản thân hắn tình cảnh chẳng mấy tốt đẹp, nhưng hắn vẫn có thể thương hại một con sói già còn đáng thương hơn mình.

Sau đó, hắn trở về nơi ẩn náu của mình, đem chiếc rương đã nhặt được cải tạo thành một cái bẫy bắt cá.

Phương pháp chế tạo cạm bẫy cũng đơn giản: chỉ cần đục một cái lỗ không lớn không nhỏ vào chiếc rương hành lý, sau đó thả mồi vào trong, rồi ném chiếc rương xuống nước là đủ.

Cá ngửi thấy mùi mồi sẽ dọc theo cái lỗ chui vào trong rương hành lý. Sau khi chui vào, chúng cũng không chắc đã chui ra được. Dù sao loài cá này có phần ngu ngốc, chúng làm sao có thể biết đây là một cái bẫy chứ?

Bất quá, để thêm phần an toàn, Lục Viễn lại làm thêm một ống nhựa hình chữ "L" ngược, cắm vào cửa hang. Như vậy, loài cá muốn chạy trốn sẽ phải trải qua cái ống đó, độ khó tăng lên rất nhiều.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi như thế, cũng đã đến chiều.

Lục Viễn đau lưng mỏi gối, sâu sắc cảm thán sức sản xuất của mình thật thấp kém, chỉ làm đôi chút việc tay chân, vậy mà một ngày cứ thế trôi qua.

Hắn hiên ngang hùng dũng khiêng cái bẫy bắt cá, sau khi dùng dây leo cột chắc, đổ đầy nước rồi dìm xuống nước.

"Hy vọng ngày mai có đại thu hoạch!"

Lúc trở về, hắn phát hiện con sói già kia đã rời đi, số nội tạng nhện vứt trên mặt đất cũng đã biến mất.

"Chúc ngươi may mắn. Mong ta cũng được hảo vận!"

. . .

Đây chính là ngày thứ ba của Lục Viễn tại thế giới này.

Ba ngày rất ngắn, ba ngày cũng dài đằng đẵng, dài đến mức hắn tựa hồ đã có chút thích nghi với cuộc sống hiện tại.

Cuộc sống của hắn quá đỗi phong phú, không có thời gian suy nghĩ những chuyện vẩn vơ.

Hắn nhất định phải học cách chấp nhận hiện thực.

Thần cải tạo đôi mắt hắn, ban cho hắn năng lực "Không gian trữ vật", có lẽ thật sự có một chút xíu tỉ lệ hắn sẽ độc bước trên con đường siêu phàm.

Hắn muốn sống càng lâu hơn.

"Hôm nay trôi qua coi như ổn thỏa, ta cũng không mắng ngươi đâu, hỡi Thần."

Mặt trời chiều ngả về tây, Lục Viễn ngồi bên đống lửa, ăn chân nhện nướng.

Hôm nay trạng thái tinh thần coi như không tệ, thế là hắn hao phí đại lượng tinh thần lực, dốc sức khai mở một không gian trữ vật tùy thân.

Sau khi nhắm mắt lại, hắn kích hoạt năng lực "Không gian trữ vật".

Giữa hư không xám đen, phảng phất có lôi đình tử sắc đang chấn động.

Theo một luồng tinh thần lực rót vào, không gian tựa như một tầng mặt nước bị khuấy động trực tiếp.

Cách làm đơn giản và thô bạo đến vậy khiến Lục Viễn không khỏi hãi hùng khiếp vía: "Sao ta lại cảm thấy năng lực dị không gian của mình tinh diệu hơn không gian trữ vật nhiều vậy?"

Đương nhiên, không gian trữ vật và dị không gian vẫn là không giống nhau. Sau khi mở ra, không gian này sẽ tồn tại lâu dài, chỉ tiêu hao tinh thần lực khi chứa đồ vật. Hơn nữa, thời gian bên trong cơ bản là đứng yên, không cần lo lắng vấn đề vật phẩm biến chất.

"Một mét khối, tạm thời cũng đủ dùng."

Một cái tủ lạnh cỡ lớn, dung tích cũng chỉ chừng 500 lít, tức là 0.5 mét khối. Một mét khối, thật không nhỏ.

Lục Viễn đem phần thịt nhện còn lại của mình cất vào trong, tiêu hao tinh thần lực không nhiều, thật tiện lợi.

Mở ra một không gian trữ vật tiêu hao tinh thần lực rất nhiều, hắn cảm giác có chút mệt mỏi, thế là mơ màng thiếp đi.

. . .

Một ngày mới lại một lần nữa bắt đầu!

Hắn không ngủ nướng, mà mang theo hai quầng thâm dưới mắt.

Lục Viễn cầm rìu, trời vừa tờ mờ sáng đã không kịp chờ đợi đi đến chỗ đặt bẫy bắt cá, dù sao chuyện này liên quan đến vấn đề hắn có thể tiếp tục phát triển. Thật cấp bách!

Nếu cái bẫy bắt cá đạt được thành công lớn, nghĩa là hắn có thể giải quyết vấn đề thức ăn một lần là xong, cả đời nhàn nhã!

Dọc đường, hắn còn phát huy tay nghề nhặt rác truyền thống lâu năm, nhặt nhạnh rác rưởi. Sao có thể không nhặt rác chứ? Hắn yêu quý cái nghề này.

Lại may mắn nhặt được một chiếc xe hơi!

Bên trong có sáu lon nước, mười hai cái bình, ba thiết bị bán dẫn hỏng, có thể là điện thoại hoặc radio. Hắn mang tất cả đi, nhét vào trong không gian trữ vật!

Còn có một cái cặp sách, bên trong chứa chất hữu cơ đã rữa nát cùng một ít côn trùng xanh đỏ.

"Vật tư cấp bậc phổ thông." Lục Viễn đem đồ vật trong túi xách đổ ra ngoài, khoác lên vai, rùng mình hai cái, cảm thấy có chút ít, nhưng vẫn có thể dùng.

Ngay sau đó, vận khí hắn lại bùng nổ, vậy mà trong bụi cỏ lại phát hiện một vệt kim sắc nhàn nhạt. Hắn vội vàng đi tới, dùng rìu đào mấy nhát đất, đào lên một hộp sắt vuông vắn.

"Thứ đồ chơi gì đây?"

Trong hộp sắt có một bình thủy tinh màu nâu.

Tựa hồ được chế tác từ một loại vật liệu đặc thù nào đó, rất tinh xảo. Màng ni lông mỏng ở miệng bình chưa hề bị xé toang, bên trong chứa mấy chục viên dược hoàn màu lam.

Con mắt phải hợp kim titan của Lục Viễn truyền về tin tức: 【 Đây là một loại dược vật chứa vi lượng siêu phàm nguyên tố, có thể thông qua việc tăng cường hệ thống miễn dịch để điều trị đa số bệnh nhiễm khuẩn. 】 【 Mặc dù đã qua rất lâu hạn sử dụng, nhưng bởi vì đóng gói nghiêm cẩn, có lẽ vẫn còn hiệu quả không tồi. 】

"Ha ha ha! Bảo vật đây rồi! Ít nhất cũng là một bảo tàng cấp bậc SSR!" Trong lòng Lục Viễn dâng lên một trận cuồng hỉ.

Chẳng lẽ là hôm qua đút cho sói, làm chuyện tốt, khiến nhân phẩm của mình đại bùng nổ ư?




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch