Mùi thức ăn ngon miệng tức thì tỏa ra. Trương Thiếu Linh cố nén nỗi thèm thuồng trong lòng, mở cửa sổ ra rồi nói với Trương Văn: "Các ngươi cứ ăn trước đi, ta đi tắm cho Hỷ Nhi. Gia hỏa này lại dính đầy bùn đất khắp người, vừa rồi còn không yên phận, vẫn chưa tắm sạch sẽ."
"Tỷ, tỷ đừng bận tâm đến nàng nữa! Chúng ta cứ tự ăn là được."
Tiểu Đan vẫn còn thành kiến với Hỷ Nhi, ngay lập tức nàng nói với vẻ không vui.
Trương Thiếu Linh cười rồi nói: "Không sao đâu, nhìn cái bụng nhỏ của ngươi chắc không thể ăn hết sạch không chừa cho ta chút nào chứ! Chốc lát là xong thôi, các ngươi cứ tự ăn đi."
Trương Văn cũng không nói gì, chỉ dặn dò: "Tỷ, tỷ nhanh lên."
"Biết rồi!"
Trương Thiếu Linh vừa nói vừa thu dọn quần áo và khăn tắm. Sau khi do dự một lúc, nàng tiện tay lấy dầu gội và sữa tắm của Trương Văn rồi mới đi ra ngoài.
"Thật là, có thể tắm cho nàng ấy đã là tốt lắm rồi. Cớ sao còn phải lãng phí những thứ này chứ."
Tiểu Đan đứng bên cạnh nhìn tỷ tỷ còn lấy cả xà bông và quần áo của mình, lập tức nàng lẩm bẩm với vẻ không vui.
Trương Văn vội vàng xoa dịu, an ủi nói: "Thôi được rồi Tiểu Đan, mấy thứ này nàng ấy cứ dùng trước đi. Đợi ca ca trở về sẽ mua cho ngươi quần áo mới mặc, thế nào?"
"Hừ, ta chính là không thích nàng ấy!"
Tiểu Đan không chịu thua mà nói, cảm giác như có chút ý tranh sủng.
Trương Văn bất đắc dĩ lắc đầu, gắp một miếng đùi gà đặt vào bát nàng.
Hắn đứng dậy lấy bia và nước ngọt, mở ra rồi uống một ngụm.
Thời tiết quá nóng, bia không ướp lạnh uống vào cũng thấy khó chịu.
Nhưng cái nơi rách nát này ngay cả một cái ti vi cũng không có, lấy đâu ra tủ lạnh chứ!
Tiểu Đan cũng nhận lấy nước ngọt rồi uống, nhưng nàng thì lại chẳng bận tâm chút nào.
Có thứ để uống đã là tốt lắm rồi, hương vị ngọt ngào xua tan đi chút ghen tị trong lòng nàng. Sau khi uống một ngụm thoải mái, nàng chép miệng nói: "Ca, ta thật không hiểu. Rốt cuộc huynh thích điểm nào của nàng ấy, chẳng phải có rất nhiều cô nương tốt sao?"
Trương Văn thật sự không muốn muội muội cũng gia nhập phe của mẫu thân, cùng nhau thuyết giáo mình.
Ngay lập tức hắn nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Tiểu Đan, Hỷ Nhi dù sao cũng là thân thích trong nhà chúng ta, tính ra cũng là vãn bối của ngươi rồi. Sao ngươi cứ mãi có thành kiến với nàng ấy vậy."
Tiểu La Lị liếc một cái, đột nhiên vẻ mặt nàng trở nên có chút ranh mãnh nói: "Mẫu thân nói huynh chính là kẻ háo sắc, làm gì có nhiều chuyện để nói như vậy chứ."
Trương Văn nghe xong toát mồ hôi, mẫu thân sao lại nói chuyện này với nàng ấy chứ. Vội vàng giải thích nói: "Ta không nghĩ nhiều như vậy, vả lại Hỷ Nhi chỉ là một đứa trẻ nhỏ như thế. Ta có thể có suy nghĩ gì về nàng ấy chứ?"
"Xì!"
Tiểu Đan khinh thường nói: "Giả bộ đứng đắn, ta đã thấy mẫu thân giúp huynh vuốt ve cái thứ đó rồi. Còn nói huynh không phải kẻ háo sắc. Chẳng phải huynh là vì Hỷ Nhi xinh đẹp sao? Nàng ấy dù xinh đẹp đến mấy thì cũng là một đứa ngốc nhỏ thôi."
Trương Văn nhìn muội muội nói chuyện không hề kiêng dè, thậm chí còn có vẻ đắc ý.
Trong lòng hắn thực sự có một sự thôi thúc muốn đâm đầu chết. Đêm đó rõ ràng nàng ấy ngủ rất say, sao lại có thể nhìn thấy được chứ.
Vả lại trong phòng tối như vậy, ngay cả mình còn không nhìn rõ, nàng ấy lại nhìn rõ.
Cái thế đạo gì đây chứ.
"Tiểu muội, chuyện này ngươi tuyệt đối không được nói ra ngoài đó!"
Trương Văn không còn cách nào khác, vội vàng dặn dò.
Tiểu Đan cười ranh mãnh, rồi đột nhiên ngồi xuống bên cạnh Trương Văn. Nàng nắm tay hắn lay lay, làm nũng nói: "Ca, người ta sẽ không nói với ai đâu."
Trương Văn lập tức cảnh giác, trong nhà này chẳng có người nữ nào là bé ngoan cả.
Nhưng nhìn dáng vẻ yểu điệu của muội muội, với vẻ mặt thuần khiết.
Hắn lại không khỏi nghĩ rằng liệu mình có phải đã nghĩ quá nhiều rồi không: "Ngươi thật sự có thể giữ mồm giữ miệng được sao!"
"Đương nhiên rồi!"
Tiểu Đan cười rồi, đột nhiên nói: "Tỷ tỷ và ta đều đã nhìn thấy rồi, huynh bảo ta đi nói với ai đây. Người khác cũng không hứng thú với chuyện nhà chúng ta đâu."
Trương Văn vã mồ hôi, hắn còn tưởng là rất kín đáo. Không ngờ hai gia hỏa này đều biết hết rồi, chắc là các nàng không dám nói chuyện này với mẫu thân. Nhưng nếu sau này các nàng dùng chuyện này làm nhược điểm thì mình chẳng phải toi đời rồi sao.
Tiểu Đan thấy ca ca vẻ mặt chấn động, nàng cười khúc khích rồi nói: "Ca, dù sao huynh cũng đâu có đâm vào. Căng thẳng làm gì!"
"Đâm cái gì?"
Trương Văn hỏi với đầu óc có chút trì trệ.
Tiểu Đan trợn đôi mắt to đẹp khinh bỉ liếc một cái rồi nói: "Còn giả bộ đứng đắn với ta nữa, chẳng phải là lấy cái thứ đó của huynh đâm vào chỗ mẫu thân đi tiểu sao. Thật sự coi ta không biết gì sao!"