Chuyện cứu nạn cũng chấm dứt, Hạ Trừng thường xuyên đến nhà thăm anh.
Thật ra anh khôi phục rất tốt, thậm chí còn được nhóm trợ lý hỗ trợ ngồi xe lăn đi đến công ty, nhưng mà cô vẫn lo lắng, chỉ cần rãnh rỗi, sẽ tới nhà anh.
Vì chuyện này, Tô Hằng trẻ thành khẩn "nói chuyện thâu đêm" với ba mẹ anh.
"Ba, mẹ, Hạ Trừng rất dễ thẹn thùng, con xin hai người, vào lúc cô ấy đến nhà mình chơi, hai người có thể trốn xa bao nhiêu thì cứ trốn xa bấy nhiêu, đừng tới quấy rầy chúng con."
Giang Bích Lan nói:
"A Hằng, đừng trách mẹ không nhắc con nhé, con phải cố gắng nắm bắt cơ hội lần này."
Tô Quốc Hoa nói:
"Em đừng có đưa ra ý kiến linh tinh gì nữa, để cho người trẻ tuổi tự do phát triển là được, đừng có tạo áp lực cho bọn chúng."
Tô Hằng trẻ ngây ngô cười:
"Hiếm khi ba chịu mở miệng nói chuyện cho con."
Giang Bích Lan đánh cánh tay của con trai mình một phen:
"Cái thằng nhóc không lương tâm này, mẹ giúp con chưa đủ nhiều hả? Ba con chỉ đứng bên cạnh nói mát một câu thì trái tim của con đã nghiêng qua bên đó rồi."
Tô Hằng trẻ cảm thấy rất bất đắc dĩ:
"Mẹ, con chỉ mong mẹ đừng có gây khó khăn cho con chứ không mong mẹ giúp gì, da mặt của Hạ Trừng rất mỏng, mẹ mà nhiệt tình quá, cô ấy sẽ sợ đó."
Giang Bích Lan nói:
"Được được được, không phải con không cho mẹ nhúng tay sao? Mẹ nghe lời con là được, nhưng con phải cố gắng lên đó, tốt nhất sang năm là cưới được Trừng Trừng về nhà mình."
Tô Quốc Hoa lắc đầu không nói.
Tô Hằng trẻ cười khổ, cũng không nói lời nào.
Đừng nói tới việc anh có thể làm được chuyện khó khăn như cưới được Hạ Trừng không, bây giờ ngay cả có thể theo đuổi cô thành công hay không đã là một vấn đề rất lớn.
Lúc Hạ Trừng đến nhà họ Tô, vẫn giống như trước kia, ba mẹ Tô Hằng trẻ lúc nào cũng có chuyện phải đi ra ngoài, cả tòa nhà rộng lớn, trừ cô và Tô Hằng trẻ thì chẳng có bóng người nào.
Trong lòng cô có phần hoài nghi, có phải bọn họ cố tình tránh mặt cô không?
Nhưng mà những chuyện thế này nếu hỏi ra miệng, lại rất kỳ lạ, nên cô giấu trong lòng không nói.
Hạ Trừng vừa nhìn thấy Tô Hằng trẻ thì kinh ngạc hỏi:
"Ồ, anh có thể chống gậy tự mình đi đường rồi hả?"