Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Đại Phản Diện: Ta Chuyên Đạp Nhân Vật Chính

Chương 20: Đây là thư tình ngươi viết cho ta phải không?

Chương 20: Đây là thư tình ngươi viết cho ta phải không?


Trái tim vốn đã đập thình thịch như đánh trống của Vương Hạo Nhiên bị dây cung tình dục của nàng quất vào làm cho khí huyết sôi trào, bên dưới sung huyết tràn đầy, quy đầu cự long màu đỏ tía chen giữa đám rừng đen rậm rạp nơi gò mu làm cho những cánh hoa phấn non chứa đầy mật dịch trở nên bóng loáng.

U cốc của xử nữ chưa từng nếm mùi đời lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với cự long của nam nhân như vậy, sự kích thích mãnh liệt khiến nàng trong tiếng rên rỉ thở dốc, vòng eo liễu mảnh khảnh bản năng khẽ đung đưa, tựa như nghênh đón lại tựa như khước từ, những cánh hoa mịn màng run rẩy co thắt, như đang bú mút lỗ sáo trên quy đầu của Vương Hạo Nhiên, đường lăng nhạy cảm của quy đầu bị những cánh hoa phấn non của nàng cắn chặt, cộng thêm bắp đùi giữa háng Vương Hạo Nhiên áp sát vào gốc đùi trắng muốt như mỡ đông dưới háng nàng, sự cọ xát trơn mịn và tròn trịa khiến lỗ chân lông trên khắp người Vương Hạo Nhiên đều giãn ra thoải mái.

Vương Hạo Nhiên bắt đầu khẽ thúc hạ thân, cự long ra vào ma sát nơi cửa u cốc của nàng, đường lăng quy đầu nạo vét khiến những cánh hoa mềm mại của nàng như hoa xuân nở rộ, lật vào lật ra.

Ôn Tịnh bắt đầu rên rỉ khe khẽ, đôi mắt như mộng nửa nhắm nửa mở đọng nước long lanh.

Lúc này Vương Hạo Nhiên cảm nhận được cự long đâm vào huyệt xử nữ của nàng chưa đầy một tấc đột nhiên bị lớp thịt non trong âm đạo co thắt bao bọc, bị một luồng nhiệt lưu từ sâu trong tử cung chảy ra thấm ướt ấm áp và mềm mại, khiến sự giao thoa giữa cơ quan sinh dục của nàng và Vương Hạo Nhiên càng thêm trơn ướt, Vương Hạo Nhiên khẽ nhích mông, cự long lại tiến sâu thêm vài phân, cảm nhận rõ ràng quy đầu đã chạm vào một lớp màng thịt mỏng manh, đó chính là màng trinh của nàng, lúc này chỉ cần Vương Hạo Nhiên dùng thêm ba phần sức, trinh tiết mà người thiếu nữ xinh đẹp trước mặt giữ gìn suốt mười mấy năm qua sẽ bị hủy hoại trong tay hắn.

Giai nhân như thế này, Vương Hạo Nhiên nhất định phải hưởng dụng thật tốt, khiêu khích đến khi nàng cầu xin hắn phá cung mới hiển lộ rõ thiên phú "năng làm" của hắn, vì thế Vương Hạo Nhiên không vội vàng đột phá u cốc của nàng, vươn một ngón tay xuống giữa háng nơi hai người đang áp sát, nhẹ nhàng xoa nắn hạt thịt non nớt trên những cánh hoa vốn đã sưng lên cứng như hạt đậu, chịu sự khiêu khích chạm vào chí mạng này, gốc đùi áp sát mật thiết giữa nàng và Vương Hạo Nhiên lập tức bắt đầu co giật theo phản xạ.

"Ưm... đừng như vậy... ưm... ta chịu không nổi... a..." Những ngón tay thon nhỏ của Ôn Tịnh nắm chặt lấy ngón tay đang xoa nắn hạt thịt của Vương Hạo Nhiên, nhưng không thể xê dịch được phân hào, mà đôi môi mềm mại đầy mê hoặc của nàng lúc này vì không chịu nổi sự tê dại nơi hạ thân mà khẽ hé mở rên rỉ thở dốc, Vương Hạo Nhiên cho rằng thời cơ đã chín muồi, không chần chừ nữa, đem miệng mình bao phủ lên làn môi mềm mại của nàng, khi đầu lưỡi Vương Hạo Nhiên đột phá sự thơm tho mềm mại đó, một luồng hương tân ngọc dịch lập tức rót vào miệng Vương Hạo Nhiên, đầu lưỡi trơn trượt của nàng lại rụt rè né tránh sự tìm kiếm của chiếc lưỡi linh hoạt của hắn, đầu nàng bắt đầu lắc lư, mái tóc đen dày mượt như tơ cọ xát làm má Vương Hạo Nhiên ngứa ngáy khó nhịn, Vương Hạo Nhiên nhịn không được dùng tay giữ lấy đầu nàng để hôn sâu tìm tòi, không ngờ khi Vương Hạo Nhiên cuối cùng cũng tìm thấy chiếc lưỡi mềm mại trơn trượt của nàng để mút mát, đôi mắt say đắm của nàng đột nhiên mở ra nhìn hắn, trong làn nước long lanh lóe lên sự tinh anh khó đoán.

Trong nụ hôn nồng cháy, Vương Hạo Nhiên cảm thấy nàng nâng một chân lên, làn da mịn màng như mỡ đông trên bắp chân cân đối cọ xát vào cơ chân trần trụi của hắn, hạ thân nàng đã vì bắp chân nâng lên mà mở rộng, khiến Vương Hạo Nhiên nhìn rõ những cánh hoa màu hồng phấn dưới háng nàng đang thắt chặt lấy đường lăng trên quy đầu cự long của hắn, Vương Hạo Nhiên phấn khích tưởng rằng nàng đang ám chỉ mình hãy táo bạo đột phá, khi hắn đang định thúc hạ thân đưa đại long đầu tiến sâu vào u cốc để mở ra cánh cửa cấm kỵ cho nàng, Ôn Tịnh đột nhiên có chút sợ hãi nói: "Hạo Nhiên, ta sợ..."

"Đừng sợ, ta sẽ nhẹ nhàng thôi, nhất định sẽ không để ngươi quá đau đâu."




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch