Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 149: Một đợt tiếp một đợt

Chương 149: Một đợt tiếp một đợt

...

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Ngoại trừ Vu Kiện, mấy người còn lại đều mong giáo viên vật lý xuất hiện giống như muốn lôi người chết ra từ quan tài.

Hàn Khả Tâm tiếp tục giải thích: "Công suất của mô-tơ điện thay đổi theo sự cải biến phụ tải, phụ tải gia tăng, lực cản gia tăng, vận tốc quay giảm xuống. Trong trường hợp này, sự khác biệt của trục xoay mô-tơ và từ trường quay càng lớn, công suất mô tơ càng gia tăng, trái lại, giảm đi!"

"Trọng lượng toàn thân bọn chúng đều đang cộng thêm vào chuyển động quay của mô-tơ điện, giống như một lực kéo phụ trợ, dẫn đến vận tốc quay của mô-tơ cao hơn so với bình thường. Nếu bọn chúng hung ác, quyết tâm đặt toàn bộ trọng lượng cơ thể lên trên ba cạnh của kim tự tháp, sự chuyển động trục của mô-tơ sẽ mất đi cái ngoại lực này, khôi phục trạng thái không tải. Đến lúc đó, vận tốc quay giảm xuống, công suất lên cao, mạch điện sẽ cắt!"

(Lời editor: Đại loại hãy thử tưởng tượng nhé, mô-tơ đang quay bình thường (trạng thái không tải), nhưng vì có thêm lực kéo đến từ trọng lượng của hai người Giang Lân nên sẽ quay nhanh hơn. Bây giờ nếu hai người đặt trọng lượng bản thân lên chóp sắt, lực kéo này sẽ biến mất, vòng quay chậm đi. Mô-tơ có thể quay trở lại trạng thái không tải => Có sự thay đổi trong công suất nên mô-tơ sẽ bị ngắt)

Mọi người cuối cùng cũng nghe hiểu, ôn lại hết những tiết vật lý năm đó.

"Wow! Chị Khả Tâm, quá lợi hại, có phải trước kia từng làm cán bộ vật lý?" Lâm Cửu Nguyệt giơ ngón tay cái lên nói.

"Chị chỉ phỏng đoán thôi!" Hàn Khả Tâm rất khiêm tốn trả lời.

Vu Kiện đáp: "Cô chớ nên khiêm nhường, tôi cảm thấy phân tích của cô rất hợp lý. Hiện tại luận trí tuệ, sợ là chỉ có cô mới có thể đối kháng cùng Nhà Thiết Kế Tử Vong."

Lúc này Hoàng Bắc Khoa ở một bên gãi gãi đầu: "Các anh nói xem, bọn chúng có thể dùng cổ tay cổ chân quấn lấy mấy đoạn xích thừa ra hay không?"

Răng rắc!

Câu nói vừa rồi giống như sấm sét giữa trời quang.

Tất cả thành viên đều ngây ngẩn cả người, nhất là Hàn Khả Tâm, cơ thể như bị sét đánh mềm nhũn.

Giảng vật lý hơn nửa ngày, tuy rất tốt, nhưng xem chừng rất ngu ngốc!

Quấn chuỗi sắt thừa quanh cổ tay và mắt cá chân, vấn đề đơn giản như vậy, CMN, còn muốn vật lý học cái gì chứ!

"Khụ khụ, chắc tôi nghĩ nhiều rồi. . ." Khuôn mặt Hàn Khả Tâm lúng túng nói.

"Chưa hẳn!"

Vu Kiện đáp: "Mọi người nhìn kỹ mấy cái xích sắt đi!"

Những ánh mắt lập tức đưa tới, màn ảnh không phóng to, hình tượng tuy mơ hồ nhưng vẫn có thể nhìn ra được. Bên trên từng mắt xích đều có gắn gai sắt.

"Chắc Nhà Thiết Kế Tử Vong đã sớm phòng bị!" Hoàng Bắc Khoa lẩm bẩm.

Đám người thở dài, ánh mắt lần nữa quay trở về phòng livestream.

Lúc này, Giang Lân đã thành công rút lại lưỡi, nhưng bị điện giật khiến thần trí hắn hơi hỗn loạn. Theo sự chuyển động của mô-tơ điện, cộng thêm tác động của trọng lực, xích sắt càng ngày càng nới lỏng, ba cạnh tự tháp sắc bén cũng hướng bên trong đâm xuyên, vết thương máu me đầm đìa, thậm chí có thể nhìn thấy từng khối thịt nát rơi xuống.

"A. . . Cứu mạng. . . Mau cứu tôi. . . Tôi sắp chết. . ."

Giang Lân đau đến nhe răng nhếch miệng, ánh mắt bắt đầu tiêu tán, dưới sự đau đớn kịch liệt, hắn lại bắt đầu lè lưỡi.

"Tư tư tư. . . ."

Dòng điện lập tức vọt tới, toàn thân Giang Lân rung động, đại não chết lặng, thân thể như diều gặp gió đứt dây, hoàn toàn mất đi khống chế.

"Phốc. . . Phốc. . ."

"Phịch. . ."

Nháy mắt, đại tiện tiểu tiện bài tiết không kiềm chế, giống như lở đất, có vàng có đen, còn có hạt dưa và rau xanh chưa kịp tiêu hóa hết cũng phun ra khắp nơi, kèm theo đó là một cỗ mùi hôi thối phảng phất. Cuối cùng, chất lỏng vàng đục từ từ thuận theo ba cạnh kim tự tháp chảy xuống.

"CMN! Lão tử đang ăn cơm! Đậu xanh rau má!"

"Cái này fu*k là thoải mái quá hả!"

"Phọt mạnh thêm chút nữa, nói không chừng có thể mượn lực nâng cơ thể lên, vậy liền thoát! Cố gắng, dùng sức!"

Đang lúc người xem mải miết bình luận, Giang Lân bỗng điệp điệp, lại phun ra thêm một đợt. Nhưng lần này không phải nước tiểu, mà là máu. Còn có mấy đoạn trực tràng ngắn bị xé rách cũng rớt ra từ hậu môn, tích tích, lủng thủng.

"666!"

"Mẹ nó buồn nôn!"

"Hình ảnh này xem khi ăn cơm! Khẩu vị lão tử càng ngày càng nặng!"

"Đúng vậy, trước khi đi ngủ mười phút đồng hồ, cường thân bổ thận!"

Thấy cảnh tượng kịch liệt như vậy, tất cả người xem đều kinh hãi.

Cùng lúc đó, ở một bên khác, đại não Cao Song Duệ đã tương đối thanh tỉnh, nguyên do từ đầu đến cuối hắn không hề dùng lưỡi kết nối mạch điện. Nhưng cũng vì trọng lượng tựa vào ba cạnh sắt càng ngày càng lớn, hạ thân đã sắp chịu không nổi nữa rồi. Tuy ba cạnh kim tự tháp không vào quá sâu, nhưng thiết kế càng hướng xuống càng thô, cơ hoành trên bờ mông Cao Song Duệ đã hoàn toàn bị xé rách, từng dòng máu lâm ly chảy xuống.

"Cứu mạng. . . Có ai không. . . Cứu tôi với. . . A. . ." Cao Song Duệ run rẩy lẩm bẩm. Sự đau đớn khiến đại não hắn chết lặng, nhưng điều này cũng không phải thứ mà hắn sợ nhất. Thứ khiến hắn cực độ kinh hãi chính là sự băng lãnh trước khi chết. Hiện tại, hắn cảm giác thân thể giống như bị một cỗ khí lạnh rét run cốt tủy bao quanh, toàn bộ thế giới phảng phất đều đóng băng.

"Mình không muốn chết, mình muốn về trường học, bọn nhỏ đang chờ. . ."

Cao Song Duệ ô ô khóc, trong ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng. Trên vách tường có cái máy bấm giờ, lúc này mới trôi qua không đến hai phút đồng hồ. Nếu cứ tiếp tục, thứ đồ chơi kia chắc chắn sẽ xuyên thấu thân thể của mình, vậy liền chết!

"Ô ô ô, Nhà Thiết Kế Tử Vong, tôi biết anh đang xem, van cầu anh thả tôi ra, tôi đi tự thú, tôi nhận tội. . .

Dương Triếp không trả lời, nhưng cư dân mạng lập tức đáp lại.

"Lúc giết người sao mày không nghĩ tới việc đi tự thú? Hôm nay mày nhất định phải chết!"

"Streamer tuyệt đối đừng buông tha cho hắn. Loại người cặn bã thiên lý nan dung. Nếu hắn không chết, lòng người đều rét lạnh!"

"Tỉnh lại đi! Streamer đã nói rồi, muốn sống sót thì thành thành thật thật chơi game, tiến vào Phòng Livestream Tử Vong, cứ theo quy củ mà làm!"

Dương Triếp liếc mắt nhìn phần bình luận, khẽ gật đầu, xem ra rất nhiều người đã hiểu rõ quy tắc.

"A a a. . . Tôi không muốn chết. . . Tôi là người có niềm tin. . ."

Cao Song Duệ đột nhiên la to, giống như bị điên, sau đó đưa mắt nhìn xích sắt gai, tiếp đó dùng cổ tay cổ chân quấn lấy.

Một cảnh quay đặc tả nhanh chóng hiện ra.

Từng cây gai sắc bén trực tiếp đâm rách làn da của Cao Song Duệ, dưới tác động của trọng lực, mạnh mẽ găm chắc bên trên xương cốt. Cảnh tượng kinh khủng phát sinh.

Két két két. . .

Xương cốt bị đâm cắt, cọ sát, phát ra thanh âm chói tai. Tiếp lấy, từng thớ thịt và dây gân xanh tím trên cổ tay bị gạt ra.

"A a a. . ."

Tiếng thét chói tai của Cao Song Duệ vang lên, hai mắt sung huyết, lồi lớn, kinh dị và kinh khủng vô cùng.

Lúc này hắn mới ý thức được, sau khi lớp bì trên cổ tay bị đâm phá, gai sắt rất dễ dàng gọt bay tất cả da thịt, căn bản chịu không nổi trọng lượng của mình.

"CMN! !"

Cao Song Duệ đau đến nghiến răng nghiến lợi, mắt thấy toàn bộ thịt sắp bị tách khỏi xương cổ tay, hắn lập tức thả xích sắt đang quấn chắc ra.

Nhưng kết quả lại khiến Cao Song Duệ càng thêm suy yếu. Hắn cảm giác được, ba chóp cạnh đã sắp đâm thủng bàng quang, một cỗ nước tiểu bị chèn ép phun ra.

Bàng quang mà nổ thì hậu quả khó lường!

Nghĩ đến đây, ánh mắt Cao Song Duệ rơi vào hai cái dây dẫn trước miệng.

Há mồm.

Không do dự nữa!

Xì xì xì. . .

Dòng điện từ lưỡi chảy qua mặt, roẹt một đạo, cả người Cao Song Duệ run run rẩy rẩy.

Lập tức, từng thanh âm không hài hòa lại vang lên.

"Phốc. . . Phốc. . ."

"Phịch. . ."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch