Giang Lân và Cao Song Duệ quả nhiên tìm thấy chìa khóa bên trong túi áo.
Mở xiềng xích, mặc quần áo, băng bó vết thương đơn giản một chút.
Đợi xử lý xong xuôi, trạng thái tinh thần của hai người tốt hơn rất nhiều, tuy nhiên khi quay sang nhìn ánh đèn đỏ lóe sáng trên vòng kim loại, vô hạn phiền muộn lập tức trở lại. Mạng nhỏ còn đang nằm trên tay người khác, muốn sống, chỉ có thể tiếp tục!
Lúc này, Cao Song Duệ nhìn ngắm bốn phía, lạnh lùng nói: "Nhà Thiết Kế Tử Vong, mày hình như quên mất một việc!"
Khóe miệng Dương Triếp có chút nhúc nhích, cười nói: "Một tên sát nhân biến thái luôn nhắm vào các cô gái mặc áo đỏ, ngẫm lại thì lý do là gì? Hiệu ứng áo đỏ, khiến ông nảy sinh dục vọng đối với những người phụ nữ mặc đồ đỏ? Hay là bệnh tâm lý, cảm giác ghét áo đỏ như một căn bệnh ung thư? Cũng có thể là chướng ngại trong tình cảm sản sinh ra chướng ngại tâm lý? Vì vậy, tôi đã tra cứu một chút những vụ án liên quan đến bạo lực ở Đồng Thành trong khoảng ba năm từ 1986 đến 1989, phát hiện có một người phụ nữ thường xuyên gặp tình trạng bạo lực gia đình, còn bởi vậy mà xảy thai. Cô gái kia thích mặc áo đỏ, ông và cô ta từng cùng làm việc trong một nhà máy. Ông có tình cảm thầm mến nhưng luôn tự ti, đối phương thì lại khá đào hoa. Về sau, ông nghe nói đến bất hạnh của cô ta, nhưng không hề thông cảm với đối phương. Theo ý ông, cô ta nếu tìm bất cứ người đàn ông nào ở ngoài, trừ mình ra đều là việc đáng chết. Từ đó tâm lý bắt đầu vặn vẹo. Ông cho rằng những nữ nhân xinh đẹp, mặc đồ đỏ đều đáng chết, bởi vì ông cảm giác những người này không an phận, do đó muốn giết chết bọn họ. . ."
Nghe đến đây, các thành viên Tổ trọng án số 0 đều được mở rộng tầm mắt.
"Tôi thật là đần mà, sao lại không nghĩ tới điểm này!" Hàn Khả Tâm cảm thấy tự trách, kỳ thật cô đã tiến rất gần, chỉ là phương hướng sai lầm, càng chạy càng sai.
Vu Kiện thở dài an ủi: "Không phải một mình cô sai, tất cả chúng ta đều sai, Nhà Thiết Kế Tử Vong đã cho chúng ta một bài học quý giá!"
Lúc này, bên trong phòng livestream, câu trả lời của Cao Song Duệ khiến tất cả mọi người đều cảm thấy rét lạnh như gặp tuyết sương.
"Ha ha, mày quả nhiên thông minh hơn nhiều so với những tên cảnh sát kia!"
Khóe miệng Dương Triếp mỉm cười, kỳ thật có thể đào ra Cao Song Duệ, công thần lớn nhất chính là hệ thống. Hệ thống sở hữu mục Thương Thành phi thường cường đại, các loại thẻ truy tung, thẻ tìm kiếm,.v.v. Hắn chỉ cần làm rõ mạch suy nghĩ, còn lại cứ giao cho hệ thống, sau khi khóa chặt Cao Song Duệ, tin tức về điểm PK, tội danh,... đều được làm sáng tỏ.
"Tuy nhiên tôi vẫn chưa hiểu rõ. Tại sao sau 13 năm, ông không giết người nữa mà lại đến tiểu học công nghiệp Đồng Thành để dụ dỗ, dâm ô những cô bé áo đỏ?"
Cao Song Duệ lộ ra nét mặt rất hưng phấn, trả lời: "Bởi vì tao muốn bồi dưỡng các cô bé, chờ sau khi trưởng thành thì mổ tử cung bọn chúng ra, lấp đầy đá tảng. Mày không cảm thấy như vậy càng có cảm giác thành tựu hơn sao? Tao đang thả dây dài câu cá lớn, ha ha ha ha. . ."
"Tôi CMN!"
"A a a, mau giết chết tên biến thái này đi!"
"Thánh mẫu muội muội vừa rồi đâu rồi? Đi ra đây, CMN, cặn bã đáng chết, thánh mẫu kia cũng đáng chết!"
"Ô ô ô, con gái tôi học ở tiểu học công nghiệp, thích nhất là mặc đồ đỏ. Tôi không dám hỏi nó, tôi hiện tại rất sợ. . ."
Cư dân mạng nổi giận!
Tê.
Những vị phụ huynh có con gái đang học ở trường tiểu học công nghiệp chịu tác động mạnh mẽ nhất. Ảnh hưởng của lời nói rất lớn, giống một con dao nhọn xoáy sâu vào lồng ngực bọn họ, sợ hãi lan tràn.
Dương Triếp mở to hai mắt, cũng có chút chấn kinh. Một tên điên biến thái thật đáng sợ. Nhưng Dương Triếp không phản ứng lại, hắn không giống những người xem đang tức hổn hển kia, khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng như cũ, tựa như một đầm nước sâu không nổi gợn sóng.
Răng rắc!
Khóa phòng mở ra.
Giang Lân cùng Cao Song Duệ đều biết, bọn họ chuẩn bị nghênh đón cửa thứ hai.
Khung cảnh đằng sau cửa phòng không sáng lắm, hơi hơi lờ mờ, nguồn sáng duy nhất đến từ chiếc đèn đặt trên bàn xa xa. Hai người thận trọng bước vào. Không khí bốc lên mùi nấm mốc ẩm ướt.
Răng rắc!
Cửa phòng sau lưng tự động khép, khóa lại.
Hai người nhìn lướt qua gian phòng, vách tường pha tạp dưới ánh sáng mờ tối lại càng thêm cũ nát, cảm giác như một ngôi nhà ma trong phim kinh dị, để lòng người cảm thấy bất an.
Lúc này, thanh âm băng lãnh của Dương Triếp lần nữa vang lên:
"Hoan nghênh đến với cửa thứ hai, trò chơi Biến Thái Vô Sỉ. Cửa này vô cùng đơn giản, chỉ cần mở được cánh cửa ở phía đối diện, liền được tính là thông quan. Tuy nhiên, cánh cửa kia yêu cầu một mật mã gồm bốn con số để mở ra. Muốn tìm được bốn con số này, hai người cần phải làm một chút hi sinh. Nghe cho kỹ, con số mấu chốt được khắc trên răng khôn của các anh, trái phải hàm dưới mỗi cái hai con số. Trên mặt bàn có một màn hình biểu thị chiếc răng khắc con số nào đã được lấy xuống và trình tự sắp xếp mật mã. Lưu ý rằng, trên con đường trùng sinh, sự hi sinh luôn luôn là điều cần thiết. Giả bảo là chân, chân cũng giả; không làm ra có, có rồi không. Đừng chậm trễ nữa, các anh chỉ có năm phút. Năm phút sau, nếu vẫn không mở được cánh cửa kia, các anh sẽ chết trong bóng tối giữa căn phòng mốc meo này."
(Lời editor: Giả bảo là chân, chân cũng giả. Không làm ra có, có rồi không. - câu thơ nổi tiếng trong tác phẩm Hồng Lâu Mộng, dịch sát nghĩa: Nếu sự giả dối được coi là thật, vậy sự thật sẽ trở thành giả; khi điều phù phiếm được trao tặng ý nghĩa, điều ý nghĩa sẽ trở nên vô nghĩa.)
Vừa mới dứt lời.
Tích tích tích tích. . .
Máy bấm giờ trên khóa mật mã hoạt động.
Hai người lập tức đi đến trước bàn, chỉ thấy, phía trên quả nhiên có một màn hình biểu thị số lượng. Mặt khác, trên mặt bàn còn đặt một cái kìm inox trông khá cũ, và một cái kìm nhổ răng chuyên dụng của nha khoa.
"Tê! Nhìn mà thấy đau!"
"Khó trách lại tách hai người bọn họ ra. Bằng không, hai người giúp nhau xem con số là được rồi!"
"Anh nghĩ gì vậy, để tôi nói cho biết, bất kỳ thiết kế nào của Nhà Thiết Kế Tử Vong đều có ý nghĩa của nó. Giống như gian phòng hiện tại, vì sao không sáng tỏ như nơi trước, chỉ đặt một cái đèn bàn? Mặc dù tôi chưa hiểu được nhưng khẳng định điểm này có đạo lý, nói không chừng lại là mấu chốt để giải quyết vấn đề!"
"Ha ha ha ha, anh tẩu hỏa nhập ma rồi à? Tôi thừa nhận trí thông minh của Nhà Thiết Kế Tử Vong là nhất lưu, nhưng cũng không thể tới loại trình độ mà anh nói đến. Theo ý anh, chẳng lẽ các loại sơn lót trên vách tường pha tạp cũng đều tồn tại thâm ý?"
Trong lúc người xem thảo luận kịch liệt, thành viên Tổ trọng án số 0 cũng đang suy tư.
"Má, cái tên Nhà Thiết Kế Tử Vong này còn dùng cả thơ à? Tỏ vẻ?" Phục Cường gãi gãi đầu.
Vu Kiện liếc mắt trả lời: "Với tất cả thiết kế của hắn, anh cảm thấy hắn còn cần phải thể hiện sao?"
"Cũng đúng, vậy hai câu thơ kia có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ lại bẫy rập?"
Hàn Khả Tâm lẩm bẩm nói: "Không phải không có khả năng. Hai câu thơ trên xuất phát từ hồi năm, tác phẩm Hồng Lâu Mộng. Cổ Bảo Ngọc khi đi đến "Thái Hư Ảo Cảnh", liền nhìn thấy hai câu đối này. Chúng nói cho người đọc biết, những gì thế nhân cho rằng là thật có thể là sai, mà những điều thế nhân cho là sai không nhất định là đúng. Hư hư thực thực, mê hoặc lòng người."