Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 153: Đây là một trò chơi có thể biến người ta thành ngu ngốc

Chương 153: Đây là một trò chơi có thể biến người ta thành ngu ngốc

...

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Tích tích tích tích. . .

Cao Song Duệ nhìn lướt qua thời gian, ba phút lẻ năm giây! Hắn lắc đầu, nhất định phải hành động!

Ngay tại thời khắc Cao Song Duệ cầm lấy kìm nha khoa, ánh mắt hắn rơi vào những đường vân bé nhỏ trên mỏ nhọn chiếc kìm, não bộ lập tức lóe lên linh quang.

"Đúng rồi, Nhà Thiết Kế Tử Vong có nói, con số mấu chốt được khắc bên trên răng khôn, nếu vậy. . ."

Cao Song Duệ trực tiếp ngậm lấy ngón trỏ, đầu ngón tay đặt trên mặt răng khôn, sau đó dùng sức, cắn!

"Hả? Tên này làm gì thế? Chơi game đói bụng?"

"Khụ khụ, lầu trên tuyệt đối đừng bao giờ phạm tội với trí thông minh này, một khi bị Nhà Thiết Kế Tử Vong bắt vào phòng livestream, anh chắc chắn sẽ độc chết bản thân!"

"Hắn đang muốn in con số lên đầu ngón tay, chà, thông minh đấy, vậy mà cũng nghĩ ra được!"

"Tôi vừa mới thí nghiệm rồi, đau lắm, hơn nữa dấu răng quá nhạt, trừ phi con số được khắc rất sâu. Nhưng vừa rồi quan sát chiếc răng của Giang Lân, con số dường như chỉ được viết lên thôi!"

Cư dân mạng liên tục phát comment thảo luận. Giờ phút này, tâm tình Cao Song Duệ vô cùng kích động và khẩn trương. Chỉ thấy hắn nhanh chóng rút ngón tay ra, đưa mắt chăm chú quan sát, phát hiện phía trên tuy có một vết ngấn răng nhưng không thể nhìn thấy rõ con số.

"CMN! Chết tiệt!"

Sắc mặt Cao Song Duệ trở nên trắng bệch, hi vọng cuối cùng phút chốc tan biến, hắn đã không còn đường lui.

"Tự thương tổn là phương pháp bảo vệ bản thân tốt nhất!"

"Đúng! Không sai! Núi xanh còn đó lo gì thiếu củi đun! Chỉ cần còn sống, mọi chuyện đều có khả năng!"

Ngẫm lại câu nói kia của Nhà Thiết Kế Tử Vong, nội tâm Cao Song Duệ càng thêm kiên định.

Ung dung há miệng.

Mở kìm.

Kẹp chặt

Dùng sức.

"Răng rắc!"

"A. . . Ô ô. . ."

Cao Song Duệ đau đến nhảy dựng lên, nước mắt chốc lát ào ào tuôn ra thành suối. Hắn đột nhiên có loại ảo giác, dường như bàn tay ai đó đang bóp nghẹt bộ não của hắn, cả người tê dại.

Mặc dù phía trên chiếc răng khôn bị lấy xuống còn bám một tầng rỉ răng dày, trông vô cùng buồn nôn, nhưng vẫn có thể nhìn thấy hai con số rõ ràng. Cao Song Duệ liếc mắt, trong lòng nảy sinh cảm giác thành tựu.

"06!"

"Còn một bước nữa là thành công, ha ha. . ." Cao Song Duệ muốn cười khổ, lại phát hiện má trái đã hoàn toàn chết lặng, sưng to lên, con mắt liếc xuống đều có thể nhìn thấy một cái bọc lớn.

Cao Song Duệ thở thật sâu, sau đó tiếp tục mở kìm đặt vào trong miệng, kẹp lấy chiếc răng khôn phía dưới bên phải.

"Răng rắc!"

"A a a. . ."

Cao Song Duệ cảm giác thân thể giống như bị điện cao áp giật tung, toàn thân run lên, nhịn không được tiểu ra quần.

Giờ phút này, hai chiếc răng khôn được lấy ra đều đặt ở trên bàn, tỏa ra mùi huyết tinh nồng đậm, cùng một cỗ vị miệng thối.

Chiếc răng bên phải ghi hai con số, 09.

Trái một phải hai, hợp lại thành 0609.

. . . . .

Bên phía Giang Lân, đồng dạng trưng bày hai cái răng khôn rất lớn, máu me đầm đìa trên mặt bàn.

"Ha ha ha, tự tổn thương là phương pháp bảo vệ tốt nhất, ván này tao thắng, tao thắng. . ."

Thấy cảnh này, toàn thể nhân viên Tổ trọng án số 0 cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Ván này xem ra cứ bình bình đạm đạm thông qua!"

"Đúng vậy, Nhà Thiết Kế Tử Vong chỉ bày hư chiêu, căn bản không hề có đường tắt!"

"Ván kế tiếp sẽ là cái gì, nói không chừng hai người bọn chúng có thể sống sót rời đi!"

Ngay khi bọn họ bắt đầu nghị luận, thanh âm băng lãnh của Nhà Thiết Kế Tử Vong vang lên:

"Chúc mừng các anh tìm được những con số mấu chốt cho ván thứ hai. Trước khi cánh cửa ở đối diện mở ra, tôi thật sự hi vọng các anh có thể nhìn thấy sự vui sướng và dũng cảm trên gương mặt của bản thân!"

Vừa mới nói xong, hai người Giang Lân và Cao Song Duệ đều lạnh lùng nở nụ cười, cười đến đặc biệt âm trầm.

"CMN! Nếu lão tử có thể nhìn thấy bộ dáng của mình, còn phải nhổ răng khôn sao? Mày fu*k muốn vũ nhục trí thông minh của lão tử à?

"Bớt nhiều chuyện đi, tôi đã sớm quan sát rồi, trong gian phòng này hoàn toàn không có gương!"

Nhìn biểu cảm đặc sắc trên khuôn mặt đối phương, khóe môi Dương Triếp nhếch lên tia cười lạnh trào phúng:

"Các anh chẳng những ngốc, mà còn rất ngây thơ. Nếu tôi treo cho hai người hai tấm gương, vậy chẳng thà viết luôn đáp án ở trên tường còn hơn! Đã sớm nói với các anh rồi; giả bảo là chân, chân cũng giả, không làm ra có, có rồi không. Đừng có tin, chẳng lẽ các anh chưa từng thấy qua cái bóng trong nước sao? Cúi đầu mà nhìn bộ dạng ngu ngốc của mình đi!"

Dứt lời, hai người không khỏi cúi đầu.

Máu tươi còn chưa đông và nước tiểu trên mặt bàn biến thành một cái mặt kính, hình ảnh phản chiếu của hai người hiện ra bên trong.

Tại thời khắc này, cả hai đều ngơ ngác nhìn cái bóng của mình.

Gương mặt kia có chút lạ lẫm, ánh mắt ngốc trệ, má sưng phù, trên mặt toàn bộ phảng phất như viết một chữ "ngu".

May mắn chính là, mặc dù tạo thành mặt kính nhưng cũng không hoàn toàn rõ ràng, dù há to miệng cũng không thể nhìn thấy con số trên hàm răng. Điều này hoặc nhiều hoặc ít an ủi tâm tình yếu ớt của bọn họ.

Nhưng thanh âm trầm thấp của Dương Triếp lại lần nữa vang lên:

"Nếu như chưa nhìn rõ, mời lấy cái đèn bàn chiếu vào!"

Thân thể hai người run lên, ánh mắt rơi xuống đèn bàn.

Bọn họ có một loại dự cảm chẳng lành.

Hai tay Giang Lân run run rẩy rẩy di chuyển cái đèn, đem ánh sáng hắt lên trên mặt mình. Trong chốc lát, cả khuôn mặt xuất hiện vô cùng rõ ràng dưới mặt kính bằng máu, thậm chí còn rõ hơn việc soi gương vào ban ngày.

"Fu*k!"

Trong lòng Giang Lân thầm chửi một câu, sau đó chậm rãi há mồm. Tia sáng chiếu vào trong khoang miệng, hiện ra tình hình răng lợi rất rõ ràng!

Giang Lân lập tức hỏng mất, Cao Song Duệ cũng đồng dạng sụp đổ.

Hóa ra đi tè liền có thể giải quyết vấn đề, bọn họ vậy mà nhổ hai cái răng khôn!

Chẳng phải đã nói cần phải học cách tự thương tổn để bảo vệ bản thân tốt nhất sao? Tín nhiệm giữa người với người đâu?

"A a a. . ."

"Nhà Thiết Kế Tử Vong, tao muốn giết mày!"

Người xem lúc này đều bị chinh phục.

"666!"

"Choáng choáng! Đây quả thực đúng là thần chuyển hướng! Đánh chết tôi cũng nghĩ không ra!"

"Lúc ấy tôi nói cái gì ấy nhỉ, đèn bàn liệu có phải là thiết kế cố ý của Nhà Thiết Kế Tử Vong hay không, nó có tồn tại thâm ý hay không, ai fu*k phản bác? Muốn bị vả mặt không?"

"Là tôi là tôi, xin lỗi xin lỗi, Nhà Thiết Kế Tử Vong tuyệt đối là nhà thiết kế ngưu bức nhất toàn thế giới! Tôi phục sát đất!"

Cư dân mạng bị rung động mãnh liệt, quá bất ngờ trước thiết kế tinh diệu trước mắt, cảm giác trí thông minh lúc xem Livestream Tử Vong có chút không đủ dùng. Bọn hắn sâu sắc cảm nhận được, đây chính là một trò chơi tử vong biến người ta trở thành ngu ngốc.

...

Lời editor: Dưới trạng thái chưa đông và có ánh sáng, máu tươi có khả năng phản xạ rất tốt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch