Vu Kiện thấy thế, lập tức rút súng chĩa vào đám người nói: "Các anh muốn làm gì? Ngồi xuống!"
"Muốn làm gì? Chúng tôi muốn mạng sống!"
"Cô ta không cắt chúng ta đều phải chết, anh muốn mạo xưng anh hùng lão tử không thiết!"
"Cầm súng chĩa vào người khác có gì mà tài ba, giỏi thì đi tìm Nhà Thiết Kế Tử Vong đi!"
Nghe tiếng đám người cãi vã, Triệu Dục Mỹ nhìn thoáng qua TV, còn mười ba giây!
Cô ta không muốn hủy dung!
Nhưng cô ta càng không muốn chết!
"Đừng ồn ào nữa! Tôi cắt!"
Triệu Dục Mỹ hét lớn, tất cả mọi người trong nháy mắt ngừng lại, chỗ có âm thanh đều đình chỉ, Vu Kiện cũng ngây ngẩn cả người, nội tâm phức tạp, mờ mịt luống cuống trơ mắt nhìn Triệu Dục Mỹ cầm con dao tiện ích trên mặt bàn lên.
Đôi tay Triệu Dục Mỹ run rẩy nắm lấy lưỡi dao vô tình.
Hiện tại đã không còn thời gian để do dự, cô ta liền trực tiếp chống mũi dao lên gương mặt trắng nõn.
Lưỡi dao rất sắc bén, chỉ chống một chút như thế liền trực tiếp đục một lỗ nhỏ trên mặt cô ta.
"A a a. . ."
Triệu Dục Mỹ kêu to, vạch lưỡi dao từ cạnh mũi sang hướng bên tai, xì xì xì, tựa như cày cuốc trên đất bùn, lưỡi dao sắc bén dễ như trở bàn tay cắt mở làn da kiều nộn của cô ta, da thịt trắng nõn hướng hai bên xoay tròn, vết dao giống một đầu huyết hà tràn đầy máu tươi.
(Lời editor: huyết hà = sông máu)
Một dao!
Xì xì xì. . .
Lại một đường!
Hai vết cắt khoảng năm centimet nằm ngay trên hai gò má, đỏ tươi vô cùng.
Đúng lúc này, thời gian đến, tất cả mọi người đều thở dài một hơi.
"A a a, mặt của tôi, ô ô ô. . ."
Triệu Dục Mỹ ném con dao tiện tích đi, bụm mặt khóc rống lên, hai tay dính đầy máu me nhớp nhúa, nước mắt trượt xuống chạm vào vết thương, lập tức truyền tới một trận nhoi nhói.
Lúc này, thần sắc Vu Kiện đã hoàn toàn đen lại.
Tay của hắn run rẩy, súng gần như không cầm vững.
Loại cảm giác vô năng vô lực kia khiến hắn cảm thấy mình giống như một kẻ ngu.
Bọn người Phục Cường cũng tức giận tới cực điểm, nhưng lại chẳng thể làm gì được.
Hổ thẹn!
Khuất nhục!
Bọn họ cảm thấy mình quá mất chức, hận không thể tìm một cái hố chui vào, mặt mũi cảnh sát đều bị bọn họ ném sạch.
Chỉ có Hàn Khả Tâm, sắc mặt âm u, khuôn mặt lạnh lùng, phảng phất như không cùng tồn tại trên một cái vĩ độ với tất cả mọi người.
Thấy cảnh này, cư dân mạng đang xem livestream lập tức phấn chấn.
"Ha ha ha, mấy viên cảnh quan kia bị bóng ma tâm lý lớn rồi!"
"Trông như sắp hỏng mất, nhất định là vô cùng lớn!"
"Chú cảnh sát đừng khóc, đứng lên nào!"
"Nói thật, trừng phạt cắt hai dao này quá nhẹ, loại nữ nhân không biết xấu hổ hẳn nên trực tiếp lột bỏ da mặt!"
"Vẫn chưa xong đâu, khẳng định còn có thứ kích thích hơn!"
Đang lúc người xem ngao ngao hưng phấn, Dương Triếp vỗ vỗ bàn tay lớn mấp mô nói: "Tuyệt vời, so với dự đoán của tôi còn muốn đặc sắc hơn! Ôi ôi ôi ôi. . ."
"Nhà Thiết Kế Tử Vong, cứ chờ xem, tôi nhất định sẽ bắt được anh!" Vu Kiện lạnh lùng chỉ vào Dương Triếp trên màn hình TV.
"Cảnh sát Vu, tôi chờ anh, nhưng trước đó, chúng ta phải hoàn thành trò chơi ngày hôm nay đã!"
"Ván thứ hai đồng dạng cũng vô cùng đơn giản, hiện tại xin mời vị mặc áo sơ mi trắng đứng bên trái Triệu Dục Mỹ nhặt dao tiện tích lên!"
Vừa mới nói xong, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía người được chỉ định.
"A? Tôi? Tại sao lại là tôi?" Người đàn ông kém chút bị dọa tiểu ra quần, run rẩy, toàn thân nổi một lớp da gà.
Chờ hắn nơm nớp lo sợ cầm lấy con dao tiện ích dính máu, Dương Triếp lại mở miệng:
"Lưỡi dao tiện ích có thể phân tách, tổng cộng gồm mười bốn liên, hiện tại mời anh tháo hết xuống!"
Người đàn ông sau khi nghe được mệnh lệnh thì thoáng thở phào, hắn còn tưởng Nhà Thiết Kế Tử Vong muốn mình tự rạch lên mặt.
Dựa theo chỉ thị của Dương Triếp, người đàn ông đem lưỡi dao tách ra, lạch cạch lạch cạch, hết thảy mười bốn mảnh nhỏ, lưỡi dao còn lại cuối cùng đã phi thường ngắn.
"Rất tốt, hiện tại, nhiệm vụ thăng cấp, mời tiểu thư Triệu Dục Mỹ đem toàn bộ mười bốn phiến dao cắm trên người mình, tùy tiện chỗ nào cũng được, cổ tay, ngực, đùi, bụng dưới, các loại! Cô có ba phút! Nếu như không hoàn thành, oanh, tự biết hậu quả, nào, bắt đầu biểu diễn đi!"
Tích tích tích. . .
Ba phút bấm giờ khởi động.
"CMN! Cái này chơi vui! Tôi đề nghị cắm ngực!"
"Đừng đừng đừng, nhỡ cắm xuống liền nổ thì sao, tương đương với hai viên tạc đạn, quá nguy hiểm!"
"Nói thật, tôi cảm thấy cắm ở phần bụng là tốt nhất! Sẽ không đả thương những mạch máu lớn, cũng không thương tổn đến cơ quan nội tạng! Tương đối an toàn!"
"Các anh xem ra còn quá trẻ, đáp án tốt nhất của ván này là cắm ở trong hạ thể, đừng nói mười bốn liên, nữ nhân như Triệu Dục Mỹ, ăn hai mươi bốn phiến đều không có cảm giác!"
"Vậy còn không bằng chen vào miệng, mười bốn phiến đến cái hầu kết cũng không có vấn đề!"
Trong chốc lát, các loại đáp án bay lên trong phòng livestream, toàn cục đều bị dân mạng chơi hỏng.
(Lời editor: cục ở đây là bố cục nhé)
Nhưng bên trong phòng họp, thần kinh tất cả đều bị kéo căng, mỗi người đều cảm thấy vô cùng sợ hãi, bọn họ tiếc mệnh như kim, ai cũng không muốn chôn vùi bản thân chỉ vì một người phụ nữ.
"Tiểu Triệu, mặt của cô đã rách rồi, tiếp tục hi sinh thêm lần nữa, mười bốn liên dao cũng không có gì, nếu không cô trực tiếp ấn vào hạ thể là được rồi, dù sao chỗ đó lớn như vậy, không thương nổi cô đâu!"
"Đúng vậy Tiểu Triệu, mạng của chúng tôi đều nằm trong tay cô, cô còn trẻ, chắc cũng chưa muốn chết đúng chứ? Khẽ cắn môi, ấn lưỡi dao vào bụng cũng được!"
"Đừng do dự nữa, do dự càng lâu, thương tổn đối với cô càng lớn, sớm kết thúc, chúng tôi đưa cô đi bệnh viện!"
Mọi người mồm năm miệng mười nói, Triệu Dục Mỹ ha ha cười lạnh, cô ta không tiếp tục giãy dụa nữa, cũng không nhìn bọn người Vu Kiện nữa, bởi vì cô ta biết, bọn họ không có đối sách.
Muốn sống sót.
Chỉ có thể dựa vào mình!
"Đều mẹ nó im miệng đi! Tôi làm! Tôi làm còn không được sao?"
Triệu Dục Mỹ hét lớn, tất cả mọi người đều an tĩnh trở lại, chỉ thấy cô ta nhặt từng mảnh từng mảnh lưỡi dao lên, sau đó kéo quần áo, lộ ra bụng dưới trắng nõn.
"Không! Đừng nghe lời hắn!" Vu Kiện quát to.
Triệu Dục Mỹ cười thảm, cầm lấy một mảnh dao đè thẳng xuống phần bụng dưới.
Tư. . .
Lưỡi dao rất nhỏ, trực tiếp găm sâu vào trong da thịt, giống như đinh mũ, nhưng nhói đau lại liên tục không ngừng vọt tới, lỗ chân lông đều đóng lại, toàn bộ thân thể kịch liệt run rẩy.
"A!"
"Ô ô ô, đau quá. . ."
...
Lời editor: Ta nói ta là fan đô thị thánh mẫu lưu chứ không phải hắc ám lưu, các độc giả có tin không. . . sụt sùi