Mở ngực vẽ tim, cái này có khác gì mở ngực moi tim đâu?
Quá huyết tinh!
Quá càn rỡ phách lối! Trước mặt nhân dân cả nước làm loại chuyện này!
Nhà Thiết Kế Tử Vong!
Cơn ác mộng nên sớm kết thúc!
Đêm nay nhất định phải bắt anh về quy án!
Vu Kiện cầm điện thoại di động, sắc mặt âm trầm lạnh lùng.
Lâm Cửu Nguyệt nhìn về phía Tần Lãnh, hỏi: "Mở ngực vẽ tim, thật sự sẽ không chết người sao?"
"Trên lý thuyết thì không, nhưng phải khống chế được lượng máu mất đi. Một vài trường hợp tim ngừng đập sẽ cần nhờ đến sự giúp đỡ của ngoại lực, thí dụ như mở ngực, thò bàn tay vào lồng ngực, dùng tay nắm chặt trái tim, chèn, ép, xoa bóp, khiến trái tim khôi phục nhịp đập!"
"A, buồn nôn!"
Tần Lãnh đáp: "Cảm giác nắm một trái tim đẫm máu quả thực khá buồn nôn, nhưng đôi lúc lại có thể cứu sống tính mạng con người!"
Tại địa điểm livestream lúc này, Lưu Phương Bội đang ngậm lấy nước mắt băng bó vết thương cho con trai, chân gãy cũng được cẩn thận bọc trong túi.
"Thông Thông, mẹ sẽ tìm những vị bác sĩ giỏi nhất, chúng ta nhất định có thể khôi phục lại bàn chân của con!" Lưu Phương Bội lau nước mắt nói.
Khuôn mặt Sử Hữu Thông đã chẳng còn chút huyết sắc nào, đau đớn như châm vẫn tiếp tục kích thích từng sợi dây thần kinh của hắn.
"Mẹ, giúp con lấy cái hộp với?"
Lưu Phương Bội gật gật đầu, nắm tay kéo cái hộp tới chỗ con trai.
Sử Hữu Thông mở hộp ra, bên trong là dụng cụ phẫu thuật, còn có một tờ giấy vẽ và một cây bút.
"Mẹ, con đau quá, mẹ mau cứu con có được không?"
Nhìn thấy con trai đau đến run rẩy, bờ môi tái nhợt, Lưu Phương Bội lòng như đao cắt.
"Ô ô ô, đứa con đáng thương của mẹ, mẹ nhất định sẽ cứu con! Nhà Thiết Kế Tử Vong, thứ ma quỷ trời đánh!"
"Mẹ, vẫn là mẹ thương con, con bây giờ đã tàn phế, con chưa muốn chết, con sắp không được rồi, ván này mẹ tới thay con đi, con xé ngực mẹ ra nhé? Dù sao cũng không chết, chờ vẽ xong tim con vá lại cho!"
Lòng Lưu Phương Bội đột nhiên run lên.
Nhưng chỉ một giây sau, Sử Hữu Thông liền cầm lấy con dao phẫu thuật, trực tiếp bổ nhào đến mẹ mình!
"A!"
"Súc sinh! Mày muốn làm gì?" Sử Ký Tài chợt quát.
Sử Hữu Thông đem dao phẫu thuật hướng lên cổ mẹ, nhấn xuống: "Đừng tới đây!"
"Súc sinh, bà ấy là mẹ mày!"
"Trơ mắt nhìn tôi bị nổ đứt một chân, sau đó lại giả sương giả mù qua giúp tôi băng bó? Ha ha, thật cảm động! Các người muốn trơ mắt nhìn tôi mổ ngực vẽ tim có phải không? Nếu là thế, tôi thà tiên hạ thủ vi cường. Nếu như không thì cũng nên có người chấp nhận hi sinh chứ? Tại sao phải là tôi? Tôi còn trẻ!"
Gương mặt Lưu Phương Bội lúc này đã rơi đầy nước mắt.
Bà ta nằm mơ cũng chẳng thể nào nghĩ tới con trai mình sẽ có một ngày làm ra loại chuyện như vậy!
Từ nhỏ đến lớn, một mực cưng chiều, kết cục lại bi thảm đau thương.
Trông thấy cảnh tượng này, bình luận của cư dân mạng cũng lít nha lít nhít nhiều hơn.
"Đây là kết quả của yêu chiều thái quá! Gieo gió thì gặt bão! Bi ai!"
"Thiết kế lần này của streamer ý vị thâm trường, lột ra tầng tầng nội tâm bẩn thỉu của nghiệt súc, yêu cầu vẽ tim, kỳ thật chính là khắc họa nhân tính!"
"Giết mẹ giết cha, dạng người này không có một tơ một hào tình cảm nào, lưu lại trên đời chỉ tổ làm tổn thương càng nhiều nhân mạng vô tội!"
"Hiện tại mới biết không phải tất cả mọi chuyện đều có thể dùng tiền giải quyết à? Tự gây nghiệt thì chẳng thể sống, cũng chẳng đáng nhận được sự đồng tình!"
Đúng lúc này, Sử Ký Tài bỗng nhiên hét lớn: "Mày muốn vẽ tim chứ gì? Tao đến!"
Xoẹt!
Sử Ký Tài trực tiếp xé mở áo sơmi, để lộ bộ ngực.
"Ha ha, ông giờ mới có chút giống bộ dạng của một người làm cha. Các người biến tôi thành như này, vậy phải phụ trách đến cùng! Không thì các người sinh tôi ra làm cái gì!"
Sử Ký Tài nhìn thoáng qua đống xích sắt trên mặt đất, hướng sang bên cạnh, vừa đi vừa nói: "Tới, rạch một dao lên lồng ngực tao!"
Lúc này Sử Hữu Thông mới buông mẹ ra, đem dao phẫu thuật dời về phía cha.
Nhưng đột nhiên.
Soạt!
Một tiếng kim loại vang lên, chỉ thấy cây xích sắt thô to trực tiếp quật thẳng lên mặt Sử Hữu Thông!
Ba!
Sử Hữu Thông ngao ngao kêu thảm. Sử Ký Tài nhân cơ hội lăn ra ngoài vòng trắng, né tránh hung hiểm.
"Fu*k!"
Sử Hữu Thông lập tức nhào tới giống như chó điên.
Kết quả soạt một tiếng, xích sắt kéo căng, mạnh mẽ túm hắn trở về.
Chiều dài xích sắt đạt đến cực hạn, Sử Hữu Thông bị quẳng xuống đất, hung tợn nhìn về phía cha và mẹ.
"Ha ha, quả nhiên, các người vẫn muốn làm kẻ đứng xem chứ gì?"
Sử Ký Tài cắn răng đáp: "Nghiệt súc, mày nên học cách chịu trách nhiệm cho những sai lầm của mình!"
"Ông thì đã làm được cái gì? Nếu ông sớm nói như vậy từ lần đầu tiên tôi phạm tội, sẽ còn có ngày hôm nay sao? Bây giờ giả mù sa mưa bắt đầu thuyết giáo, các người ngay cả Nhà Thiết Kế Tử Vong cũng chẳng bằng, chí ít hắn sẽ không dối trá như vậy!"
"Ha ha, các người muốn nhìn tôi mổ ngực vẽ tim sao? Tốt, hiện tại tôi mổ cho các người nhìn!" Sử Hữu Thông nói xong, khóe miệng kéo lên một nụ cười âm u.
Xì xì xì. . .
Dao phẫu thuật cắm thẳng vào vị trí dưới xương đòn năm centimet, bắt đầu vẽ theo hình lưỡi liềm.
Những nơi lưỡi dao đi qua, da thịt lập tức tách mở, một vệt máu thật sâu xuất hiện.
"A! Đừng mà! Thông Thông! Con của mẹ!" Trái tim Lưu Phương Bội quặn đau, mặc kệ Thông Thông từng đối xử với mình như thế nào, bà ta đều có thể tha thứ.
Cơ thịt trên mặt Sử Ký Tài đang không ngừng co quắp, đây chính là huyết mạch duy nhất của Sử gia.
Dù phạm phải sai lầm gì, hắn cũng là con của mình!
A!
Nhà Thiết Kế Tử Vong!
Tao, Sử Ký Tài, quyết sẽ không bỏ qua cho mày, tao muốn chém mày ra thành trăm thành ngàn thành vạn mảnh!
Máu tươi nồng đậm đang không ngừng chảy xuôi từ vết thương hình lưỡi liềm dài hơn hai mươi phân, Sử Hữu Thông đau đến chết lặng. Chỉ thấy hắn trực tiếp mở phanh da thịt nóng hầm hập, dính đầy huyết dịch nhầy nhụa; sau đó thò bàn tay vào trong lồng ngực.
Một dòng nước mát nháy mắt bao bọc lấy xúc giác.
Những đầu ngón tay chạm tới một trái tim nhơn nhớt và trơn trượt.
"Ha ha ha, tìm được rồi!" Sử Hữu Thông nói xong liền dùng bàn tay phủ lấy, sờ tới sờ lui.
Phanh phanh phanh. . .
Tim đập không mạnh lắm.
Chốc lát, khóe miệng Sử Hữu Thông hơi vặn vẹo: "Hình như không lớn lắm!" Nói xong liền dùng sức kéo mạnh vết cắt sang một bên, lập tức có thể nhìn thấy trái tim dầm dề máu đỏ nhảy lên một cái bên trong lồng ngực.
"CMN!"
"Kích thích!"
"Dạng này còn có thể sống sao?"
Góc quay rút ngắn, cư dân mạng kinh hãi, hình ảnh quá huyết tinh và khủng khiếp.
Sử Hữu Thông lúc này đang quan sát trái tim, sau đó ngón tay đẫm máu chậm rãi di chuyển bên trên giấy vẽ: "Cũng không lớn lắm, nhìn qua tương tự như nắm đấm. . ."