Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 245: Sự vui sướng sau cùng

Chương 245: Sự vui sướng sau cùng

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Soạt!

Soạt!

Liêu Nguyên Khôi nổi điên móc máu tươi nổi bọt khí ra bên ngoài, thậm chí ngay cả nội tạng đang bị axit flohyđric cấp tốc ăn mòn cũng bị hắn đào lên, giống như thịt nát hư thối, đỏ tươi mà nhầy nhụa.

"Đi ra! Đều đi ra cho tôi!"

Liêu Nguyên Khôi một bên kêu to, một bên tiếp tục đào bới. Rất nhanh, từng đoạn ruột trơn nhẵn mục nát màu hồng phấn đều bị hắn rút ra, tản mạn bên trên bè gỗ. Mùi tanh hôi kích thích lan tràn.

"CMN!"

"666!"

Đám dân mạng sợ hãi, sau đó liền vui sướng.

Nhìn đến Tô Văn Thông cùng Dụ Hoa, toàn bộ khu vực eo đã giống như tượng sáp bị hòa tan, mặt ngoài làn da bắt đầu xuất hiện từng cái lỗ đen.

"A a a!"

Tô Văn Thông không ngừng run rẩy, cảm giác thân thể như đang được rót vào thép hóa lỏng, nóng rực vô cùng.

"CMN! Tao muốn giết mày, Nhà Thiết Kế Tử Vong!"

Tô Văn Thông nhìn cái lỗ đen mở rộng trên phần bụng, đưa tay chộp một cái, cả khối da thịt trực tiếp bị kéo xuống, lại nhìn bên trong, đã hoàn toàn hòa tan thành một đống bã máu.

Hoa. . .

Hệt như đất lở, từng khúc ruột thối nát trực tiếp trườn ra.

Không chỉ như thế, dưới sự bay hơi của axit flohyđric đặc, khí quan bên trong lồng ngực cũng bị ăn mòn dưới những tình trạng khác nhau, lốp bốp, từng khối rơi rớt xuống.

"A!"

Nhìn thân thể trống rỗng của mình, Tô Văn Thông thảm thiết gào thét.

Ở bên khác, Dụ Hoa cũng không may mắn thoát khỏi cực hình. Cả phần bụng đã hoàn toàn hòa tan, thịt nát đậm đặc cùng nước máu chảy xuôi bốn phía, toàn khoang bụng chỉ còn xót lại một đoạn xương cột sống, gặp axit flohyđric bám bên trên liền không ngừng hủ thực, bốc lên bọt khí thật nhỏ.

"A!"

Dụ Hoa phát ra tiếng tiếng kêu thảm thiết đau đớn, tiếp lấy, đầu gục ngã xuống, chết.

Tô Văn Thông trừng lớn tròng mắt đỏ ngầu, rất nhanh cũng đoạt khí.

Cuối cùng chỉ còn Liêu Nguyên Khôi, vẫn lưu lại một hơi thở, nhãn thần vô cùng oán độc.

"CMN!"

Sau khi mắng xong, con ngươi Liêu Nguyên lập tức tan rã, mất đi ánh sáng, không tiếp tục nhúc nhích nữa.

"Wow, quá sung sướng! Quá kích thích!"

"Sáng mù mắt tôi rồi, thật nhiều huyết tương, thật nhiều khối thịt!"

"Không biết vì cái gì tôi lại nghĩ đến bà dì, nháy mắt cảm thấy buồn nôn!"

"Cái người nhắc đến bà dì kia đứng lại, tôi muốn đánh chết cô! Lúc đầu đang vô cùng thưởng thức, liền bị cô làm cho buồn nôn rồi!"

(Lời editor: Bà dì = kinh nguyệt)

Cư dân mạng được mở rộng tầm mắt, dân chúng huyện Bá tại hiện trường cũng trừng lớn, hiệu quả đánh vào thị giác quá mãnh liệt, quá kích thích, mặc dù rất huyết tinh, nhưng là ác nhân ác báo, chính nghĩa lại xuất hiện, khiến tất cả mọi người đều thấy được hi vọng, thấy được ánh sáng của thế gian!

Cùng lúc đó, phòng 204, bệnh viện huyện Bá.

Bác sĩ, y tá, thân nhân, tất cả mọi người cùng nhau bồi người phụ nữ trên giường trắng xem hết livestream.

"Mẹ! Người xấu chết rồi! Anh trai có thể yên nghỉ!"

Bàn tay gầy gò run rẩy nâng lên, khẽ lau nước mắt trên mặt con trai út Ban Hồng Vĩ: "Đừng khóc, hai mươi sáu năm, cứ ngỡ đợi không đến kết quả, thay mẹ nói lời cảm ơn tới Nhà Thiết Kế Tử Vong. Hiện tại mẹ có thể an tâm rời đi rồi, mẹ muốn đi tìm anh trai con, chiếu cố tốt cho cha!"

Nói xong, bà chuyển ánh mắt về phía người bạn già, khẽ bảo: "Lão đầu tử, ông phải sống thật tốt, chăm lo cho Hồng Vĩ, để hắn tìm được một nàng dâu xinh đẹp, tôi muốn sang thăm đứa lớn nhà chúng ta. . ."

Ông lão nắm chặt bàn tay người bạn già, nước mắt tuôn rơi đầy mặt.

Chỉ thấy người phụ nữ nhắm nghiền hàng mi, khóe miệng lộ ra một nụ cười mỉm, vẻ mặt an tường.

"Mẹ! Ô ô ô! !"

Ban Hồng Vĩ khóc lớn.

Mấy hộ sĩ sau lưng chứng kiến cảnh này, mũi cũng bắt đầu ê ẩm, không nhịn được rơi nước mắt.

Cùng thời điểm, không chỉ bọn hắn, còn có rất nhiều người đang ngồi trước máy tính, hai mắt đẫm lệ.

"Tạ ơn! Tạ ơn Nhà Thiết Kế Tử Vong! Con gái tôi rốt cuộc cũng có thể an nghỉ rồi, oa oa oa. . ."

"Hai mươi sáu năm, trời xanh có mắt! Tôi tặng ông một cái dập đầu!"

"Nhà Thiết Kế Tử Vong, mặc dù chúng tôi không biết ngài là ai, dáng dấp ra sao, nhưng ân tình của ngài chúng tôi vĩnh viễn không quên, tạ ơn ngài làm chủ cho chúng tôi!"

Thân nhân người bị hại vô cùng xúc động, nội tâm tràn đầy cảm kích, nói lời tạ ơn.

Nhưng gia thuộc ba người Tô Văn Thông giờ phút này lại đang nghiến răng nghiến lợi.

Mẹ ruột Tô Văn Thông âm tàn nhìn màn hình máy tính, gằn giọng: "Cháu trai, nhìn thấy không? Kẻ kia chính là kẻ thù giết cha của con, phải nhớ cho kỹ, sau khi lớn lên nhất định phải giết chết hắn!"

Đứa bé trai nhìn qua khoảng bảy tám tuổi đứng ở bên cạnh, dùng sức gật đầu: "Vâng! Con nhớ kỹ! Con sẽ đem hắn chặt thành thịt vụn ném cho chó ăn!"

Bà lão hài lòng xoa đầu đứa bé: "Thật sự là cháu trai ngoan của bà!"

Phía gia đình Liêu Nguyên Khôi cùng Dụ Hoa hiện tại cũng hận không thể đem Nhà Thiết Kế Tử Vong xé thành mảnh nhỏ!

Lúc này livestream còn chưa kết thúc, người tại hiện trường vẫn sửng sốt hồi lâu, nhất là đám cảnh sát chung quanh bè gỗ, chờ bọn họ tỉnh lại từ trong khiếp sợ, quan sát mặt bè, bên trên đã trải một tầng thịt nát thật dày, trông vô cùng thê thảm.

Chốc lát, từng sắc mặt trở nên tái nhợt.

Tình huống máu me bọn họ gặp qua không ít, nhưng loại biến người khác thành thịt vụn như vậy thì chưa từng chứng kiến qua.

"Ọe. . . Ọe. . ."

Dưới sự kích thích của mùi thối gay mũi, mấy tên cảnh sát liền trực tiếp quay người oa oa ói ra.

Vu Kiện ở đằng xa, mặt lạnh đen đúa, lồng ngực ngột ngạt vô cùng.

. . . .

Ba người đều đã chết!

Chết thảm như vậy! Vô cùng thê thảm!

Mà hắn lại chỉ có thể đứng ở chỗ này, bất lực nhìn xem, lắng nghe từng tiếng cầu cứu còn phảng phất vang vọng bên tai.

Vu Kiện cắn chặt răng, sau đó từ từ giơ loa trong tay lên.

"Nhà Thiết Kế Tử Vong, tôi biết anh có thể nghe thấy, anh cho rằng anh là cái gì hả? Người chấp pháp hắc ám? Hiện tại tôi nói cho anh biết, anh từ đầu đến đuôi chỉ là một tên đồ tể, một tên tội phạm. Mặc kệ bọn họ phạm vào tội gì, anh cũng không có quyền thẩm phán bọn họ! Vu Kiện tôi, không bắt được anh, thề không bỏ qua!"

Vừa mới dứt lời, thanh âm băng lãnh của Dương Triếp liền vang lên.

"Ha ha, tôi chờ, Vu cảnh quan, chúng ta sẽ rất nhanh tiếp tục giao thủ. Biểu hiện lần này của các người coi như không tệ, nhưng tiếc là phản ứng hơi chậm. Tôi không thích đùa giỡn kẻ yếu, tôi thích đấu trí cùng kẻ mạnh!"

"Ha ha ha, streamer nói rất hay, cú vả mặt này thật sự thâm tàng bất lộ!"

"Vu cảnh quan kia có phải mang khuynh hướng thích bị ngược hay không, lại còn chủ động nhảy ra cầu vả mặt, nhất định là muốn cùng streamer chơi gay!"

"Gặp dạng đối thủ mạnh mẽ như thế, trong lúc bất tri bất giác, bị cong cũng có thể lý giải được."

"CMN! Đều đứng đắn chút đi, streamer khẳng định sẽ phải kết thúc livestream, còn không mau khen thưởng? Nhanh khen thưởng đi, bay lên!"

Nhất thời, các loại khen thưởng liền tán loạn bên trong phòng livestream.

Dương Triếp liếc nhìn, mỉm cười, sau đó chuyển đề tài, nói: "Livestream hôm nay tạm thời đến đây thôi, cảm ơn mọi người đã theo dõi và khen thưởng, chúng ta kỳ sau, không gặp không về!"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch