Chương 248: Anh có thể giúp tôi giữ bí mật được không?
Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt
...
Dương Triếp leo lên lầu.
Bên này Tô Hề đang làm trợ thủ, Trương Quỳnh Vân nấu chính, hai người bận bịu đến quên trời quên đất.
Không thể không nói, người xinh đẹp mặc quần áo gì cũng đẹp. Ngay cả kiện tạp dề mặc trên thân Tô Hề và Trương Quỳnh Vân cũng đều giống như một chiếc váy độc đáo, rất có khí chất, lại rất có vận vị.
Thấy Dương Triếp tiến vào, Tô Hề trực tiếp đẩy người ra.
"Sắp xong rồi, anh ngoan ngoãn ngồi ở ghế sa lon xem tivi đi."
Dương Triếp bất đắc dĩ, đành phải bật tivi lên, lúc này đang phát sóng bản tin thời sự, thông báo qua các sự kiện lớn nhỏ trong và ngoài nước, trọng điểm giới thiệu về hành động càn quét băng đảng quan liêu trên khắp quốc gia, bắt được nhiều ít bao nhiêu người, lấy được thành tựu như thế nào, còn có một đoạn phỏng vấn ngắn, từng gương mặt bình thường giữa màn ảnh đều tỏa ra niềm vui sướng hạnh phúc vô bờ bến.
Xem hết tin tức, Dương Triếp cảm thấy mình như muốn thất nghiệp.
Sau đó vỗ đầu một cái.
Ai nha, thiếu chút liền bị tẩy não!
"Làm gì vậy? Đầu đau sao? Muốn em xoa giúp anh không?" Tô Hề nói xong, liền chuyển đến ghế sô pha ở đằng sau, ngón tay bé nhỏ nhẹ nhàng day day phía trên trán Dương Triếp, khoan hãy nói, thật thoải mái.
Lần trước bởi vì tin xấu mà bữa ăn tan rã trong không vui, lần này các món càng thêm phong phú. Nhìn một bàn mỹ vị trước mắt, nghe mùi thơm tỏa ra, miệng người lập tức chảy đầy nước bọt, toàn bộ vị giác như muốn sắp nổ.
"Thơm quá!"
Dương Triếp không kiềm được khen ngợi.
"Hì hì, nếu ngon thì anh ăn nhiều một chút, trong này có một phần công lao của em đấy!"
Đồ ăn tươm tất, rượu ngon, hai người tú sắc khả xan.
(Lời editor: Tú Sắc Khả Xan = nhan sắc mỹ lệ động lòng người)
"Ô ô, em có thể uống một chén vang đỏ không?"
Thấy Dương Triếp cùng Trương Quỳnh Vân nâng ly cạn chén, Tô Hề cũng thèm, trông mong nhìn về phía Dương Triếp.
Dương Triếp thản nhiên đáp: "Chất cồn sẽ ảnh hưởng tới sự phát triển trí lực của trẻ em!"
"Hừ hừ, người ta sắp mười bốn rồi, với cả em cảm thấy đầu óc mình dùng rất tốt!" Tô Hề bĩu môi: "Nếu không uống nửa chén thôi?"
Nhìn bộ dạng tội nghiệp của cô, Dương Triếp đành trả lời: "Tôi không có ý kiến."
"Hắc hắc, anh không có ý kiến liền không ai có ý kiến nữa, đúng không mama?" Tô Hề dứt lời bèn đứng dậy đi lấy chén rượu.
Trương Quỳnh Vân cười cười, hai má ửng đỏ, mắt hạnh mê ly.
Một tiếng sau, rượu uống đã hơi ngà ngà, Dương Triếp cảm thấy có chút lâng lâng.
Lại nhìn Tô Hề bé bỏng, mặc dù chỉ uống nửa chén nhưng hiển nhiên tửu lượng không đủ, khuôn mặt nhỏ ửng hồng, đôi mắt đẹp mông lung, đã mệt mỏi ngủ mất.
Trương Quỳnh Vân cũng hơi say, đứng dậy đem Tô Hề bế vào phòng.
Trở lại phòng khách, Trương Quỳnh Vân đưa cặp mắt hạnh mê ly nhìn Dương Triếp. Nhãn thần kia tràn ngập yêu thương, không hề chứa lấy một tia tình dục.
"Cám ơn anh!"
"Cám ơn tôi làm gì?"
"Cám ơn anh đã tồn tại, để cho tôi đặc biệt cảm thấy an toàn!"
Dương Triếp cười nhạt đáp: "Tôi chỉ ăn nhờ ở đậu thôi."
Đôi mắt đẹp của Trương Quỳnh Vân khẽ lấp lóe: "Nếu là như vậy, tôi hi vọng anh có thể ăn nhờ ở đậu cả đời!"
Dương Triếp mặc dù hơi chuếch choáng nhưng tư duy vẫn rất rõ ràng. Lời nói trên quá có thâm ý, cái tiết tấu này thật vội vàng, làm hắn không kịp chuẩn bị!
"Vậy tôi sẽ thiếu cô một số tiền ăn rất lớn!"
Trương Quỳnh Vân khanh khách cười, đáp án đã khiến cô vừa lòng thỏa ý. Cô không yêu cầu quá xa vời, bởi vì bản thân cô biết, Hề Hề ưa thích hắn.
"Tôi đi thu xếp phòng cho anh một chút! Đêm nay không được phép đi!" Trương Quỳnh Vân nói xong liền xoay người cất bước, lệ ảnh thướt tha.
Dương Triếp cười khổ, sau khi Trương Quỳnh Vân thu thập xong xuôi, Dương Triếp thản nhiên hỏi: "Cô cho tôi qua đêm, không sợ người khác đàm tiếu hay sao?"
Trương Quỳnh Vân cười cười: "Anh cảm thấy một mình tôi mang theo Hề Hề sinh hoạt còn thiếu lời ra tiếng vào ư?"
Nội tâm cô rất mạnh mẽ, Dương Triếp có thể dễ dàng nhìn ra được, tuy nhiên nhắc đến Hề Hề, trong lòng hắn tự nhiên nảy lên một cái suy đoán.
"Hề Hề không phải con ruột của cô, kỳ thật tôi rất bội phục, vì Hề Hề, cô thậm chí nguyện dâng hiến cả thanh xuân của mình!"
Trương Quỳnh Vân hơi kinh ngạc: "Làm sao anh biết?"
"Tất cả các tấm ảnh trong nhà, chỉ duy nhất một cái có xuất hiện hình dáng người đàn ông, cũng là em trai cô Trương Diệu Úy. Với lại năm nay Tô Hề mười ba tuổi, nếu như do cô sinh, vậy thì quá sớm, còn chưa tốt nghiệp đại học đâu nhỉ?"
"Anh thật lợi hại, vậy mà đoán ra nổi, kỳ thật tôi hiểu con bé sớm muộn gì cũng sẽ biết, nhưng tôi hi vọng ngày đó tới chậm một chút. Anh có thể tạm thời giúp tôi giữ kín bí mật này được không?"
"Đương nhiên."
"Cám ơn anh!"
"Tôi đi ngủ đây, cô cũng nghỉ ngơi sớm!"
Dương Triếp đứng dậy, bước vào căn phòng, thân thể hơi say khẽ ngả xuống giường. Cái chăn vẫn còn vương chút hương thơm nhàn nhạt, là mùi trên người Trương Quỳnh Vân, để cho lòng người càng thêm say đắm.
. . .
Đêm đã khuya, từng ánh đèn đuốc nơi thành thị nối tiếp nhau tắt ngóm.
Nhưng khi tất cả dần chìm sâu vào giấc ngủ, có một đám người lại vô cùng điên cuồng, suốt đêm đòi lấy mạng đối thủ.
"Lên! CMN!"
"Anh cái hố cha, chạy làm cái gì? Đối phương đều sắp chết rồi!"
"A a a, đồng đội của tôi nhất định là học sinh tiểu học!"
Trong quán net, người chơi game kiểu gì cũng có, đột nhiên gặp phải đồng đội kém cỏi khiến từng tên đều hận không thể nuốt trôi cái bàn phím, ăn nát cái màn hình.
Lúc này, trong góc có hai thân ảnh đã tắt máy rời đi, một tầm mười lăm, mười sáu tuổi, tên còn lại khoảng hơn hai mươi.
Hai người bước ra từ trong quán net, thiếu niên hỏi: "Sao anh không để sáng mai hẵng đi lấy?"
"Vậy em muốn chuẩn bị để bụng đói cả đêm sao?" Thanh niên kia ngoắc tay, nói: "Đi thôi, rất gần, phí internet tuần này của em anh bao!"
Thiếu niên nghe xong, đã không còn chút do dự nào nữa, bèn đáp: "Được!"
Hai mươi phút sau, nam thanh niên cưỡi xe máy chở thiếu niên đến một thôn trang nhỏ.
Trong thôn lúc này chỉ có vài hộ gia đình vẫn còn đang sáng đèn, bốn phía được bao phủ bởi một màn đêm đen kịt.
"Đây là nhà anh!"
Thanh niên mở cửa ra, thiếu niên nhìn thoáng qua, trong sân có một gốc cây hòe cổ thụ thô to. Gió vừa thổi, bóng cây lập tức lắc lư, giống như bàn tay quỷ. Thiếu niên không khỏi rùng mình, bám sát sau lưng nam thanh niên.
Hai người đi vào nhà, thanh niên lấy từ trong ngăn kéo một chồng tiền mặt, chừng hơn ngàn khối.
"Hai trăm cho em!"
Thanh niên rất hào phóng rút ra hai tờ tiền đưa cho thiếu niên.
Thiếu niên vô cùng mừng rỡ.
"À, thấy vật kia không? Chính anh tự làm đấy, gọi là ngựa gỗ thông minh, chơi rất vui!"
Thiếu niên nhìn sang. Đó là một giá đỡ tương tự như cái ghế, phía trên lắp một tấm ván gỗ vừa rộng vừa dài, nhưng tấm ván gỗ chỉ được cố định một đầu, mặt dưới đầu kia nối với giá đỡ bằng hai cây then.
"Cái này có gì vui?"
"Nếu em nằm trên đó, em sẽ phát hiện chơi vui như thế nào."
Thiếu niên đem tiền cất vào trong túi, nhíu mày hỏi: "Thật hay giả? Để em thử một chút!"
Thấy cậu nằm lên, khóe miệng nam thanh niên khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười quái dị.